Trưa hôm sau, Tần Tiểu Vi dán một tờ thông báo "Có việc ra ngoài" ở cửa, liền cùng nhân viên đi ăn cỗ.
Nhà ở công cộng quá nhỏ, Thành phố ngầm tấc đất tấc vàng, bên khu nhà ở công cộng lại không có nhà hàng lớn nào, tiệc cưới của Giang Minh Nguyệt không phải làm ở nhà, mà là làm trong nhà kho của công ty chồng cô ấy.
Bàn ghế dùng để làm tiệc cưới cũng là chắp vá mượn tới, đầu bếp là đầu bếp trước kia nấu cỗ lớn ở nông thôn, đối phương bày bếp lò di động ở cửa nhà kho, liền bắt đầu làm việc.
Lúc nhóm người họ đến, vẫn chưa khai tiệc, mọi người đều rất quen thuộc, cũng không cần Giang Minh Nguyệt tiếp đón, tặng tiền mừng và quà, ngồi xuống xong, liền bắt đầu trò chuyện.
Hôm nay là tiệc cưới của Giang Minh Nguyệt, cô ấy cũng trang điểm một chút, không chỉ trang điểm, nhờ người tết tóc, còn thuê váy mời rượu, chỉ là nhà kho quá lạnh, mặc váy mời rượu quá lạnh, cô ấy còn khoác thêm một chiếc áo phao dáng dài màu đỏ tươi bên ngoài.
Bối cảnh phía sau là nhà kho bày đầy kệ hàng, để hợp cảnh, trên kệ hàng còn dán chữ "Hỷ", Tần Tiểu Vi lần đầu tiên ăn cỗ ở nơi như thế này, cảm thấy có chút mới lạ.
"Mùi thịt xào này thơm quá!"
"Minh Nguyệt hôm nay đẹp quá a!"
"..."
"Sức tay của sư phụ này mạnh thật! Chiếc chảo sắt lớn như vậy, vậy mà cũng có thể hất lên được! Vi Vi, cậu không phải là tập cử tạ sao? Sức tay chắc cũng không tồi, chiếc chảo sắt đó cậu có thể hất lên được không?" Chợt có người hỏi Tần Tiểu Vi.
Tần Tiểu Vi nương theo tầm mắt của đối phương, nhìn chiếc chảo sắt lớn trong tay sư phụ xào rau một chút, một lát sau, lắc đầu: "Chưa dùng chảo sắt lớn như vậy bao giờ, loại nhỏ có thể hất lên được..."
Nói nói cười cười, người thân bạn bè bên nhà trai cũng đến rồi, tiệc cưới cũng bắt đầu.
Trong nhà kho tổng cộng bày sáu bàn, bên nhà gái chỉ ngồi hai bàn, bên nhà trai ngồi bốn bàn.
Bên nhà gái người khá ít, Tần Tiểu Vi họ điều chỉnh vị trí một chút, ngồi hơi thưa ra một chút, mới ngồi kín bàn.
Thực ra chen chúc một chút, năm bàn cũng có thể ngồi vừa, nhưng số lẻ ngụ ý không tốt, dù sao cũng là tiệc cưới, hai vợ chồng Giang Minh Nguyệt vẫn bày sáu bàn.
Mặc dù tiệc cưới làm trong nhà kho, nhưng món ăn trên bàn lại rất không tồi, còn có những món lớn như thịt khâu nhục, móng giò hầm, lo lắng những món này bưng lên xong, sẽ bị gắp sạch trong nháy mắt không đẹp mắt, lúc phụ bếp dọn món, dọn lên trước đều là rau và canh.
Mấy chiếc bàn kê rất gần nhau, Tần Tiểu Vi có thể nghe rõ tiếng trò chuyện của các bàn khác.
Cô biết được từ miệng những người khác, nhà kho này công ty họ đã cho nhân viên mượn làm việc hiếu hỉ mấy lần rồi, chữ "Hỷ" trên kệ hàng phía sau, còn là do cặp đôi trước dán.
Người bên ngoài muốn qua mượn chỗ, bỏ ra vài ngàn tệ, cũng có thể thuê được mặt bằng, nhưng trước khi rời đi phải dọn dẹp sạch sẽ nhà kho, đây cũng coi như là một cách tạo thu nhập của công ty họ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ăn xong một bữa tiệc cưới náo nhiệt, lại nhận quà đáp lễ do cô dâu chú rể chuẩn bị, nhóm người Tần Tiểu Vi mới rời đi.
