Hồn áp lượt hai đã cuồn cuộn đổ xuống bốn đường chiến trường, chấn cho toàn bộ không gian đều phải run lên bần bật. Phi phàm loạn lưu triệt để dập nát, tất cả những gì còn sót lại chỉ là uy năng đè nén trực tiếp vào Thể Linh Hồn, uy áp khôn cùng, điều này càng khiến cho tình trạng hỗn loạn của liên quân thêm phần trầm trọng.
Tất cả những tư duy sau khi trúng đòn Hồn Áp đều là tư duy ảo, không còn thuộc về bản thân nữa, linh hồn đã dập nát, cả thứ xuất ra lẫn thứ nhận vào đều đã trở nên cực độ ô nhiễm.
Nhân loại không có nhiều thời gian phản ứng.
Thi đàn Lệ Trì vô cùng khôn ngoan, một khi hai đầu Thể Thao Túng bên kia xác định nhất quyết bỏ qua phòng ngự để tập trung tấn công tổng lực, vậy thì chúng sẽ dồn công kích tới không ngừng nghỉ, mặc kệ đạn pháo diệt quỷ bắn thế nào cũng không thèm quan tâm.
- Oeeeeeeee...
- Oeeeeeeee...
Chiến trường Lệ Trì đã không còn là chiến trường, mà là một cơn ác mộng đang mở mắt.
Trên bầu trời, từng đòn Hồn Áp xoắn xoáy như búa tạ tinh thần liên tục dội xuống, uy năng cuồng nộ như thể thiên tai khủng bố đang trừng phạt loài người, uy áp thượng vị reo rắc huyễn cảnh, chế tạo ác mộng tàn tạ, khiến cho toàn bộ đại đội phòng ngự tuyến đầu co giật rồi đổ gục như bù nhìn bị rút mất linh hồn.
Dưới mặt đất, hàng vạn thây ma bò lổm ngổm như cơn sóng thịt mục ruỗng, chúng trườn qua hố đạn, vùi lấp chiến hào, len vào từng khe nứt tử thủ. Không khí đặc nghẹt tử khí và niệm lực nhiễu loạn, khiến cho mọi hệ thống dò xét tâm lực đều phát tín hiệu sai lệch, người ngã ngựa đổ, không chừa một ai.
Đứng trên chiến trường thây ma, tại thời điểm công kích quần thể liên tục giáng xuống, vậy thì đừng nói tới cấp độ chênh lệch, cũng đừng nói tới giai vị hơn kém, bởi vì chỉ một khác biệt nhỏ cũng không thể thay đổi toàn bộ cục diện to lớn, tất cả đều là chúng sinh bình đẳng.
- Oeeeeeeeeee...
- Oeeeeeeeeee...
Âm thanh gào khóc tới thê lương thảm liệt cứ liên tục vang lên không ngừng, nửa như tiếng dê đực mùa động dục, nửa như tiếng trẻ con khóc lóc khát sữa, xoắn sâu vào tầng tâm trí sâu nhất rồi điên cuồng nổ tung, hàng trăm người ôm đầu gào thảm, thất khiếu phun máu.
Loa phóng thanh trên khắp các phân khu gào lên những mệnh lệnh trái ngược, "Mọi đơn vị, lập tức rút lui theo hướng tây! Nhắc lại, rút lui toàn tuyến!" Sau đó liền có thanh âm áp đảo chèn vào, “Không ai được phép rút! Giữ vững vị trí bằng mọi giá! Kẻ nào rút lui sẽ bị bắn hạ tại chỗ!”
Những tiếng hô xen lẫn nhau, chồng chéo giữa âm thanh đạn pháo, âm thanh la hét, âm thanh phi phàm nổ tung, và tiếng rú tuyệt vọng không thuộc về con người, để cho binh sĩ quay cuồng không biết nên nghe theo ai.
Một số người bắt đầu nổ súng – không phải vào thây ma, mà vào nhau. Trận địa Lệ Trì chính thức rơi vào hỗn loạn toàn diện.
Có kẻ vứt súng bỏ chạy, vừa chạy vừa khóc, quần ướt đẫm, đầu trần, mắt không còn tiêu cự.
Một tân binh mới mười sáu tuổi ôm súng trốn sau xe thiết giáp cháy dở, không ngừng thì thầm gọi tên mẹ.
Cựu binh từng vào sinh ra tử ba chiến dịch run rẩy cắn nát đầu lưỡi, cố gắng giữ bản thân thanh tỉnh, ngón tay liên tục nhấn bắn mà tay không giữ nổi cò.
