Cố Sầm hôn tôi: "A Dư, trước khi gặp em, anh đã từng nghĩ đến việc rời khỏi thế giới này."
"Tại sao vậy?"
"Ai cũng nói học hành có thể thay đổi vận mệnh. Anh cố gắng học, nhưng dù có đỗ Thanh Hoa - Bắc Đại, cộng hết các khoản trợ cấp lại vẫn không đủ tiền phẫu thuật cho mẹ anh. Mỗi ngày anh làm bảy, tám công việc làm thêm, tiết kiệm mười năm tiền ăn, cũng không gom đủ con số khổng lồ đó. Chính một nghìn tệ em ném cho anh trong quán cà phê năm đó… đã giúp mẹ anh kéo dài thời gian.”
Cố Sầm siết c.h.ặ.t t.a.y tôi: "Thế nên, em không hề nói oan cho anh. Ngay từ đầu, tình cảm của anh đã không thuần khiết. Sau đó lại xen lẫn bốn mươi vạn, ngay cả chính anh cũng bắt đầu hoài nghi, rốt cuộc anh thật lòng thích em, hay là vì tiền mới thích em."
"Sau này, em đi rồi, chỉ hai phút sau anh đã nghĩ thông suốt, nhưng đúng lúc đó, anh lại nhận được điện thoại của bệnh viện."
"Có lẽ đó là khoảnh khắc khó khăn nhất trong cuộc đời anh. Vỏn vẹn ba phút, anh mất đi người thân nhất, cũng đ.á.n.h mất người mình yêu nhất. Năm năm sau đó, đường đời gập ghềnh, muôn vàn trắc trở." Cố Sầm ôm lấy tôi, đắm mình trong ánh nắng, nhưng lại như tách biệt với cả thế giới: "Nếu cuối cùng không có được em, tất cả sự giãy giụa và dằn vặt của anh đều trở nên vô nghĩa."
"Em xin lỗi. Em đã không cùng anh vượt qua khoảng thời gian đó.”
Tôi ngồi trên đùi Cố Sầm, anh tựa cằm lên vai tôi, vùi mặt vào tóc tôi, hít một hơi thật sâu: "Anh thấy may mắn vì đã không để em nhìn thấy bộ dạng t.h.ả.m hại của mình. Lúc anh bị ch.ó đuổi, thê t.h.ả.m lắm."
Tôi bật cười, nước mắt nước mũi tèm lem: "Đáng ghét..."
"Thật mà, nó còn c.ắ.n anh nữa..."
"Cắn ở đâu?"
"Ở tay, vẫn còn dấu răng đây này..."
13.
Khoảnh khắc ba tôi nhìn thấy Cố Sầm, ông còn chưa kịp nuốt hết ngụm trà đã phun thẳng ra… bằng đường mũi.
"Sao hai đứa lại quay lại với nhau rồi?"
Tôi e thẹn nắm tay Cố Sầm lắc lắc: "Thì là duyên phận đó ba…”
Lòng bàn tay Cố Sầm đổ mồ hôi, anh nghiêm túc nói: "Thưa bác trai, bác gái, cháu tên là Cố Sầm, là bạn học đại học của A Dư. Hiện tại, cháu có một công ty, không nợ nần, có nhà, có xe, có tiền tiết kiệm..."
"Ấy ấy ấy, dừng lại đã!" Ba tôi cau mày, rõ ràng là chẳng hiểu gì sất: "Có biết làm việc nhà không?"
Cố Sầm đáp không chút do dự: "Có ạ."
"Có biết nấu cơm không?"
"Có ạ."
Ba tôi liếc tôi: "Thích thật à?"
"Thích thật ạ."
"Được, nhà mình cho của hồi môn bốn mươi triệu tệ, bốn căn nhà, hai chiếc xe và một công ty."
"Ba! Ba đem hết gia sản cả đời ra so kè với người ta thì có ý nghĩa gì chứ?"
