Mang Theo Game Nông Trại Xuyên Về Mạt Thế

Chương 388



Tần Tiểu Vi: "Ừm... Họ có kiêng kỵ gì không?"

Lục Trú lắc đầu: "Bên ngoài ngay cả Bánh quy năng lượng cũng không đủ ăn, ai còn kiêng kỵ? Cô chuẩn bị cho họ nhiều thịt một chút, họ có thể khai báo rõ ràng mười tám đời tổ tông với cô..."

Tần Tiểu Vi: "..." Được thôi!

Sau đó, Tần Tiểu Vi lại hỏi thăm anh một chút, thu hoạch của đội ngũ chuyến này.

Theo quy định của chính quyền, phần lớn vật tư là phải nộp lên cho của công, các đội ngũ đi cùng khác, cùng lắm là húp chút nước thịt.

Nhưng chuyến này thực sự là vất vả, một số người chạy chuyến này, suýt chút nữa ngay cả mạng cũng không còn.

Đội xe hoàn thành "nhiệm vụ" chính quyền phân công cho họ xong, tự họ nhét thêm vài túi vật tư dưới gầm ghế, hoặc là trên nóc xe, hay là ép không gian trong xe lại rồi ép tiếp, nhét thêm chút đồ khác, nhân viên quản lý cũng sẽ nhắm mắt làm ngơ, coi như không nhìn thấy.

Cho nên đội ngũ Lục Trú phái ra ngoài, có thể nói là thu hoạch rất phong phú...

Chuyện cần bàn trên bàn ăn đều đã trò chuyện gần xong, ăn xong một bữa cá nướng nóng hổi, Lục Trú cũng không ở lại lâu, dắt ch.ó liền về nhà.

Buổi tối, Tần Tiểu Vi nằm trên giường, gọi điện thoại cho Phạm Cẩn.

Phạm Cẩn: "Vi Vi, sao muộn thế này còn gọi điện thoại cho tớ? Cậu gặp rắc rối rồi?"

Tần Tiểu Vi: "Không phải, tớ tìm dì, dì có ở cạnh cậu không? Lúc nãy tớ gọi điện thoại cho dì, dì không nghe máy..."

Phạm Cẩn: "À, mẹ tớ đang tắm! Điện thoại của mẹ tớ chắc vô tình bật chế độ im lặng, cậu tìm mẹ tớ có việc gì?"

Tần Tiểu Vi do dự một chút, vẫn nói ra mục đích của mình: "Tớ định thành lập một đội ngũ, cùng đại bộ đội ra ngoài tìm kiếm vật tư, xe và vật tư tiêu hao trên đường đều do bên tớ chi trả, tớ cảm thấy dì khá thích hợp làm đội trưởng, muốn hỏi dì, có sẵn lòng nhận công việc này không..."

Mẹ Phạm Cẩn là một nữ cường nhân, trước khi thiên tai bùng phát, nhà cô ấy luôn là bà ấy phụ trách kiếm tiền nuôi gia đình, những ngày bão trước đó, Tần Tiểu Vi từng chung sống với bà ấy một thời gian, đối với năng lực của bà ấy, vẫn vô cùng công nhận.

Với vốn sống của bà ấy, trên đường cho dù gặp phải một số tình huống đột phát, bà ấy cũng có thể xử lý tốt.

Nhưng, mẹ Phạm đã hơn bốn mươi tuổi rồi, Tần Tiểu Vi hơi lo lắng cơ thể bà ấy không chịu nổi nhiệt độ thấp bên ngoài, còn có, Phạm Cẩn và ba Phạm có thể sẽ không đồng ý cho mẹ Phạm ra ngoài mạo hiểm... Vì đủ loại lo lắng, cô đắn đo rất nhiều ngày, mới mở miệng nói chuyện này.

Quả nhiên, sau khi cô nói xong chuyện này, người ở đầu dây bên kia liền im lặng.

Tần Tiểu Vi đợi một lúc, Phạm Cẩn mới lên tiếng: "Vi Vi, cậu cũng biết, bây giờ bên ngoài lạnh đến mức nào, trước đó Lâm Lâm và A Hà họ một ngày ra ngoài tám chín tiếng, lúc về tay chân đều đông cứng thành bộ dạng đó... Tớ và bố tớ đều có công việc, nhà tớ bây giờ không có áp lực kinh tế gì, cho dù mẹ tớ luôn không có việc làm cũng không sao..."

Chuyện tìm nhân viên này, vốn dĩ là lựa chọn hai chiều, phải tình chàng ý thiếp, không thể cưỡng cầu.