Một tên lính lực lưỡng đạp ngã đồng đội để giành lấy chai thuốc hồi phục, mặc kệ người kia đang thoi thóp xin cứu.
Ở một góc hào, một nhóm ba người gồng mình chống chọi, thay nhau nạp đạn, không nói câu nào, như thể vẫn tin vào chiến thắng.
Một lính cứu thương bị thương nặng cố dùng băng vải tự quấn lấy bụng, máu vẫn rỉ qua lớp vải như nước rỉ từ vết nứt thành trì.
Một số người đứng trân ra giữa đường chiến, mắt nhìn vào cơn lũ xác sống mà không hề nhấc chân, giống như đã bị thời gian bỏ quên.
Đây là đâu, tôi là ai...
Tân binh nhiều, nhiều lắm, nhiều lắm...
Và xa hơn, phía tận cùng tuyến kháng cự, có kẻ hét lên một tiếng dữ dội rồi cầm kiếm lao thẳng vào đám thây ma như kẻ điên – không vì ai cả, chỉ để chết theo cách có lựa chọn.
Bọn họ đều phát điên cả rồi.
- Mùuuuuuuuu...
- Thơmmmmm...
Trên bầu trời, dòng thác ma tính đặc quánh vẫn không ngừng đổ xuống, hai đầu Thể Thao Túng tại trung tâm thi đàn liên tục hét lên, chúng toàn lực thi triển cùng lúc hai kỹ năng vô cùng tàn khốc: “Mù” và “Thơm”.
Đòn “Mù” như thứ khói đen thần lực, trùm phủ lên toàn bộ tuyến phòng ngự, khiến cho hàng trăm binh sĩ bỗng nhiên mất thị giác trong chớp mắt – mắt vẫn còn đó, nhưng ánh sáng thì đã chết. Ngay sau đó, “Thơm” bùng nổ – một mùi hương kỳ dị, vừa như món ăn mẹ nấu, vừa như thịt nướng giữa đói khát, vừa như thứ gì đó chưa bao giờ tồn tại, nhưng linh hồn lại khao khát tới tột độ.
Kết quả là hỗn loạn vượt qua mọi giới hạn. Có người gào lên “tôi đói quá”, rồi quay sang cắn thẳng vào cổ đồng đội.Một nhóm binh sĩ mù mắt vung súng, vừa gào vừa bắn vào không khí, rồi bỗng lao vào cắn thành xe thiết giáp đang dựng bên cạnh. Có người tự xé áo giáp mình ra, rồi gặm nát găng tay trong tiếng khóc nức nở “ngon quá… ngon quá…”. Trong khi phi phàm giả quân y tuyến sau bị vùi lấp trong chính các bệnh binh phát điên, những người đang cắn xé cả ống truyền dịch lẫn dây điện, mút mạnh như mút mì.
Loa phóng thanh vẫn không ngừng hét mệnh lệnh trái chiều. “Rút lui! Rút lui toàn tuyến!” “Không được rút! Giữ trận! Giết bất cứ kẻ nào quay đầu!” Câu trước chưa dứt thì câu sau đã lấn át, như hai vị thần mâu thuẫn tranh giành linh hồn đám lính, không ai biết nghe theo ai, hay thậm chí đang nghe cái gì, chỉ còn lại tàn khốc bủa vây.
Chỉ còn biết kêu gào trong vô vọng...
- Mẹ ơi...
- Huhu, mẹ ơi...
- Cứu con với...
- Anh ơi, cứu em...
- Cha ơi, cha ơi...
- Con không muốn chết...
- Xin chúa phù hộ...
- Huhu, có thây ma, có thây ma...
- Đừng cắn tôi, có thây ma tập kích...
- Tôi muốn về nhà...
- Đừng mà...
Nhân loại cắn nhau, nhân loại dường như trở thành thây ma, nhân loại tự cho mình là thây ma, nhân loại coi nhân loại là thây ma, nhân loại đói khát tự giết lẫn nhau, nhân loại tự sát...
Toàn bộ chiến trường Lệ Trì đã rơi vào hỗn loạn, chưa cần thây ma tấn công tới, nhân loại đã tự hành vỡ trận.
Xa xa nơi trung tâm chỉ huy, Hứa Triện nhìn cảnh tượng hỗn loạn phía trước mà không khỏi điên tiết đập tay xuống bàn một cái rồi quát ầm lên:
- Chết tiệt, rốt cuộc là có chuyện quái quỷ gì vừa xảy ra?!