Ba tôi trừng mắt: "So kè cái gì? Ba cho con gái ba. Nếu nó muốn so, thì ra đây so rượu!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cố Sầm vỗ vỗ tay tôi trấn an, ra hiệu bảo tôi yên tâm. Kết quả là vừa vào nhà hàng, tôi đã kéo Cố Sầm quay đầu bỏ chạy.
Ba tôi mời hết bảy bà cô tám bà dì trong họ hàng đến, mấy ông chú ông bác đều là cao thủ trên bàn nhậu, Cố Sầm chắc chắn là đi vào thẳng đứng, đi ra nằm ngang.
Cố Sầm bình thường ở công ty nói một là một, vậy mà đến nhà tôi lại biến thành 'bé ngoan', đi theo ba tôi vào thật.
Mẹ tôi kéo tôi ra ngoài, cười bảo: "Chuyện của đàn ông, con xen vào làm gì? Mẹ hỏi con chuyện khác."
Nghe nói Cố Sầm không còn ba mẹ, mẹ tôi lập tức xót xa: "Thằng bé này chắc đã chịu khổ nhiều rồi. Hay là sau này hai đứa về nhà mình ở đi, mẹ với ba đều quý nó lắm."
Tôi từ chối ngay: "Công ty anh ấy ở xa, bất tiện lắm."
Tôi còn phải 'tạo em bé' với anh nữa, ở nhà sao được?
"Ờ... vậy sau này con đưa Cố Sầm về nhà ăn cơm nhiều vào, bình thường đừng có nhõng nhẽo, thằng bé cũng vất vả nhiều rồi."
"Con biết rồi..."
Tâm trí tôi cứ bay về phía Cố Sầm, mấy lần tôi định chạy lại ghé mắt qua khe cửa xem trộm nhưng đều bị mẹ cản lại.
Mãi đến 9 giờ tối, cửa mới mở ra, Cố Sầm và ba tôi khoác vai bá cổ nhau đi ra. Hễ say là ba tôi lại biến thành "ông Bụt", cười hì hì, mặt hiền ơi là hiền.
Ông vỗ vai Cố Sầm: "Chú em, sau này phải đổi cách xưng hô, gọi tôi là 'ba' rồi đấy."
Mắt Cố Sầm đã mơ màng, anh cười đáp: "Ba."
Ba tôi cười ha hả, thấy ông sắp vỗ cho Cố Sầm ói ra tới nơi, tôi vội vàng giải cứu anh: "Thôi, tụi con về trước đây. Tối rồi, đi đường không an toàn."
Nửa người Cố Sầm đè lên người tôi, anh quay lại vẫy tay: "Ba mẹ, tụi con về đây."
"Anh gọi thuận miệng ghê nhỉ!" Tôi khó khăn lôi anh ra cửa, dìu lên xe. Lúc tôi đang cúi xuống cài dây an toàn cho anh, Cố Sầm đột nhiên giữ lấy gáy tôi, hôn xuống.
"Này, trông quen mắt thế, chúng ta gặp nhau ở đâu rồi thì phải?"
Tôi tức đến bật cười: "Anh hôn xong rồi mới thấy quen à?"
Anh cúi đầu lục lọi trong túi, một lúc sau lôi điện thoại ra, kéo kéo áo tôi: "Cho anh xin phương thức liên lạc đi... anh xin em đấy."
Cố Sầm lúc say rượu trông bẽn lẽn một cách đáng thương, ánh mắt khẩn khoản nhìn tôi.
"Được rồi, em đại phát từ bi, cho anh đấy." Nói xong, tôi c.ắ.n một cái vào tai anh: "Nhớ kỹ đấy, sau này em chính là vợ của anh."
Tôi vừa nói dứt lời, bên tai đã không còn động tĩnh gì.
Anh ngủ thiếp đi rồi.
Đúng là cố gắng đến giây cuối cùng, phải xin được phương thức liên lạc của tôi rồi mới chịu ngủ.
Ánh đèn đường lập lòe, bị cửa kính xe cắt thành những dải lụa màu vàng cam. Đêm đã khuya, xe cộ trên đường thưa thớt. Đi qua một ngã tư, đèn đỏ bật sáng, tôi dừng xe ở hàng đầu tiên.
====================