Tần Tiểu Vi từ sớm đã dự liệu được Phạm Cẩn có thể sẽ từ chối, cô cũng không tức giận, trò chuyện đơn giản với Phạm Cẩn vài câu, liền cúp điện thoại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sau khi cúp điện thoại, tay cô vô thức vuốt lên vuốt xuống trên giao diện danh bạ điện thoại, nhưng ánh mắt lại có chút trống rỗng...

Chợt điện thoại rung lên một cái, là tin nhắn của nhóm ký túc xá, Tiêu Lâm Lâm đang than phiền trong nhóm về tên phạm nhân ngu ngốc cô ấy gặp phải lúc làm việc hôm nay.

Tần Tiểu Vi hoàn hồn, tầm mắt dừng lại trên ảnh đại diện của Tiêu Lâm Lâm vài giây, nói thật, Tiêu Lâm Lâm thực ra cũng khá thích hợp.

Lúc mới tốt nghiệp đại học, cô ấy có thể còn hơi non nớt, nhưng rèn luyện trong Đội tuần tra và nhà tù lâu như vậy, ngày nào cũng đối mặt với những chuyện dơ bẩn đó, cô ấy cũng được rèn luyện ra rồi, cộng thêm cô ấy là sinh viên thể d.ụ.c, từng làm cai ngục, lại biết cầm s.ú.n.g, đến lúc đó chuẩn bị cho cô ấy một khẩu s.ú.n.g b.ắ.n đinh đã qua cải tạo, cô ấy cũng có thể trấn áp được cục diện.

Nhưng, công việc cai ngục, cho dù ngày nào cũng phải tiếp xúc với t.h.i t.h.ể, phạm nhân, đó cũng là bát cơm sắt có biên chế, ở trong Thành phố ngầm gió không thổi tới mưa không ướt được, công việc ra ngoài tìm kiếm vật tư suy cho cùng không ổn định...

Nghĩ nghĩ, Tần Tiểu Vi vẫn bấm vào ảnh đại diện của cô ấy, nhắn tin riêng cho cô ấy chuyện này.

[Tiêu Lâm Lâm: Vi Vi, cậu vậy mà tìm tớ làm đội trưởng! Không ngờ địa vị của tớ trong lòng cậu lại cao như vậy, cảm động quá hu hu hu...]

[Tiêu Lâm Lâm: Cậu đều mở miệng rồi! Tớ đương nhiên là đồng ý rồi! Bây giờ tớ đi viết đơn xin nghỉ việc đây!]

[Tiêu Lâm Lâm: Các đội viên khác đều tìm được chưa? Có cần tớ giới thiệu không?]

Nhìn thấy tin nhắn trả lời của cô ấy, Tần Tiểu Vi vô cùng kinh ngạc, cô vạn vạn không ngờ tới, tin nhắn vừa gửi đi, cô ấy đã đồng ý rồi!

Tiêu Lâm Lâm thậm chí đều không do dự!

[Tần Tiểu Vi: Cậu không cân nhắc một chút sao?]

[Tần Tiểu Vi: Bây giờ nghỉ việc rồi, sau này muốn quay lại có thể khó rồi! Hơn nữa, cậu không phải luôn cảm thấy làm nữ cảnh sát rất oai phong sao?]

[Tiêu Lâm Lâm: Oai phong cái gì a? Ngày nào cũng vận chuyển t.h.i t.h.ể! Lần trước tớ về Khu Hồng Phố, thằng nhóc Thời Hâm đó còn nói đùa với tớ, hỏi mùi trên người tớ có phải là mùi x.á.c c.h.ế.t không... Tớ ước gì có một công việc khác, có thể cho tớ thoát khỏi bể khổ!]

[Tiêu Lâm Lâm: Lúc mưa bão vừa tạnh, cậu đã dẫn tớ phát tài, về sau còn thu nhận tớ, giúp tớ tìm việc làm, tớ ở Khu Giang An ăn không đủ no, cậu còn luôn nhờ người gửi đồ ăn cho tớ... Vi Vi, tớ tin cậu! Theo cậu làm, chắc chắn sẽ không sai!]

Thấy cô ấy tin tưởng mình như vậy, nói thật, Tần Tiểu Vi còn khá cảm động!

Tần Tiểu Vi hẹn với cô ấy, đợi cô ấy nghỉ việc rồi, liền đến Khu Hồng Phố, dẫn cô ấy đi gặp mặt các đội viên khác.

Chuyện đắn đo lâu như vậy, bỗng chốc được giải quyết, Tần Tiểu Vi lập tức có cảm giác cả người nhẹ nhõm.

Cô nghịch điện thoại một lúc, lại đưa Sóc Nguyệt vào phòng tắm, giúp nó rửa chân sấy lông, liền ôm chiếc lò sưởi lớn là nó lên giường đi ngủ.