Mang Theo Game Nông Trại Xuyên Về Mạt Thế

Chương 357



“Tiêu Lâm Lâm: Buổi chiều thế mà có mấy tên phạm nhân thấy tớ là nữ, liền trêu ghẹo tớ!”

“Tiêu Lâm Lâm: Quyết định rồi, tớ ngày mai phải nghiêm mặt đi làm, lấy ra uy nghiêm của nữ cảnh sát trấn áp bọn họ!”...

“Tiêu Lâm Lâm: Đồng nghiệp tớ nói, để đề phòng phạm nhân ăn quá no gây chuyện, cho nên mỗi ngày chỉ cho bọn họ nửa gói Bánh quy năng lượng.”

“Tiêu Lâm Lâm: Nhưng bọn họ ăn không no, sẽ đ.á.n.h nhau tranh địa bàn, bắt đàn em cống nạp Bánh quy năng lượng... Cảm giác sự sắp xếp này không hợp lý lắm!”...

“Tần Tiểu Vi: Tớ cảm giác cái l.ồ.ng chim nhốt người đó một chút cũng không đáng tin... Lâm Lâm, bọn họ sẽ không xông ra chứ?”

“Tiêu Lâm Lâm: Lãnh đạo bọn tớ nói cái l.ồ.ng đó nối với lưới điện cao thế, rất an toàn... Có điều gần đây người muốn vượt ngục hơi nhiều, tuần trước lúc sắp xếp bọn họ ra ngoài quét tuyết, đã chạy mất hai người, đến giờ vẫn chưa bắt được.”

“Phạm Cẩn: A? Vậy còn sắp xếp bọn họ ra ngoài quét tuyết sao?”

“Tiêu Lâm Lâm: Sắp xếp chứ! Đồng nghiệp tớ nói mỗi ngày để bọn họ ra ngoài lạnh một chút, người gây chuyện sẽ ít đi rất nhiều... Lúc mới chuyển vào, một ngày là c.h.ế.t mấy chục người, bây giờ đã tốt hơn nhiều rồi.”

“Tiêu Lâm Lâm: Chủ yếu vẫn là nhốt quá nhiều người, chỗ, nhân lực đều không đủ dùng.”

Trò chuyện với các bạn cùng phòng hơn nửa tiếng, Tần Tiểu Vi mở tài khoản video của phòng gym, xem phản hồi của cư dân mạng dưới video hôm qua.

Có lẽ vì tài khoản chính thức của Đội tuần tra đăng nội dung tương tự, lượng truy cập video này của cô cao bất ngờ, còn có người nhận ra mấy tên biến thái kia, đã gửi video này cho người nhà bạn bè của bọn họ rồi, để bọn họ c.h.ế.t xã hội vô cùng triệt để...

Còn có người nói muốn đến phòng gym trải nghiệm lớp đoàn đội... Đợt này cũng coi như biến tướng quảng cáo cho phòng gym rồi!

Tần Tiểu Vi chọn một số bình luận của cư dân mạng trả lời, sau đó, cô lại mở trò chơi đấu địa chủ đơn máy trong điện thoại, đ.á.n.h mười mấy ván.

Thời gian đã sắp đến mười một giờ, đồng hồ sinh học làm cho Tần Tiểu Vi bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài, ngay cả trò chơi cũng không làm tỉnh táo được...

Ngay lúc cô đang do dự có nên về ngủ, để Lục Trú một mình đợi ở đây không, việc kiểm tu cuối cùng cũng kết thúc.

Một người trong đó báo cáo tình hình người máy với Lục Trú một chút, người máy có mấy linh kiện đều cháy rồi, sửa chữa có chút phiền phức, khoảng tối mai có thể sửa xong.

Họ không thể đợi ở đây cả ngày, bèn chuẩn bị về trước, tối mai lại qua lấy người máy.

Sau khi về đến nhà, Tần Tiểu Vi hỏi sắp xếp công việc của Lục Trú một chút, biết anh buổi tối không cần tăng ca, liền trực tiếp đưa người vào không gian, ném cho anh một đống dụng cụ.

Tần Tiểu Vi: "Việc khác có thể đợi người máy về rồi làm, nhưng trâu dê không thể để đói, anh chuẩn bị cỏ khô chúng nó ăn ngày mai cho tốt... Tôi đi ngủ đây!"

Lục Trú: "..."

Anh nhìn cái liềm trong tay, thở dài.