Trên đường, có người tò mò, nhịn không được mở quà đáp lễ ra xem thử, trong túi có kẹo hỉ, cốc, khăn mặt và socola.
Tất cả đồ trong túi đều mang yếu tố màu đỏ, miệng túi còn buộc ruy băng đỏ, thoạt nhìn vô cùng hỉ khánh.
Nhìn thấy socola trong túi, mọi người đều có chút kinh ngạc: "Mẹ ơi, vậy mà còn có socola! Cộng thêm những món ăn trên bàn tiệc đó, Minh Nguyệt họ làm tiệc cưới này, tốn không ít tiền nhỉ?"
Socola là một nhãn hiệu vô cùng đại chúng, trước thiên tai, siêu thị ba bốn mươi tệ là có thể mua một hộp. Nhưng loại socola này bây giờ đã ngừng sản xuất rồi, cộng thêm socola lượng calo cao, có thể nhanh ch.óng cung cấp nhiệt lượng cho người ra ngoài, dẫn đến giá socola tăng vọt, bỗng chốc tăng gấp mười mấy lần.
Trong quà đáp lễ tuy chỉ để vài miếng socola, nhưng bỏ tiền ra mua, theo giá thị trường, cũng phải ba con số rồi.
Có một huấn luyện viên trước kia ngủ giường tầng với Giang Minh Nguyệt mở miệng nói: "Tôi nghe Minh Nguyệt nói, tiệc cưới lần này còn mời lãnh đạo của chồng cô ấy, căn nhà họ đang ở bây giờ, chính là người ta giúp kiếm được, có thể là muốn cảm ơn họ đàng hoàng, cho nên mới chuẩn bị nhiều cơm ngon canh ngọt như vậy, quà đáp lễ cũng tốn tâm tư..."
Một huấn luyện viên khác nhịn không được cảm thán: "Kết hôn thật tốn tiền a! Tôi cảm thấy Minh Nguyệt từ lúc kết hôn đến bây giờ, luôn đang tiêu tiền, mua đồ nội thất, chuẩn bị tiệc cưới... Cô ấy còn muốn có con, đó cũng là một cỗ máy nuốt tiền!"
Tần Tiểu Vi: "Cô ấy chuẩn bị có con?"
Nghe thấy câu hỏi của Tần Tiểu Vi, huấn luyện viên đang nói chuyện lập tức im bặt như gà, qua một lúc lâu, cô ấy mới cẩn thận từng li từng tí mở miệng nói: "Cửa hàng trưởng, cô sẽ không vì Minh Nguyệt muốn có con, mà sa thải cô ấy chứ?"
Mặc dù Tần Tiểu Vi luôn nói với bên ngoài, sau lưng phòng gym còn có một "ông chủ", nhưng "ông chủ" đó chưa từng xuất hiện, việc lớn việc nhỏ như phát lương, tuyển người trong quán, cũng là Tần Tiểu Vi toàn quyền phụ trách, cho nên trong lòng họ, Tần Tiểu Vi chính là ông chủ của phòng gym.
Tính chất công việc của huấn luyện viên thể hình khá đặc thù, một số công việc ngồi văn phòng, thời kỳ m.a.n.g t.h.a.i còn có thể tiếp tục làm, nhưng Giang Minh Nguyệt dạy là thuật phòng thân nữ và quyền anh, nếu cô ấy mang thai, lúc lên lớp, chắc chắn không thể theo mô hình làm việc trước kia, chỉ có thể hướng dẫn bằng miệng một chút, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến trải nghiệm của khách hàng...
Tần Tiểu Vi cảm thấy có chút buồn cười, cô lắc đầu: "Sao có thể? Quán chúng ta còn không đến mức thiếu tình người như vậy, nhưng phải đổi vị trí cho cô ấy, phụ nữ có t.h.a.i không được vận động mạnh..."
Nghe cô nói như vậy, huấn luyện viên vừa lỡ lời mới thở phào nhẹ nhõm.
Tối tan làm, Tần Tiểu Vi đang chuẩn bị về, thì thấy mẹ Phạm đứng ở cửa đợi cô.
Tần Tiểu Vi: "Dì, sao dì đứng ở cửa không vào?"
Mẹ Phạm: "Dì thấy các cháu vừa nãy luôn bận rộn, liền không vào làm phiền cháu."
Tần Tiểu Vi: "Dì, chúng ta đều quen thuộc như vậy rồi, nói làm phiền gì chứ! Dì, dì đến tìm cháu có việc gì không?"