Ý thức cứ rơi vào bóng tối rồi lại chập chờn trở về.
Tới khi chân trời vừa nhạt sáng, chút sức cuối cùng cũng hết.
Ta ngã xuống nền đất lạnh.
Từ phía hành lang lập tức vang lên tiếng khóc.
"Tránh ra! Thả nhị tỷ của ta!"
"Các người không thấy tỷ ấy sắp không chịu nổi nữa sao!"
Đó là tiếng các muội muội.
Ta cố mở mắt.
Dù mọi thứ chỉ còn những mảng màu mờ nhạt, ta vẫn nhận ra mấy bóng dáng nhỏ đang liều mạng muốn chạy tới.
Các nàng khóc.
Bị người giữ lại vẫn không ngừng giãy.
Khoảnh khắc ấy ta mới hiểu, hóa ra gia đình mình chưa từng hoàn toàn bỏ mặc ta.
Họ vẫn đứng ở đó.
Chỉ là trước đây ta chưa từng quay đầu nhìn.
Ta bỗng thấy lòng nhẹ đi một chút.
Ngay cả nếu đời mình dừng ở đây, dường như cũng không còn đáng sợ như trước.
Ta chậm rãi khép mắt.
Đúng lúc ấy, mặt đất rung lên.
Thoạt đầu chỉ rất nhẹ.
Rồi tiếng vó ngựa ào tới như sấm, dồn dập xuyên qua buổi sớm xám mờ.
Không hiểu sao ta lại cố mở mắt lần nữa.
Giữa những cành hải đường, một bóng nhỏ xẹt qua.
Lần này ta nhìn thấy rõ hơn.
Là chim yến.
Thật sự có một con chim yến đã trở về.
Tiếng vó ngựa càng lúc càng gần.
Giữa đó còn lẫn tiếng giáp sắt va nhau lạnh và vang.
Một đội kỵ binh lao vào kinh thành trong ánh bình minh.
Người dẫn đầu mặc giáp kín người, thân hình cao lớn, chỉ lộ ra đôi mắt sắc lạnh.
Hắn giơ lệnh bài lên.
"Có quân báo Tây Bắc phải lập tức trình bệ hạ, kẻ cản đường xử theo quân pháp!"
Một chữ "Tiết" trên lệnh bài đủ khiến tất cả né sang hai bên.
Đội người đi thẳng tới Giang phủ.
Người dẫn đầu tung người xuống ngựa, chẳng đợi ai dẫn đã nhanh ch.óng bước vào.
Thị vệ của Trưởng công chúa lập tức tiến lên cản.
Hắn chỉ dừng một thoáng.
Một ánh mắt quét qua đã khiến mấy người kia cứng đờ, không ai dám bước thêm.
Đó là Yến Kinh Xuân.
Hắn tiếp tục đi vào.
Gặp đại ca ta trên đường, hắn chẳng chậm chân, chỉ hỏi một câu.
"Nàng đâu?"
Đại ca lập tức đáp: "Trong tiểu viện, người của Trưởng công chúa đang giữ."
Rồi huynh ấy vội dẫn đường.
Yến Kinh Xuân bước nhanh đến mức đại ca vốn biết võ cũng phải chạy mới theo kịp.
Ánh sáng đầu ngày mỏng như cánh ve trải trên mái ngói.
Xung quanh ồn ào.
Nhưng hắn không nghe thấy gì.
Từ khoảnh khắc bước vào viện, tầm mắt hắn chỉ còn thân ảnh đang nằm trên nền đá.
Người hắn nhớ suốt bao năm.
Tiểu nương t.ử mà chỉ nghĩ tới cũng khiến lòng hắn mềm xuống.
Giờ lại bị người ta ép đến bộ dạng gần như chẳng còn sinh khí.
Ngực Yến Kinh Xuân đau đến mức giống bị một bàn tay bóp nát.
Hắn muốn gọi nàng.
Nhưng môi mở ra, cổ họng lại chẳng phát được tiếng.
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Một thị vệ của Trưởng công chúa vẫn tiến lên ngăn.
Yến Kinh Xuân đá người ấy văng sang bên mà chẳng buồn nhìn lại.
Sau đó hắn tháo giáp.
Động tác khi cúi xuống ôm ta lại cẩn thận đến mức hoàn toàn khác với sự lạnh lùng vừa rồi.