Mắng chửi xong một câu, vị đoàn trưởng tiểu đoàn công binh này lập tức nhấc bộ đàm lên gào to:
- Dừng mọi hoạt động hiện có cho tới khi có chỉ thị mới!
- Lý Khả Tuyết, La Thiên Dật, mau trở về hậu tuyến ổn định tình hình, những người còn lại cản trở thây ma!
- Lập tức thi hành!
Mệnh lệnh tối cao nhất đã được đưa ra, toàn bộ mệnh lệnh thành phần bên dưới lập tức bị gạt bỏ.
Phía trước tiền tuyến nhân loại, những con rắn đã được lắp lại đầu, âm thanh hô quát đứng im chờ đợi ứng cứu ầm ầm vang vọng, người liên quan lập tức thực hiện theo chỉ thị.
Lý Khả Tuyết đang cản lại một đầu Thể Tốc Độ level 29, lúc này liền quyết đoán bỏ qua, hai chân khẽ nhún một cái, Ủng Đột Phá level 4 sáng lên một luồng quang mang thất sắc, đem nàng ta biến mất tại chỗ.
Chiến trường Lệ Trì đã trở thành một địa ngục đang thở.
Máu, khói và tiếng gào khóc xé rách bầu trời, phủ kín cả bình nguyên từng là ruộng nước trù phú. Hơn một nghìn người hỗn loạn chen nhau, va đập, rống lên, giẫm đạp cả thây ma lẫn đồng loại trong cơn hỗn loạn không lối thoát. Họ không còn phân biệt được ai là thù, ai là bạn. Họ chỉ chạy. Chạy khỏi nỗi sợ, khỏi tiếng thét, khỏi mùi xác cháy, khỏi đôi mắt vô hồn đang bò ra từ các khe nứt lòng đất.
Họ đã sắp chết rồi.
Đúng vào lúc này, Elysia Lý Khả Tuyết đã xuất hiện tại trung tâm trận địa nhân loại, sau khi nhìn quanh một vòng, cả người nàng ta lập tức bốc lên quang mang mềm mại của bộc phá lực, đôi môi đỏ mọng cũng theo đó cất lên tiếng ca du dương...
Ban đầu chỉ là thoảng nhẹ, như từ giấc mơ xa xôi nào đó trôi lạc về hiện thực.
Mơ hồ như hơi sương.
Mỏng manh như tơ nhện.
Vô nghĩa đối với tai người tỉnh táo, nhưng đối với những tâm hồn đã rách nát… thì lại là một lời gọi về.
- Mắt ai khép lại trời đêm...
- Trăng mờ cũng mỏi, thôi tìm bến mơ...
- Ru nhau giữa chốn hững hờ...
- Ngủ đi cho kịp… tuổi thơ quay về...
Tiếng ru lan ra không qua loa phát thanh, không từ loa tay hay thần chú, nó thấm qua lớp bụi, xuyên qua xương cốt, và nhẹ nhàng đáp xuống từng trái tim đang đập loạn, xoa dịu đi linh hồn đang thời khắc nứt vỡ tổn thương.
Kẻ gào rú khựng lại. Người điên dại dừng chân. Người phân vân hoàn toàn thanh tỉnh. Toàn bộ chiến trường dường như đã đông cứng lại trong một khoảnh khắc.
Một vài người bật khóc, chẳng hiểu vì sao.
Có kẻ buông rơi vũ khí, tay nắm lấy ngực, như sợ tiếng ru ấy sẽ tan biến mất nếu không giữ chặt trong lòng.
Ánh mắt của họ không còn đỏ ngầu máu huyết, mà lấp lánh một nỗi nhớ chưa từng có tên.
Tâm linh họ như được gột rửa. Không bằng nước, mà bằng một giọt sương vắt từ miền ký ức đã chết.
Không ai biết tiếng ru ấy từ đâu vọng đến. Chỉ biết, ở khoảnh khắc đó — thây ma vẫn tiến đến, nhưng những con người… thì đứng lặng, như thể đang mơ.
Sau khi ru một khúc, Elysia Lý Khả Tuyết tiếp tục cất tiếng hát, vang vọng tới tận chân trời:
- Ru ai giữa giấc không nhà...
- Nghe như cát bụi hát ca cuối trời...
- Đêm nay không gió không lời...
- Chỉ còn bóng lặng… ru đời hoài hư...
- ...
Phía trên đỉnh trời, La Thiên Dật cũng đã xuất hiện để giải vây cho hậu tuyến.
