Lục Trú: "..."
Anh yên lặng mở cửa xe xuống xe.
Sau khi về đến nhà, Tần Tiểu Vi vào không gian, "tuần tra" xong đất đen và công xưởng, cô sắp xếp lại rau tươi người máy thu lên một chút, dùng sọt đựng, thu vào trong kho.
Lúc thu dọn vật tư, cô bỗng nhiên nhớ ra, mình còn chưa đưa t.h.u.ố.c mỡ trị cước cho các bạn cùng phòng.
Cô tìm vật tư y tế trong không gian, lục lọi một lúc, mới tìm ra t.h.u.ố.c mỡ trị cước bên trong, Lục Trú tích trữ rất nhiều hàng, giảm ngứa, giảm ngứa kháng khuẩn, phục hồi... một đống lớn.
Cô nghiên cứu hướng dẫn sử dụng một lúc, tìm ra vài tuýp thích hợp với nhóm Đoạn Hà, mới cất t.h.u.ố.c mỡ còn lại về.
Sáng hôm sau, sau khi đến phòng gym, cô gọi điện thoại cho Phạm Cẩn, bảo cô ấy qua lấy t.h.u.ố.c mỡ trị cước.
Sau khi nhận được t.h.u.ố.c mỡ trị cước, Phạm Cẩn rất vui vẻ, đối với Tần Tiểu Vi chính là một trận khen ngợi: "Vi Vi, sao cậu biết tớ mọc cước? Cậu cũng quá chu đáo rồi! Có người bạn cùng phòng như cậu, tớ thật sự quá may mắn..."
Thấy cô ấy định ôm mình, Tần Tiểu Vi vội vàng đưa tay chặn trán cô ấy: "Được rồi được rồi, đừng làm nũng nữa! Dính dính nhớp nhớp, ghê quá... A Hà khi nào về? Tớ cũng chuẩn bị cho cậu ấy một phần."
Phạm Cẩn tháo găng tay, trực tiếp bôi t.h.u.ố.c lên đầu ngón tay sưng đỏ của mình: "Cậu ấy dẫn đội ra ngoài tuần tra rồi, đoán chừng phải sau năm giờ rưỡi! Cậu đưa tớ đi, tớ nhờ đồng đội tớ chuyển giao giúp..."
Có lẽ vì Phạm Cẩn vẫn luôn ở lại Địa Hạ Thành làm nhiệm vụ, vết cước của cô ấy không nghiêm trọng, ngón tay và tai chỉ hơi sưng đỏ, không bị rách da.
Tần Tiểu Vi cũng không lo lắng đồng đội cô ấy biển thủ t.h.u.ố.c cô đưa cho Đoạn Hà, bèn trực tiếp đưa t.h.u.ố.c cho cô ấy.
Phạm Cẩn: "Thuốc này bôi lên mát mát, dễ chịu hơn bôi mỡ heo nhiều!"
Tần Tiểu Vi nhớ tới bài t.h.u.ố.c dân gian ngâm nước ớt nóng bôi mỡ heo của bố Phạm, không nói gì.
Lúc đợi t.h.u.ố.c mỡ khô, Phạm Cẩn cũng không nhàn rỗi, cô ấy dùng khuỷu tay huých Tần Tiểu Vi: "Vi Vi, chỗ cậu còn b.ăn.g v.ệ si.nh không? Lấy cho tớ một gói, sáng nay tớ quên đi siêu thị xếp hàng rồi..."
Một số vật dụng sinh hoạt cần thiết, siêu thị tuy có cung cấp, nhưng số lượng có hạn, còn hạn chế mua, phải dậy sớm đi cướp.
Tần Tiểu Vi gật đầu: "Có, cậu đợi chút, tớ đi lấy cho cậu!"
Đợi cô lấy hai gói b.ăn.g v.ệ si.nh trở lại, phát hiện trên điện thoại có thêm một tin nhắn chuyển khoản, Phạm Cẩn chuyển cho cô ba trăm.
Tần Tiểu Vi nhíu mày: "Phạm Phạm, cậu chuyển cho tớ nhiều tiền thế làm gì?"
Phạm Cẩn chỉ t.h.u.ố.c mỡ trị cước và b.ăn.g v.ệ si.nh trên bàn: "Tiền t.h.u.ố.c mỡ trị cước và băng vệ sinh... Cuối tháng rồi, quỹ đen của tớ báo nguy, Vi Vi, còn lại tháng sau tớ phát lương sẽ bù cho cậu."
Tần Tiểu Vi nghĩ ngợi, chuyển lại cho cô ấy hai trăm: "Không cần nhiều thế này, t.h.u.ố.c mỡ trị cước là tớ nhờ ông chủ mua giúp, ông ấy quen người nhà máy t.h.u.ố.c, không tốn bao nhiêu tiền..."
Phạm Cẩn: "Được rồi! Nhân tình này của cậu tớ ghi nhớ... Lát nữa bảo bố tớ đưa nấm cho cậu!"