Tiếng động lớn khiến ý thức ta trở lại đôi chút.
Ta cảm thấy mình được nâng khỏi nền đất.
Một vòng tay vừa rộng vừa ấm bao lấy ta.
Bàn tay có vết chai khẽ gạt tóc khỏi mặt.
Cảm giác ấy khiến tim ta run lên.
Quen thuộc quá.
Ta dùng hết sức mở mắt.
Muốn biết đây là thật, hay chỉ là giấc mơ cuối cùng trước lúc c.h.ế.t.
Mọi thứ trước mắt bị phủ bởi sương.
Rồi đường nét của một gương mặt từ từ hiện ra.
Cằm đã sắc nét hơn.
Gương mặt không còn vẻ non trẻ.
Trong đôi mắt là mệt mỏi của đường xa, còn có thứ áy náy gần như không giấu nổi.
Gió cát biên tái và những năm tháng ta chưa từng được chứng kiến đã biến thiếu niên năm ấy thành một nam nhân vững chãi.
Chỉ có ánh mắt là vẫn như xưa.
Khi nhìn ta, luôn dịu xuống.
Người từng đỡ ta khỏi ngã.
Người từng đứng cho ta ôm mà khóc.
Người nói ai bắt nạt thì cứ tìm hắn.
Cuối cùng cũng đã trở về.
Ta nắm lấy áo trước n.g.ự.c hắn.
Không còn sức nói, chỉ có thể áp mặt vào lòng hắn rồi lặng lẽ khóc.
Nước mắt nhanh ch.óng thấm ướt lớp áo.
Yến Kinh Xuân từng chịu thương do đao kiếm, từng bị sói c.ắ.n giữa biên tái mà vẫn có thể cười.
Thế nhưng vài giọt nước mắt ấy lại khiến hắn đau hơn tất cả.
Cùng lúc đó, tại Phong Nguyệt lâu vẫn còn đàn ca múa hát.
Vũ nữ uyển chuyển xoay người trước mặt Tạ Cảnh Chước.
Song hắn chẳng nhìn nổi một ai.
Vừa nghe xong lời Công Tôn Nghi, hắn lập tức đập bàn.
"Sao ngươi không nói cho ta sớm hơn!"
"Ta phải về tìm mẫu thân ngay!"
Hắn đứng bật dậy, nhưng mấy ngày liên tục uống rượu khiến chân chẳng còn vững.
Công Tôn Nghi vẫn thong thả phe phẩy quạt.
"Không cần gấp nữa, nhị nương t.ử đã có người bảo vệ rồi."
Tạ Cảnh Chước cau mày.
"Trong thượng kinh này ngoài ta ra, ai dám đối đầu với mẫu thân để bảo vệ nàng?"
Công Tôn Nghi nhìn hắn như nhìn một kẻ chẳng biết gì.
"Tiểu quận vương quên rằng nhị nương t.ử còn có ngoại tổ trấn thủ Tây Bắc sao?"
"Và còn một vị tiểu cữu cữu nữa."
Tạ Cảnh Chước sững lại.
"Nàng có tiểu cữu cữu từ bao giờ?"
Những năm gần đây thiên hạ thái bình.
Kinh thành càng phồn hoa, người sống trong nhung lụa càng ít nhớ đến Tây Bắc.
Dù nơi đó vẫn có thổ phỉ, lưu dân và gió cát, Tiết gia trấn giữ nhiều năm nên chưa từng để loạn lạc lan vào quan nội.
Bởi bình an lâu quá, các thế gia trong kinh thậm chí quên mất người nào đang đứng ngoài biên cương thay họ giữ lấy những ngày yên ổn.
Càng ít người biết vị thiếu tướng quân năm mười hai tuổi đã tự mình đ.á.n.h xuyên ổ phỉ năm ấy.
Công Tôn Nghi chậm rãi nói: "Yến Kinh Xuân, nghĩa t.ử Tiết lão tướng quân."
"Trên danh nghĩa, hắn chính là tiểu cữu cữu mà Giang Thức Tuyết thân thiết nhất."
"Và hắn vừa ngày đêm thúc ngựa từ Tây Bắc trở về, chỉ để đón nàng đi."
Ta ngủ rất lâu.