Sau khi nhìn quanh một vòng để đánh giá tình hình, cậu ta không khỏi cắn răng một cái, cả người theo đó dần bốc lên quang mang xanh tím của bộc phá lực, bàn tay nhấn xuống trung tâm trận địa nhân loại, hô khẽ:
- Phong Ngôn Chúc Phúc!
- Mẹ ơi, xin người hãy dịu dàng với tất cả mọi người nhé...
Uy năng bộc phá lực của tiến hoá giả mạnh nhất Tam Giang đã toàn diện triển khai.
------
Tiến tuyến.
Toàn bộ trận địa đã biến thành một mảnh hỗn loạn.
Không chỉ có trận địa 4.15b thất thủ, toàn bộ tuyến tận địa 1.15a, 2.15a và 3.15b cũng đã thất thủ, thây ma Thể Sức Mạnh điên cuồng phá huỷ công sự phòng ngự, đập nát trang thiết bị vũ khí bị bỏ lại, trong khi đám Thể Tốc Độ cũng điên cuồng lùng sục khắp các chiến hào, săn lùng bằng sạch những binh lính chậm chân xui rủi chưa kịp trốn thoát.
Hàng trăm phi phàm giả mạnh nhất của liên quân nhân loại đang kiệt lực chống đỡ lại cơn sóng thần xác thịt, đây đều là các tiểu đội trưởng, đại đội trưởng, những đội viên ưu tú, nhận nhiều tài nguyên cùng bồi dưỡng nhất, chẳng qua ai nấy khuôn mặt đều vô cùng thảm liệt, bởi vì bọn họ biết bọn họ sắp chết rồi.
Hai đầu Thể Sức Mạnh level 31 và level 32, ba đầu Thể Tốc Độ level 30, level 30, level 31, hai đầu Thể Phòng Hộ level 30 áp tải 4 đầu Thể Bộc Phá level 30, 31 đang trên đà đuổi tới.
Ngay phía sau bọn chúng, hơn 800 thây ma tiến hoá khác nối tiếp tấn công, ma khí đen kịt đặc quánh xé nát cả không gian, vô cùng đáng sợ.
Chỉ riêng với đội hình này, nếu lựa chọn đồng quy vu tận, vậy thì chúng có thể quét sạch toàn bộ 5000 tinh binh nhân loại, không một chút chần chừ.
Tô Nguyệt ôm đàn tì bà ngồi trên một tảng đá, sau khi tang tang gảy đàn vài cái, thanh âm than thở đã vang vọng toàn bộ những người đang có mặt tại hiện trường:
"Tôi sẽ ngăn cản một phần ba đội hình tấn công của quân địch!"
Nàng ta nói xong, cũng không để người khác đáp lời, cả người bắt đầu cuồn cuộn bốc lên quang mang hư huyễn của bộc phá lực, đàn tì bà trong tay cũng "Tang" một tiếng vang vọng khắp toàn bộ không gian hôn ám.
Tất cả Thể Tốc Độ và một phần ba thây ma tiến hoá khác đã theo nàng ta biến mất tại chỗ.
Uy năng bộc phá lực của tiến hoá giả mạnh thứ nhì Xuân Hà đã toàn diện triển khai.
Tào Khang đứng xa xa nhìn tới cảnh này, bàn tay không khỏi nắm chặt tới tím tái, cắn răng mắng lớn:
- Khốn nạn!
Biến cố lần này quá mức khốn nạn!
Việc Tô Nguyệt và La Thiên Dật hai vị tiến hoá giả lại phải tiêu hao bộc phá lực chỉ để giải quyết biến cố chính là thất bại mang tính chiến lược của toàn bộ chiến dịch lần này.
Bộc phá lực của tiến hoá giả có thể tích luỹ vô hạn, từ đó đẩy chiến lực của bọn họ lên cao vô hạn.
Nhưng, tích luỹ bộc phá lực ở tiến hoá giả không hề dễ dàng chút nào, ở 100% điểm đầu tiên, họ cần thịt 100 quái level 1 như người thường, ở 100% tiếp theo, họ phải thịt 200 quái level 1, ở 100% tiếp theo nữa, con số tiếp tục luỹ tiến lên 400 quái level 1, sau đó là 800 quái, 1600 quái...
Để tích được 1000% điểm bộc phá lực, tiến hoá giả cần thịt tới 102.300 thây ma level 1, tương đương một nửa thi đàn Lệ Trì, một con số vô cùng khổng lồ. Tất nhiên, thịt thây ma cấp cao sẽ nhận nhiều điểm bộc phá lực hơn, nhưng thây ma cấp cao đâu ra lắm như vậy để thịt chứ.