Tần Tiểu Vi vội vàng xua tay: "Đừng! Chú gần đây hơn một tháng này, dăm bữa nửa tháng lại đưa nấm cho tớ, lần nào cũng đưa một đống... Các cậu cho tớ nghỉ ngơi chút đi!"
Phạm Cẩn: "Được rồi! Vậy đợi tháng sau lại đưa cho cậu!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tần Tiểu Vi: "..." Hôm nay ngày 27, tháng sau hình như cũng không còn mấy ngày nữa?
Phạm Cẩn nhìn quanh bốn phía, bỗng nhiên mở miệng nói: "Vi Vi, buổi sáng trong tiệm đã nhiều khách thế này... Cậu đây là lại muốn tuyển nhân viên bán thời gian à?"
Tần Tiểu Vi lắc đầu: "Xem trước đã! Bài tin tức của Đội tuần tra hai hôm trước đã quảng cáo mềm cho cửa hàng, đợi nhiệt độ giảm xuống, lưu lượng người đoán chừng sẽ khôi phục... Đúng rồi, ba người kia, các cậu xử lý thế nào?"
Phạm Cẩn: "Cảnh cáo trước, còn có lần sau trực tiếp đưa đến khu Giang An! Giường ngủ của bọn họ, bên ngoài có không ít người nhớ thương đấy..."
Nghĩ đến trải nghiệm ở khu Giang An hai hôm trước, Tần Tiểu Vi đối với việc này cảm nhận sâu sắc.
Tuy rằng bên này không khí lưu thông rất kém, Địa Hạ Thành cũng có mùi, nhưng trên đường luôn có người quét dọn, nhìn qua rất sạch sẽ, mùi trong không khí không hôi.
Nhà cửa nhìn qua cũng kiên cố hơn khu Giang An... Ít nhất trên kiến trúc không có vết nứt!
Tần Tiểu Vi: "Bên này cách mấy ngày đưa phạm nhân qua một lần?"
Phạm Cẩn: "Không chắc chắn, gom đủ hai mươi người thì đưa qua! Vừa khéo một xe..."
Tần Tiểu Vi: "Vậy cậu tìm người hỏi chút, xem có thể giúp mang hai tuýp t.h.u.ố.c mỡ qua không... Tớ đăng bài trên App Đồng Thành, vẫn chưa có người nhận đơn."
Phạm Cẩn biết, cô là muốn đưa t.h.u.ố.c mỡ cho Tiêu Lâm Lâm, hai người trước đó ở một phòng, tự nhiên biết vết cước của cô ấy nghiêm trọng thế nào, không chút do dự gật đầu nói: "Được chứ, tuýp này của tớ cũng cho cậu ấy đi! Mu bàn chân Lâm Lâm đều sưng rồi, bây giờ đi giày đều lớn hơn trước hai số, thời gian trước, buổi tối lúc cậu ấy cởi tất đều đau đến mức kêu gào..."
Tần Tiểu Vi biết chân Tiêu Lâm Lâm cũng mọc cước, nhưng không biết nghiêm trọng như vậy, nghe vậy, lông mày cô trực tiếp nhíu lại.
Tần Tiểu Vi: "Cậu giữ lại dùng đi! Tớ lại kiếm cho cậu ấy mấy tuýp t.h.u.ố.c, chiều cậu qua lấy..."
Phạm Cẩn cũng không hỏi cô đi đâu kiếm, chỉ gật đầu: "Được!"
Phạm Cẩn đợi t.h.u.ố.c mỡ khô, liền đeo găng tay, tiếp tục ra ngoài làm nhiệm vụ.
Lúc nghỉ trưa, Tần Tiểu Vi tranh thủ về nhà một chuyến, ngoại trừ t.h.u.ố.c mỡ trị cước, cô còn lấy hai lọ Vaseline y tế lớn và vài gói lót giày phát nhiệt.
Vaseline một lọ 500 gram, đủ cho cô ấy dùng làm sữa dưỡng thể.
Kết quả cô vừa về phòng gym, đã thấy Phạm Cẩn đợi cô ở cửa.
Nhìn thấy Tần Tiểu Vi, Phạm Cẩn sốt ruột nói: "Vi Vi, lát nữa có một chiếc xe đi khu Giang An, cậu mau đưa đồ cho tớ, tớ đưa qua..."
Tần Tiểu Vi dịch lên trước một chút, nhường chút chỗ cho Phạm Cẩn: "Đi bộ chậm quá, tớ đi xe điện đưa cậu qua!"
Phạm Cẩn cũng không từ chối, trực tiếp bước lên xe điện.
Xe tù vận chuyển phạm nhân nhìn qua có chút cũ, nhưng vô cùng chắc chắn, không chỉ cửa sổ dùng song sắt vây quanh, trong xe cũng như cái l.ồ.ng sắt, phạm nhân đều bị nhốt trong l.ồ.ng.