Mang Theo Không Gian Trở Thành Vợ Của Hán Tử Thô Lỗ

Chương 168: Chuẩn bị đồ ăn khô



Lý thị tìm được một túi bột mì nặng trịch trong góc bếp, vừa xách vào vừa cười: “Nương, tam nương, ta có một túi bột mì đây. Hai người xem có thể dùng làm được gì không?”

Nàng đặt túi bột xuống trước mặt Tiền thị, rồi nghiêm túc nói: “Hai nhà chúng ta cùng nhau đi đường, tương lai tất sẽ cùng ăn cùng sống. Nhà ta gom góp được từng ấy, lần này lấy trước một túi mang dùng, nếu không đủ, ta lại đưa tiếp. Của ít lòng nhiều.”

Thực ra, từ lúc trong phòng, Lý thị đã suy nghĩ rất nhiều. Hai ngày nay hai nhà vốn đã ăn cùng nhau, giờ đột nhiên tách riêng chẳng phải lạc lõng ư? Huống chi nàng cũng không muốn tỏ vẻ quá keo kiệt, trong hoàn cảnh này, tình nghĩa vẫn là trên hết. Chuyến đi còn dài, không lo ăn hết, cùng lắm thì đến đâu mua thêm đến đó.

Tiền thị nhận lấy, mở túi ra xem, lập tức ngạc nhiên: “Trời đất, bột mì trắng mịn thế này, quả là của hiếm. Nhà muội sao lại giấu được vậy?”

Lý thị thoáng đắc ý, ngẩng cao đầu, cười nhẹ: “Ngũ cốc nhà ta vẫn cất trong hũ. Hôm đó nhà sập, cũng may hai hũ ấy bị tủ đè lên, chẳng sứt mẻ gì. Cả hũ lẫn đồ ăn bên trong đều nguyên vẹn.”

Tiền thị gật đầu: “Nhà ta cũng vậy. Cũng may bột và gạo còn giữ được. Chỉ tiếc hôm trước lười, túi gạo lứt để bên ngoài, thành ra hư mất rồi.”

Rồi nàng quay sang hỏi Đỗ Nhược: “Tam nương, con thấy có nên dùng chỗ bột trắng này làm ít đồ ăn để dành không?”

Đỗ Nhược khẽ gật đầu: “Không thành vấn đề. Chỉ là thời tiết bắt đầu nóng, phải làm món nào giữ được lâu mới ổn.”

Gà Mái Leo Núi

Nàng trầm ngâm một lát, rồi ánh mắt sáng lên: “Chi bằng chúng ta làm bánh chiên đi. Vừa giòn, vừa chắc bụng, để được mấy ngày cũng không hỏng.”

Tiền thị thoáng do dự, lo lắng nói: “Làm bánh chiên hao dầu lắm. Nếu dùng hết dầu, dọc đường không có thịt mỡ thì sao?”

Nhà nàng chỉ còn đúng một lon mỡ lợn, nếu không tìm được gì để thay thế thì sau này chẳng biết xoay sở ra sao.

“Đừng lo chuyện ấy.” Đỗ Nhược mỉm cười thần bí, đoạn xoay người bước ra cửa.

Chẳng bao lâu sau nàng quay lại, tay bưng theo một cái vò sành được bịt kín bằng vải dầu và dây gai. Mùi dầu đậm đặc tỏa ra khi nàng gỡ nắp, khiến ai nấy ngạc nhiên.

“Là dầu xanh.” Tiền thị trợn tròn mắt. “Nhiều vậy, ở đâu ra thế?”

“Trước kia mua ở trấn.” Đỗ Nhược mỉm cười, lảng tránh chi tiết. Thật ra, đây là thứ nàng giữ lại từ khọ Sởgia, cất trong không gian cho tới nay mới đem ra dùng.

Lý thị từ nãy vẫn âm thầm quan sát, trong lòng thầm cảm thán. Vị tam nương này không những dung mạo đoan trang, lại khéo léo đảm đang, nhìn là biết có phúc khí.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhân cơ hội, nàng cười khen: “Nương, tam nương thật là có năng lực, sau này người nhất định hưởng phúc.”

Tiền thị đưa tay vén lại tóc rối cho Đỗ Nhược, ánh mắt đầy từ ái: “Đó là con dâu hiếu thảo của ta.”

Nàng cũng định khen dâu cả, nhưng thấy Lý thị đang cúi đầu lo liệu việc bếp, bèn thôi, tránh làm tổn thương lòng ai. Dù gì, Lý thị đã trải qua không ít khổ cực, sinh con lại mất, thân xác gầy yếu, khiến người thương cảm.

Đỗ Nhược nghe lời khen thì ngượng ngùng, vội vàng cúi đầu lo việc.

Chẳng bao lâu sau, bếp lửa đã đỏ rực, bột được nhồi mềm tay, lăn dài, xoắn nhẹ rồi thả vào chảo dầu nóng. Âm thanh “xèo xèo” vui tai vang lên, từng que bánh xoắn vàng ruộm nổi bồng trên mặt dầu, mùi thơm lan tỏa.

Tiền thị đứng bên khéo léo trở từng chiếc bánh, ánh mắt khó giấu vẻ xúc động. Trong lòng nàng thầm nghĩ, nhà mình một năm cũng chẳng có cơ hội ăn loại bánh xoắn này. Nếu sau này chẳng còn gì để ăn, liệu nàng có còn đủ kiên cường như lúc này không?

Mùi thơm bay xa, dẫn dụ đến Sở Vân Châu. Chàng nhón chân thò đầu vào, mắt sáng rỡ: “Nương ơi, món gì thơm vậy? Con ngửi thôi mà linh hồn suýt bay mất rồi.”

Tiền thị bật cười, trách yêu: “Con lớn đầu rồi, còn ham ăn như trẻ con. Lát nữa mẹ cho ăn no.”

Triệu Tiểu Tư cũng ló đầu vào, cười nói: “Hóa ra là Tam tẩu làm đó.”

Trong bếp, dầu nóng vẫn sôi sùng sục, bánh chiên vàng óng được vớt ra từng mẻ, chất vào rổ tre lót giấy thấm dầu.

Tiền thị vừa trở bánh vừa quay sang lườm: “Hai đứa đừng có đứng đó thèm thuồng, mùi dầu ngấm vào áo, lát nữa lại chê mẹ không giặt.”

Hai chàng trai cười trừ, nhưng vẫn nhìn đăm đăm không rời.

Thấy vậy, Đỗ Nhược bốc đại một nắm bánh chiên, dúi vào tay hai người: “Đi ra ngoài đi! Mấy cái này để dành ăn trên đường, đừng có thèm mà ở lì trong bếp!”

Sở Vân Châu tranh thủ chạm tay nàng một cái, cười tủm tỉm: “Vợ à, vất vả cho nàng rồi. Làm xong nhớ nghỉ ngơi một lát nhé.”

Đỗ Nhược đỏ mặt, trừng mắt lườm chồng, nhưng không nỡ nặng lời trước mặt mọi người.

Triệu Tiểu Tư lén nhét bánh vào túi áo, lùi ra ngoài, trong đầu nhớ tới món ngỗng hầm nồi sắt hôm trước, nuốt nước bọt cái ực.

Hắn thầm nghĩ, nếu dọc đường Đại Bảo còn giữ mấy con ngỗng trong xe ngựa, không biết Tam tẩu có nấu thêm món gì tuyệt hảo nữa không…