Hiện tại cả Tô Nguyệt và La Thiên Dật đều bị ép dùng bộc phá lực trên những việc "vô nghĩa", vậy thì quyết chiến cuối cùng bọn họ làm sao đương cự lại đây...
Hiện tại kể cả có thành công ngăn chặn được đợt đột kích của thi đàn phía trước đi chăng nữa thì thiệt hại mà liên quân phải chịu vẫn là không thể xoá nhoà, ngay cả minh tệ cũng không thể bù đắp được.
Huống hồ, ngăn được hay không lại là chuyện khác!
Tô Nguyệt là Pháp Sư Không Gian, nàng ta có thể tạm thời giữ chân thành phần quái vật khó chơi nhất thi đàn, Thể Tốc Độ, thế nhưng đám còn lại vẫn vô cùng khó chơi, đặc biệt là hai đầu Thể Sức Mạnh kia, kỹ năng phản phi phàm của bọn nó khiến không có bất kỳ phi phàm giả nào có thể đối đầu sòng phẳng, trừ tiến hoá giả, đồng thời 4 đầu Thể Bộc Phá được bảo vệ bởi Thể Phòng Hộ càng làm gia tăng sự khó khăn trong công tác ngăn chặn xâm lấn, bởi vì chỉ cần Thể Bộc Phá bắn đạn thôi là đủ gây ô nhiễm toàn bộ chiến trường, không ai cản nổi.
Người có thể đứng ra ngăn cơn sóng giữ lúc này chỉ có thể là tiến hoá giả mạnh nhất Diễn Giang - đoàn trưởng Lục Kiếm Hoành, hoặc phần nào đó là Cổ Nguyên mà thôi, bất kỳ ai khác dám lao bừa lên đều là lao vào chỗ chết.
Tào Khang đưa mắt nhìn qua Lục Kiếm Hoành đang đứng bên kia, bàn tay khẽ nắm lại.
Tên này sẽ quyết định thế nào...
Hàn Phong đứng phía sau trận hình, ánh mắt nhìn về phía Lục Kiếm Hoành mang theo cười lạnh.
Dồn được Tô Nguyệt và La Thiên Dật buộc phải tiêu hao bộc phá lực, kế hoạch phá rối của hắn coi như đã thành công 80%.
Chỉ cần gã con nuôi của Bằng Công này xả nốt bộc phá lực ra ngoài, vậy thì kế hoạch sẽ thành công tới 99%.
Về phần 1% còn lại...
Hắn lúc này đưa mắt nhìn trời, Phản Chuyển thoáng chốc kích hoạt, sau đó khoé miệng hắn dần nhếch lên một nụ cười lạnh lùng.
Hắc hắn hắc...
"Phổ Thiện Chú!"
"Làm việc thiện đi..."
Lục Kiếm Hoành đứng sừng sững tại tuyến đầu, mái tóc đỏ rực như máu tung bay trong gió, uy áp khổng lồ từ đám thây ma tiến hoá phía trước đổ ập tới để cho hắn hai mắt nheo lại.
Sau đó hắn chợt đưa mắt nhìn lên trời cao, nhìn tới thái dương thần đang treo ỏ đó, nó đang mạnh mẽ toả sáng, đàn liên tục phát ra thứ năng lượng chí dương chí hoả.
Cảm nhận được nhiệt lượng khổng lồ tới từ mặt trời, hắn khuôn mặt hiện lên đôi chút chán ghét, đôi chút sợ hãi, sau đó liền dần biến thành vặn vẹo.
- Ta muốn máu...
Ánh mặt trời như những thanh kiếm sắc bén liên tục rọi vào cơ thể Lục Kiếm Hoành, gây ra từng cơn đau buốt. Hắn cảm nhận được sự giằng xé trong mình, cái cảm giác như đang bị cơ thể và linh hồn nghiền nát. Cảm giác bị phi phàm phản phệ, giống như chất độc đang chảy trong huyết quản, ngày càng mạnh mẽ.
Mỗi lần hút máu, hắn chỉ cảm thấy thoả mãn nhất thời, nhưng sau đó, độc dược phi phàm lại thẩm thấu vào sâu bên trong.
Cơn thèm khát máu tươi đang dâng lên trong hắn, và sự kìm nén suốt bao ngày qua bắt đầu trở nên vô nghĩa.
Hắn luôn phải hút máu trộm, lén lút như một con quái vật, nhưng lại không thể thoát ra khỏi cái vòng xoáy xã hội, cái áp lực phải giữ hình ảnh của một chỉ huy đứng đắn, phải khống chế bản thân trong mắt của đồng đội, của thế nhân, không thể để họ nhìn hắn như nhìn một con quái vật.
