Mang Cả Mùa Xuân Vượt Ngàn Dặm

Chương 8



Có khi trong phong thư chẳng có gì ngoài một mảnh giấy nhỏ với mấy chữ: "Thương tiểu cữu cữu một chút đi."

 

Thỉnh thoảng còn kẹp thêm vài cánh hoa đã hong khô.

 

Ta gom tất cả lại, đặt cùng những di vật của mẫu thân rồi khóa trong một chiếc hòm.

 

Không dám mở.

 

Cũng không dám đọc lại.

 

Ta càng im lặng, hắn càng kiên trì.

 

Ngày ngày thư và đồ vẫn được gửi tới như cũ.

 

Mãi đến lúc thánh chỉ ban hôn thật sự truyền xuống.

 

Ngày tiếp chỉ, ta đứng ngay ngắn, không dám liếc về phía Yến Kinh Xuân.

 

Chỉ khi đi ngang qua, khóe mắt mới thấy bóng hắn dừng lại.

 

Người trong cung vừa đi, quanh ta lập tức đầy những lời chúc mừng.

 

Yến Kinh Xuân vẫn tới.

 

Hắn nhìn ta, nói như những năm trước: "Sau này vào nhà người khác, nếu bị bắt nạt thì đừng giấu, nhớ tìm tiểu cữu cữu."

 

Ta cúi người hành lễ đúng quy củ.

 

"Đa tạ tiểu cữu cữu."

 

Đó là lần đầu tiên ta chịu gọi hắn như vậy.

 

Yến Kinh Xuân lại không cười.

 

Hắn nhìn ta rất lâu.

 

Khóe môi dường như muốn cong lên, nhưng cuối cùng chỉ thành một nụ cười rất nhạt, rất gượng.

 

Sau hôm đó, thư không còn tới nữa.

 

Ta nghe người ta nói hắn đã về Tây Bắc, tiếp tục làm tướng quân.

 

Ta cũng bắt đầu bận học quản trung quỹ, xem sổ, lo những chuyện chuẩn bị cho ngày xuất giá.

 

Ta không hỏi thêm tin tức về hắn.

 

Nhưng có đôi lúc, ta vẫn nghĩ Tây Bắc cách thượng kinh rốt cuộc bao nhiêu dặm.

 

Không biết trăng ngoài biên tái có tròn như trăng nơi đây.

 

Không biết những đêm hắn nhìn lên trời, có bao giờ nhớ tới kinh thành không.

 

Ta chẳng biết gì cả.

 

Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện

Yến Kinh Xuân cứ thế rời khỏi những ngày tháng của ta.

 

Giống chim yến chỉ xuất hiện khi xuân về, đến mùa lạnh lại bay đi không để lại dấu vết.

 

Còn ta đã chuẩn bị lên kiệu hoa.

 

Một người sắp trở thành thê t.ử của người khác, nào còn tư cách đợi mùa xuân cho riêng mình.

 

Cuộc sống của ta vì thế lại lặng xuống.

 

Ta tiếp tục học lễ nghi, học quản gia, từng ngày đếm thời gian tới lúc gả cho một nam nhân mà mình gần như không quen.

 

Cho tới nửa tháng trước đại hôn.

 

Từ Tây Bắc có người mang về một chậu tuyết lan và một phong thư.

 

Chậu hoa được chăm rất cẩn thận.

 

Rễ bọc trong đất, lá xanh tươi, nụ hoa vừa mới nhú.

 

Ta run tay mở thư.

 

Nét chữ của Yến Kinh Xuân trái hẳn với con người phóng khoáng của hắn.

 

Mỗi nét đều thu lại, chỉnh tề và điềm tĩnh.

 

Hắn viết:

 

"Nghe tin nàng sắp thành thân, đáng lẽ ta nên tự mình về kinh chúc mừng."

 

"Nhưng quân doanh không thể bỏ, đành gửi chậu lan này thay ta tới."

 

"Mỗi mùa xuân, nó sẽ nở bông đầu tiên thay lời hỏi thăm."

 

"Nếu có một năm nó không chịu nở, gửi thư cho ta, ta sẽ tìm cho nàng một chậu khác khỏe hơn."

 

"Và nếu có người khiến nàng chịu ấm ức, lời năm xưa vẫn tính, cứ nói với tiểu cữu cữu."

 

Dưới cùng là ba chữ Yến Kinh Xuân.

 

Ta đưa tay chạm lên tên hắn.

