Tiếc là... anh đã không đợi được ngày mẹ xuất viện, mà chiếc vòng tay cũng bị người ta làm mất.
Tôi lấy ra một chiếc hộp nhỏ: "Bây giờ, vật đã về với chủ cũ."
Cố Sầm sững người, anh cẩn thận nhận lấy chiếc hộp, một lúc lâu không nói nên lời.
"Đồ ngốc..."
Tôi thở dài, rồi lại hôn anh, vừa hôn vừa di chuyển, cuối cùng, tôi đè Cố Sầm ngã xuống giường. Cố Sầm giữ lấy bàn tay đang làm loạn của tôi, ánh mắt sâu thẳm: "A Dư, anh đang bị cảm."
"Không sao..." Tôi đá văng giày: "Anh đã nói chỉ cần em tốt nghiệp là được, bây giờ... em tốt nghiệp thạc sĩ rồi..."
Giây tiếp theo, trời đất đảo lộn, Cố Sầm đã lật ngược tình thế, giành lại thế chủ động. Tôi nghẹn giọng, nhưng vẫn mạnh miệng: "Làm cho tốt vào, không thì không có tiền boa đâu."
Cố Sầm bật cười: "Được, phục vụ không tốt thì không lấy tiền."
Mặt trời lặn dần về phía tây, những đám mây ôm trọn lấy hoàng hôn, ánh sáng dịu dàng chiếu trên mặt đất. Rèm cửa trong phòng kéo hờ, sàn nhà bừa bộn. Tôi xoay người, khẽ thì thầm gì đó.
Cố Sầm bị tôi đ.á.n.h thức, anh ghé sát qua hôn tôi: "Ngủ cũng không yên nữa à?"
Hơi thở nóng ẩm phả vào bên tai, tôi hé mắt ra, lẩm bẩm: "Đưa tiền boa.”
Cố Sầm bị tôi chọc cười: "Cảm ơn cô chủ.”
Cuối cùng, tôi cũng bị anh trêu cho tỉnh ngủ, mặt tôi dần dần đỏ bừng.
Tôi đã "ăn" Cố Sầm rồi.
Thèm muốn từ năm nhất đại học, mãi đến bảy năm sau mới được nếm thử.
Ngon thì ngon thật, chỉ là hơi mỏi răng.
Ánh chiều rực rỡ, mọi thứ dường như chậm lại. Tôi lười biếng dựa vào Cố Sầm, kể cho anh nghe chuyện của tôi ở Thâm Quyến.
Cố Sầm chỉ im lặng lắng nghe, không nói lời nào. Tôi kể xong bỗng thấy nhạt nhẽo, bèn hỏi anh: "Những năm qua anh sống thế nào?"
"Chỉ cố gắng kiếm tiền thôi."
"Em xin lỗi... lúc đó em giận quá mất khôn, mới nói ra câu đó."
Cố Sầm lắc đầu: "A Dư, em không nói, anh cũng sẽ nỗ lực kiếm tiền. Anh muốn cưới em, muốn cho em một cuộc sống tốt."
"Vậy bây giờ anh cưới được chưa?"
Hai mắt Cố Sầm lập tức sáng rực: "Em đồng ý?"
Ngón tay tôi vẽ vòng tròn trên n.g.ự.c anh: "Đợi lúc anh cầu hôn, em sẽ nói cho anh biết."
12.
Tôi và Cố Sầm bắt đầu hẹn hò.
Hứa U giơ ngón tay cái với tôi: "Cô đỉnh thật đấy, 'ngủ phục' Tổng giám đốc Cố luôn."
Tôi cười, ném tập hồ sơ dự án qua: "Lo giữ miệng đi, yên tâm kiếm tiền là được rồi."
Giữa trưa, Cố Sầm vẫn đang họp. Tôi ngồi đối diện bàn làm việc của anh, mũi giày lơ đãng khều khều cẳng chân anh. Cố Sầm đang họp video, yết hầu khẽ chuyển động, cho tôi một ánh mắt cảnh cáo.