Và rồi, cơn giận dữ bắt đầu dâng lên.
Áp lực tới từ thây ma quá lớn, nhưng áp lực từ việc phải che giấu ánh nhìn xã hội còn lớn hơn.
Năng lực phi phàm càng lúc càng ngấm sâu, đầu óc hắn choáng váng với những cảm giác không thể dừng lại.
Hắn không thể tiếp tục giấu mình trong lớp vỏ kia, không thể tiếp tục kìm nén bản năng khát máu nữa.
Một tiếng rít từ sâu trong ngực vang lên, đau đớn, nghẹt thở. Lục Kiếm Hoành chợt cảm nhận được từng lớp vỏ bọc trên người bị bóp méo, bản thân đang hoá thành thứ gì đó khác, thứ mà hắn đã kiềm chế suốt bao ngày qua, nó chỉ luôn tăng lên chứ không hề giảm bớt.
Hắn không thể dừng lại nữa, phi phàm đang nghiền nát hắn, và hắn quyết định sẽ không chống lại nó nữa.
Với một cú giật mình, hắn nhắm mắt lại, hít một hơi dài, tâm trí hoàn toàn bùng nổ rồi triệt để bứt phá. Cái cảm giác “bung xoã” không còn gì để cản lại.
Hắn không muốn là một người bình thường nữa, hắn luôn là một tiến hoá giả.
Thế giới này đã ép hắn phải trở thành tiến hoá giả, xã hội này cần hắn phải trở thành tiến hoá giả, và hắn chấp nhận nó.
Kể cả ánh sáng mặt trời hay sự kiểm soát xã hội, không còn quan trọng nữa, hắn đã buông bỏ.
Hắn muốn trở thành tiến hoá giả, hàng thật giá thật.
Uuuuuuuuuu...
Gió lốc bắt đầu nổi lên, tanh tưởi vô hạn, Lục Kiếm Hoành đứng thẳng giữa trời đất, hai tay siết chặt lại, đôi mắt đỏ rực tràn đầy huyết quang.
Hắn đang gồng ép dị hóa, ngay giữa ánh sáng ban ngày.
- Ta muốn làm một tiến hoá giả...
Giọng hắn khản đặc, như rít qua một ngàn chiếc răng nanh chưa lộ hình.
Làn da của đoàn trưởng tiểu đoàn 1 Xuân Hà bắt đầu nứt toác ra thành từng mảng lợn cợn, không theo bất kỳ quy luật nào cả, càng giống như một món thịt bị phơi khô và chẻ vụn bởi nắng gắt. Máu từ các khe nứt không tuôn ra, mà bốc hơi rồi hoá thành sương mù đỏ quạch bao phủ bốn phương tám hướng, ăn mòn chi chít tất cả sự vật hiện tượng xung quanh.
Hắn ngẩng mặt lên trời, bốn chiếc răng nanh dần dài ra, đôi mắt vằn máu hung ác, nghiến chặt đến tóe máu, trong ngực cũng dậy lên thứ gì đó đang cố chui ra từ lồng xương sườn.
Bịch! Bịch! Bịch!
Một nhịp đập thứ hai bắt đầu vang lên trong lồng ngực, không phải tim người, mà là Huyết Cầu Nhục Tâm của Huyết Tộc.
Lưng hắn phồng lên, rung giật, rồi phựt một tiếng rợn người vang lên, hai cánh dơi khổng lồ đẫm máu xé rách lớp da lưng, bung mở. Chúng hung bạo vỗ mạnh một cái, bọt máu từ không trung xung quanh cấp tốc tụ về, như có trọng lực riêng kéo máu rơi ngược lên cao.
Thân thể hắn cũng dần bay lên cao, lơ lửng giữa không trung.
Áo giáp chiến đấu trên người Lục Kiếm Hoành bởi vì dị biến mà trở nên rách nát tả tơi, tan thành tàn tro đỏ, từ dưới lớp vảy đỏ rực dần phun ra một mảnh áo choàng dệt từ da người, nó đang tự động quấn lấy thân thể huyết nhân, giống như một thứ sinh vật sống phủ lên vị chủ nhân chân chính.
Mắt hắn giờ không còn đồng tử, chỉ còn lại hai hố đỏ lòm, như hai vết thương chưa lành trong bóng tối, thân thể cũng răng rắc vặn vẹo kỳ dị, cơ bắp cuồn cuộn phun ra ngoài, chảy máu đầm đìa, tổng thể chiều cao đã đạt tới hơn ba mét.