 

Đầu ngón tay dính một chút mực.

 

Mực còn chưa khô hẳn.

 

Trong đầu ta bỗng trống rỗng.

 

Ta nắm lấy lá thư rồi chạy ra khỏi phòng.

 

Chẳng còn nhớ lễ nghi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Chẳng còn nhớ dáng vẻ một quý nữ nên có.

 

Ta để lại phía sau bộ giá y đã thêu xong cùng đám nha hoàn hốt hoảng gọi với theo.

 

Ta chỉ nghĩ, mùa xuân ấy mình không thể có được cũng không sao.

 

Chỉ cần cho ta nhìn hắn một lần cuối.

 

Một lần là đủ.

 

Thế nhưng khi chạy tới tiền viện, hắn không có ở đó.

 

Giữa đám người đang kinh ngạc nhìn ta, không hề có Yến Kinh Xuân.

 

Ta đứng lặng.

 

Nước mắt rơi xuống từng giọt, nhưng vẫn cố giữ giọng bình tĩnh để hỏi người mang thư.

 

"Xin hỏi, ngoại tổ phụ của ta ở Tây Bắc vẫn khỏe chứ?"

 

Mọi người tưởng ta nhớ ngoại tổ.

 

Chỉ có phụ thân nhìn ra điều ta thật sự muốn hỏi.

 

Sau đó ông nhốt ta vào phòng.

 

Ông không khóa cửa.

 

Chỉ đứng bên ngoài nói: "Khi nào con nghĩ thông, tự bước ra."

 

Ta ở trong căn phòng ấy không biết bao nhiêu ngày.

 

Ánh sáng rất ít.

 

Ta cũng chẳng ăn được bao nhiêu.

 

Tới lúc thật sự bước ra, người đã gầy đi rất nhiều, đôi mắt cũng vì khóc và thiếu sáng mà hỏng quá nửa.

 

Nhưng từ ngày ấy, Giang Thức Tuyết lại trở thành Giang Thức Tuyết mà mọi người muốn.

 

Không sai một bước.

 

Không để lộ một cảm xúc.

 

Trời lại dần tối.

 

Mắt ta giờ không còn nhìn rõ, nên tai lại nhạy hơn người thường.

 

Ta nghe phía ngoài viện bỗng trở nên hỗn loạn.

 

Người chạy qua chạy lại.

 

Có tiếng ai đó nhắc tới Trưởng công chúa.

 

Ta không hiểu bà tới Giang phủ lúc này để làm gì.

 

Đang nghĩ thì cánh tay bị một người nắm lấy.

 

"Nhị muội, đi theo ta!"

 

Ta nhận ra tiếng đại ca.

 

Nhưng còn chưa kịp hỏi, phía trước đã có người lạnh lùng nói: "Điện hạ muốn hỏi đại lang quân vài câu, xin lang quân theo chúng ta ngay."

 

Ngay lập tức có mấy người tiến lên.

 

Đại ca bị giữ lại.

 

Có kẻ bịt miệng khiến huynh ấy chỉ còn phát ra những tiếng giằng co mơ hồ.

 

Rất nhanh, họ đưa huynh ấy đi.

 

Sau đó bước chân lại quay trở về phía ta.

 

Ta hiểu rồi.

 

Trưởng công chúa tới vì chuyện của Tạ Cảnh Chước.

 

Bà cần một nơi trút giận, nhưng vì thanh danh lại không muốn tự tay làm khó một nữ t.ử vừa hòa ly.

 

Cho nên bà chẳng cần ra lệnh mới.

 

Chỉ cần mặc cho ta tiếp tục chịu phạt dưới sân là đủ.

 

Ta thở ra thật khẽ.

 

Giang Thức Tuyết, đời ngươi quả thật cũng lắm chuyện chẳng thuận lòng.

 

Một ngày trôi qua.

 

Rồi thêm một đêm.

 

Hai chân ta dần không còn cảm giác.

 

Quỳ quá lâu khiến từ đầu gối trở xuống tê cứng, nặng như không còn thuộc về mình.

 

Nhưng hễ thử nhúc nhích, đau đớn lại từ trong xương lan ra, giống vô số đầu kim cùng đ.â.m một lúc.

 

Có vài lần trước mắt ta tối đen.

 

Ngay cả hít thở cũng trở thành việc phải dùng sức.

 

Trời tối rồi lại sáng.

 

Ta không còn đủ sức giữ lưng thẳng.