Sáng sớm hôm sau, sau khi Tần Tiểu Vi vào không gian, phát hiện Lục Trú đã tự tìm phòng ngủ rồi, cô cũng không quan tâm anh có phải chưa tỉnh ngủ không, kiểm tra thành quả làm việc của anh một chút, liền đưa người ra khỏi không gian.

Tần Tiểu Vi: "Được rồi, anh có thể về nhà rồi! Tối gặp!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lục Trú: "..."

Hơn chín giờ tối hôm sau, họ cùng đi đến phòng thí nghiệm, người máy tối qua bị tháo thành các loại linh kiện vụn vặt đã khôi phục nguyên trạng.

Lục Trú nói muốn thử máy, người phụ trách và nhân viên phòng thí nghiệm bèn đẩy người máy đến phòng trồng trọt.

Trong phòng trồng trọt khắp nơi đều là kệ, kim loại, gỗ, nhựa... Tuy rằng chất liệu không giống nhau, nhưng quy cách kích thước của kệ là hoàn toàn giống nhau.

Mỗi tầng của kệ đều có dải đèn bổ sung ánh sáng thực vật.

Trên kệ trồng đầy rau củ quả xanh mướt, bên cạnh kệ còn đặt thang, tiện cho nhân viên phòng trồng trọt chăm sóc, hái rau củ quả trên kệ.

Nhân viên mở người máy, cài đặt thông số xong, nó liền bắt đầu làm việc.

Tần Tiểu Vi nhìn nó nhận diện chính xác rau củ quả đã chín trên kệ, hái chúng xuống, sau đó, lại tưới nước bón phân cho cây trồng ở khu vực khác...

Cô bỗng nhiên cảm thấy, người máy này ở trong không gian của cô còn chưa phát huy giá trị lớn nhất, những vùng đất trong không gian của cô lợi dụng còn chưa đủ triệt để!

Nhưng cô cũng chỉ cảm thán một chút, dù sao bây giờ đồ nông trại sản xuất đã đủ nhiều rồi, cho dù cung cấp cho nhà Lục Trú và chính cô, lại dăm bữa nửa tháng thêm món cho nhân viên, cũng ăn không hết...

Vẫn là đừng giày vò nữa!

Sau một hồi thử nghiệm, Lục Trú bảo họ chuyển người máy lên xe nâng, chuẩn bị rời đi.

Trước khi đi, anh mở miệng nói với người phụ trách: "Dự án các anh xin, tuần sau sẽ thông qua."

Mặt người phụ trách lập tức cười thành một đóa hoa cúc: "Ấy! Trưởng bộ phận Lục, vậy thì làm phiền cậu rồi, sau này có gì cần sửa, cứ gọi điện trực tiếp cho chúng tôi nhé!"

Tần Tiểu Vi giả vờ không nghe thấy giao dịch giữa hai người, thành thật ngồi trên xe nâng "ngắm cảnh".

Trên đường về, Tần Tiểu Vi nhịn không được hỏi anh: "Lục Trú, tôi cảm thấy người máy này và phòng trồng trọt khá hợp, sao các anh không dùng người máy? Thành phố Ninh không nhập hàng trước sao?"

Lục Trú lắc đầu: "Phải để phần lớn mọi người đều có việc làm, bọn họ mới không loạn lên... Có lúc, cung cấp công việc cho bọn họ, cũng là một trong những công việc của chúng tôi."

Tần Tiểu Vi: "..." Hình như có chút đạo lý?

Hai người dùng xe tải kéo người máy ra ngoài "lượn" một vòng, đợi đến đoạn đường không người cách xa khu Hồng Phố, Tần Tiểu Vi vào không gian thử người máy một chút, xác định nó có thể sử dụng bình thường, hai người mới tay không trở về Địa Hạ Thành.

Lúc xuống xe, Tần Tiểu Vi nhớ tới "quà cảm ơn" Vương Tiếu Tiếu tặng cho Hương Tràng, bèn trực tiếp lấy thịt và sườn heo từ trong kho ra, đưa cho Lục Trú.

Lục Trú không nhận: "Không cần, vật tư lần trước lấy từ chỗ cô còn chưa ăn hết."

Tần Tiểu Vi trực tiếp nhét cái túi vào lòng anh: "Hai hôm trước Hương Tràng không phải giúp bắt một tên biến thái sao? Đây là quà cảm ơn người ta tặng cho Hương Tràng."