Rồi ánh sáng ập tới.
Mặt trời chính ngọ xé toạc đám mây xám tro, chiếu thẳng lên thân thể dị hoá của hắn.
Toàn thân Lục Kiếm Hoành bắt đầu bốc cháy bằng ánh sáng, nhưng không cháy như con người, hắn đang bị thanh tẩy, từng lớp bọt máu bốc lên như khói dầu, xương sườn lộ ra rồi tự hồi phục, liên tục.
Hắn đang bị thế giới này bài xích, bị ánh sáng mặt trời bài xích.
Chẳng qua, từ bên trong khoang miệng đỏ lòm lại rít gào lên một thanh âm cằn cỗi, nửa đau đớn, nửa khoái lạc.
- Ánh sáng? Cái thứ rác rưởi đó chưa từng khiến ta sợ hãi…
Lục Kiếm Hoanuf giơ tay trái lên trời, nơi lồng ngực hiện rõ ấn ký kỳ dị kết từ máu tươi, rồi nắm chặt một thứ vô hình.
Ngay lập tức, huyết quang bùng phát từ dưới đất, dựng lên một màn máu chắn ánh sáng, vừa đủ bao phủ hắn vào trong bóng mờ.
Hắn đã tạo một “Dạ Vực giả lập” ngay giữa ban ngày – vùng mờ ảo nơi mà ánh sáng không thể soi thấu, nơi mà máu được quyền lên ngôi.
Và lúc đó, tàn sát bắt đầu.
Không còn tiếng ra lệnh. Không còn chiến thuật. Chỉ có tử thần với đôi cánh máu vỗ xuống từng cụm thây ma.
Hắn lướt như một vệt mực đỏ từ trên đỉnh trời xuống thẳng trung tâm thi triều, như thể một bá tước lao xuống đám mọi dân giữa bức tranh đen trắng. Mỗi lần cánh phẩy qua là hàng chục cái xác bị xé thành bùn máu. Khi hắn đáp xuống mặt đất, huyết dịch trên đất bắn ngược lên, đúc thành giáo máu sắc bén, đâm thủng cả đám xác sống từ dưới chân.
Một con thây ma Thể Sức Mạnh level 22 gầm lên, nhảy bổ tới.
Lục Kiếm Hoành không thèm quay lại. Một chiếc bóng máu từ áo choàng của hắn vươn ra, cắm xuyên qua đầu nó, rồi kéo ngược thân xác về như giật dây buộc chó.
Một nắm đấm đỏ quạch vươn ra rồi đấm thẳng vào chính giữa thân thể Thể Sức Mạnh, quái vật cao tới 2,8 mét lập tức bị cự lực đập tới tan nát vỡ vụn, toàn bộ thân hình nổ tung thành hàng tỉ mảnh vỡ, rào rào phủ xuống mặt đất như mưa máu vĩnh cửu.
Sức mạnh không thể phản kháng.
Lục Kiếm Hoành không còn là người.
Cũng không hoàn toàn là quái vật.
Hắn là tiến hoá giả, hắn là một cơn dịch máu có tri thức, trỗi dậy từ bóng tối giữa ban ngày – chỉ để nói với cả thế giới một điều:
- Ban ngày là của các ngươi… Nhưng kể từ hôm nay, ban ngày cũng là đêm đen của ta!
Hạ sát hơn ba mươi thây ma tiến hoá, hàng trăm thây ma cấp cao, Lục Kiếm Hoành há mồm hút lấy vô tận máu tươi của thây ma xung quanh, thô bạo nuốt xuống, âm thanh rít gào qua kẽ răng của hắn cũng cứ như vậy ồm ồm truyền ra ngoài:
- Quân lệnh truyền xuống, giữ chặt ba tuyến sau. Tuyến một… để ta.
Giọng hắn lạnh như đá tảng, nhưng đôi mắt đỏ lại nóng như biển máu đang sôi.
Chẳng qua, không có ai lên tiếng đáp lại mệnh lệnh này, đám binh sĩ tiểu đoàn 1 Xuân Hà gần như đứng sững giữa trận địa, không ai dám thở mạnh, mồ hôi trên người ướt đẫm lưng áo, sự khủng hoảng trong nội tâm đã hoàn toàn bùng nổ.
Bọn họ biết đoàn trưởng có thể dùng máu để chiến đấu, nhưng cái thứ sinh vật đang xé da mọc cánh, khuôn mặt nanh ác, quấn áo choàng bằng da người, mồm đầy răng nanh đang phát ra tiếng cười khe khẽ khô khốc như máu nhỏ trong hang mộ kia, hoàn toàn không phải là con người.