Hễ anh làm việc là y như năm đó, nghiêm túc, cứng nhắc, khiến tôi lúc nào cũng muốn trêu chọc anh. Sau khi chọc anh tức giận, tôi lại chạy ra ngoài cửa, cứ thế mà không biết chán.
Đang mải mê vui đùa, đột nhiên cổ chân tôi bị một bàn tay nắm c.h.ặ.t, tôi giật mình mở mắt ra, thấy Cố Sầm đã tắt video cuộc họp.
"Anh làm gì thế..."
Cố Sầm nhếch mép: "Em đoán xem?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi trốn không thoát, bị anh kéo đến bên cạnh. Trong lúc vừa cười đùa vừa giãy giụa, tôi lỡ làm rơi một cuốn lịch bàn, từ bên trong rơi ra một tấm vé tàu hỏa.
Tôi nhặt lên, trên đó ghi rõ: Hoàn Hoài — Thâm Quyến, chuyến tàu hơn 30 tiếng. Thời gian là tháng 6 năm ngoái, đúng lúc tôi bị gãy xương.
"Anh từng đến Thâm Quyến à?"
Cố Sầm mím môi, như một đứa trẻ làm sai: "Ừ."
Nói cách khác, người mà tôi nhìn thấy trong trường tối hôm đó thật sự là Cố Sầm.
"Anh... đến thăm em sao?"
"Phải." Anh chột dạ dời mắt đi: "Em nói em bị gãy xương, rất đau, anh đã thấy bài đăng đó."
Tim tôi bỗng hẫng một nhịp, tôi nâng mặt Cố Sầm lên, buộc anh phải nhìn thẳng vào tôi: "Anh vẫn luôn theo dõi em à?"
"Ừ."
"Vậy tại sao không liên lạc với em?"
Cố Sầm thở dài: "Lúc đó anh đang khởi nghiệp... nợ nần chồng chất, không dám gặp em."
"Anh biết rõ là em không quan tâm mà—"
"Nhưng anh quan tâm." Cố Sầm nghiêm túc nói: "Anh không thể để bạn học thấy em ở bên một thằng nghèo kiết xác, ngay cả vé tàu cũng không mua nổi."
"Em bằng lòng!" Tôi kích động nói nhanh hơn để che đi nỗi đau trong lòng: "Thời đại học, có bao nhiêu người chỉ trỏ, em có quan tâm đâu!"
"Con người rồi cũng sẽ thay đổi."
Một câu nói bỗng đè nặng lên tim tôi, khiến tôi không khỏi áy náy.
Lẽ ra tôi không nên nói câu đó với Cố Sầm.
"Tôi không yêu người nghèo."
Câu nói đó như một lưỡi d.a.o, khiến Cố Sầm thương tích đầy mình.
Cố Sầm nói: "Anh thấy em sống tốt là mãn nguyện rồi."
"Anh đã đi mấy lần?"
"Ba lần."
Thấy tôi cứ nhìn anh chằm chằm, Cố Sầm nói: "Lần đầu là lúc em nói em không hợp khí hậu, ăn không quen đồ ăn miền nam. Lần thứ hai là lúc em bị kẻ xấu bám theo, phải ngồi ở đồn cảnh sát. Lần thứ ba, là lúc em bị gãy xương..."
Anh không kể chi tiết, dù tôi có gặng hỏi, anh cũng không nói gì thêm.
Tôi mân mê vé tàu trong tay: "Anh... lúc đó không có tiền à?"
Nếu không sao phải chọn đi tàu hỏa hơn 30 tiếng?
"Ừ... lúc đó công ty không xoay xở kịp, anh... trên người không một xu dính túi, tiền mua vé cũng phải đi vay."
"Em nghe nói, công ty trước đây của anh bị đứt vốn."
Cố Sầm ngượng ngùng: "Trên tàu bị móc túi, anh không đuổi kịp. Đành chịu thôi."
"Anh có ngốc không chứ!"
"Em nói em đau." Ánh mắt Cố Sầm trong veo: "Nên anh đến."
Tôi đau lòng ôm chầm lấy anh, thì thầm: "Em đúng là kẻ đến đòi nợ mà."
====================