Càng giống như một quái vật dracula trong truyền thuyết.
Họ nhìn hắn không phải bằng ánh mắt của lính nhìn chỉ huy, mà là ánh mắt của nhân loại nhìn một hiện tượng chưa thể đặt tên.
- Đó… là đoàn trưởng… sao?
Một lính trẻ thì thầm, giọng khô như đất nứt.
- Không thể nào… hắn… hắn là quái vật.
Một hạ sĩ run tay, vô thức lùi nửa bước.
Một vài người chưa từng chứng kiến dị hóa cấp độ cao bắt đầu nôn mửa ngay tại chiến hào, bản năng cơ thể không chịu nổi áp lực đến từ khí tức máu bốc lên từ cánh dơi của thứ sinh vật hung bạo bên kia, để cho ngay cả linh hồn của bọn họ cũng bắt đầu trở lên run rẩy.
Máu vẫn liên tục bay ngược lên trời, hàng chục, hàng trăm, hàng nghìn thây ma liên tục vỡ vụn thành những bức tượng máu đang tan chảy.
Cơn tàn sát của Lục Kiếm Hoành là một bức tranh chém đỏ rực giữa biển thây xám xịt. Máu từ hàng ngàn thây ma bị hút ngược lên cao, dệt thành những ấn huyết ma quái phía sau đôi cánh, rồi lại rào rào rơi xuống phía dưới, tàn sát vô tận.
Nhưng chính hắn – kẻ đang đứng giữa tâm bão – cũng bắt đầu run nhẹ.
Không ai thấy rõ. Chỉ những ai thật sự tinh ý mới nhận ra, sau mỗi lần tung kỹ năng, cơ thể hắn lại run lên như bị chuỗi xích vô hình kéo ngược.
Tiêu hao năng lượng quá nhanh.
Năng lượng từ thái dương quá mức áp chế năng lượng của Bá Tước Huyết Tộc.
Cánh máu rạn nứt, huyết quang loé lên rồi lập tức tối đi.
Bản năng sinh tồn của huyết tộc bắt đầu thức tỉnh… và đòi ăn.
Trong tích tắc, đôi mắt Lục Kiếm Hoành lướt qua một nhóm binh sĩ đang gồng súng bảo vệ hông trái chiến tuyến. Bọn họ không kịp rút lui, hoặc đơn giản là chưa kịp nhận ra rằng… Ánh mắt của chỉ huy họ đã không còn là ánh mắt của con người.
Soẹt!
Một vệt máu bắn lên, không ai kịp phản ứng.
Ba binh sĩ từ ba tiểu đoàn khác nhau vậy mà đã bị hút máu ngay tại chỗ.
Cơ thể bọn họ khô lại như xác ướp chỉ trong hai giây, rồi ngã rạp xuống như rơm mục, một binh sĩ thứ tư gào lên định rút lui thì bị hư ảnh cánh máu máu tát văng ra xa, ngã lăn trên cát, nội tạng vỡ tung.
Mọi thứ diễn ra chỉ trong chớp mắt.
Rồi tất cả dừng lại.
Lục Kiếm Hoành giật mình, ánh mắt hắn khựng lại giữa không trung. Hắn đang nắm lấy cổ của một binh sĩ trẻ – còn sống, máu đang từ từ tuôn ra từ mạch cổ kẻ kia như dòng suối rỉ.
Hắn hoảng hốt, vội vã buông tay, người lính kia đổ gục xuống, co giật trong tiếng thở khò khè.
“…Là ta làm sao?” – Lục Kiếm Hoành thì thầm, ánh mắt đỏ rực co rút lại thành con ngươi nhỏ như đầu kim.
Ánh sáng mặt trời lúc đó không còn là kẻ thù, mà trở thành phán xét.
Phía sau, những cặp mắt bàng hoàng – lặng im – khiếp đảm – nhìn thẳng vào hắn.
Không phải thây ma. Không phải dị chủng. Mà là người của hắn.
- Hắn giết đồng đội…
- Không… hắn hút máu của chính chúng ta!
- Cái thứ đó… không còn là Lục Kiếm Hoành nữa rồi...
Âm thanh bàng hoàng hoảng hồn cứ như vậy thất thanh kêu lên, sau đó hàng loạt bóng người bắt đầu điên cuồng bỏ chạy về sau, hoàn toàn loạn lạc.
Hàn Phong đứng trong đám người, nuốt xuống một ngụm nước bọt, đái ra một bãi nhỏ, lại lui lại một bước.