Mất Trí Nhớ Bẫy Rập

Chương 47



Khăn giấy ướt lau ra một vệt đỏ, dự đoán ban đầu quả nhiên đã thành sự thật.

Kinh nguyệt của Thịnh Chi vốn chẳng mấy khi điều độ, hay nói đúng hơn là hoàn toàn không có quy luật nào cả. Lần nào nó cũng ập đến mà chẳng hề báo trước.

Lần này cũng may là phát hiện kịp thời nên không bị dính ra ngoài. Nhưng ngặt nỗi, trong tay nàng lúc này lại chẳng có lấy một miếng băng vệ sinh nào.

Đến khi Thịnh Chi kịp định thần lại thì tin nhắn đã được gửi đi cho Kỷ Thanh Phạm rồi.

Thịnh Tỉ Diệc có lẽ cũng không ngờ tới, lúc bà dặn dò qua điện thoại thì con gái chẳng thèm để tâm, vậy mà khi thực sự có chuyện, người đầu tiên nàng tìm đến lại là Kỷ Thanh Phạm.

Thịnh Chi nhìn tin nhắn vừa gửi đi, sực tỉnh định thu hồi. Nhưng nàng vừa mới nhấn xóa xong thì tin nhắn trả lời của Kỷ Thanh Phạm đã tới: 

【 Sao lại thu hồi rồi? 】

Tiếng thông báo vừa dứt, một tiếng nữa lại vang lên, kèm theo đó là tiếng giày cao gót nện trên mặt sàn.

Cộp. Cộp. Cộp ——

【 Kiều Kiều, chị đến rồi. 】

... Biết thế nàng đã chẳng thu hồi, Kỷ Thanh Phạm đến quá nhanh.

Thịnh Chi nắm chặt điện thoại, cuối cùng vẫn phải cất tiếng gọi Kỷ Thanh Phạm một tiếng.

Tin nhắn nàng gửi đi rất ngắn gọn, không hề nói rõ yêu cầu, vậy mà loại băng vệ sinh Kỷ Thanh Phạm mang vào lại đúng là loại nàng thường dùng nhất.

Cứ tiếp tục thế này, nàng thực sự phải nghi ngờ có phải Kỷ Thanh Phạm đã âm thầm điều tra mình hay không.

Nhưng dù sao đi nữa, Kỷ Thanh Phạm thực sự rất đáng tin cậy.

Sau khi rửa tay xong, Thịnh Chi nhìn người phụ nữ đang đứng cạnh mình qua gương. Nàng lén nhìn qua hình chiếu vì tưởng làm vậy Kỷ Thanh Phạm sẽ không nhận ra, ngờ đâu giây sau Kỷ Thanh Phạm đã hướng mắt vào gương nhìn thẳng vào nàng.

"Đang nghĩ gì vậy?"

Kỷ Thanh Phạm nhìn vào gương, đột nhiên đưa tay nhẹ nhàng ôm lấy eo nàng, áp sát tai nàng thì thầm: "Kiều Kiều, người đầu tiên em nhớ đến chắc chắn là chị đúng không? Chị đã nói rồi, phản ứng theo bản năng không lừa được người đâu. Chúng ta là người yêu của nhau, em đã từng yêu chị, cần chị và không thể rời xa chị đến thế mà."

"Thời hạn một tháng sắp tới rồi, em có chắc mình còn có thể đẩy chị ra không? Thật ra Kiều Kiều cũng cảm nhận được rồi đúng không, nếu giữa chúng ta không có tình yêu, làm sao chị có thể hiểu rõ em đến thế..."

Động tác và giọng nói của cô đều vô cùng nhẹ nhàng, nhưng lại như dây leo quấn quýt lấy nàng không buông. Kỷ Thanh Phạm rõ ràng đang chờ đợi một câu trả lời.

Thịnh Chi nhìn hai người trong gương, tư thế thân mật vô cùng.

Nàng có nên đưa ra một câu trả lời khẳng định không? Thú thật là nàng không muốn lắm.

Dù nàng đã quyết định để Kỷ Thanh Phạm tiếp tục diễn kịch với mình, nhưng lần trước nàng giả vờ tin lời cô chỉ là để mỉa mai qua câu nói: "Dù sao ở vài phương diện chúng ta cũng rất ăn ý". Còn tình huống hiện tại thì hoàn toàn khác.

Nếu lúc này nàng thừa nhận, chẳng khác nào biến tướng công nhận những lời Kỷ Thanh Phạm nói, thừa nhận giữa cả hai có tình yêu, thừa nhận nàng yêu chị, cần chị và không thể rời xa chị.

Thịnh Chi khựng lại một chút, đôi mắt mèo khẽ nheo lại: "Chị có hiểu lầm gì không đấy? Nếu hôm nay Giang Vãn Âm ở đây, em cũng sẽ nhắn tin cho chị ấy thôi."

Nàng dùng đầu ngón tay chạm nhẹ vào bàn tay đang ôm eo mình của Kỷ Thanh Phạm: "Có gì mà em không đẩy ra được? Hay là chị nghĩ nếu em đẩy ra, chị sẽ thật sự từ bỏ?"

Lời nói ra có vẻ chẳng chút để tâm, nhưng chỉ có Thịnh Chi mới biết trong lòng mình đang căng thẳng thế nào. Nàng đang đánh cược, cược rằng dù nàng có nói gì, Kỷ Thanh Phạm cũng sẽ không buông tay.

Dứt lời, Kỷ Thanh Phạm dường như lặng người đi. Cô không đáp lại ngay, một lúc lâu sau mới buông nàng ra.

"Chị biết rồi," giọng cô có chút buồn bã, lại như đang khó xử, "Kiều Kiều đã quên chị, chỉ có chị là không nỡ buông bỏ đoạn tình cảm đó, là chị đơn phương dây dưa không dứt. Chị đều biết cả, đôi khi chị tỏ ra rất chắc chắn, nhưng thực ra chị cũng rất sợ hãi và hoảng loạn..."

Cô nắm lấy tay nàng, khẽ mỉm cười với nàng. Có lẽ cô muốn cười thật dịu dàng, nhưng trông nụ cười ấy lại vô cùng gượng gạo và khổ sở: "Chị lại lỡ lời nói nhiều quá rồi, chúng ta quay lại thôi."

Nghe cô nói vậy, Thịnh Chi bỗng thấy khó chịu trong lòng.

Làm gì vậy chứ? Kỷ Thanh Phạm sao lại bày ra cái vẻ đáng thương này.

... Thật khiến người ta thấy chạnh lòng.

Nhưng ý nghĩ đó vừa sinh ra đã bị nàng mím môi gạt đi ngay lập tức. Nàng không thể để Kỷ Thanh Phạm lừa thêm lần nữa, nhất là khi nàng biết rõ chị ấy đang diễn kịch.

Loại người như Kỷ Thanh Phạm làm sao có thể có chân tâm? Nàng hiểu rõ hơn ai hết, trong mắt Kỷ Thanh Phạm chỉ có lợi ích, ngay cả con chó cô cứu lúc trước cũng là để tiếp cận nàng.

Lẽ ra nàng phải thấy ghê tởm điều đó, nhưng giờ đây, nàng lại chỉ có thể tìm thấy sự an tâm từ chính điểm đó.

Ai bảo nàng vẫn chưa...

Thịnh Chi lục tìm trong đầu mới thấy một từ để hình dung ——

Ai bảo nàng vẫn chưa bắt nạt Kỷ Thanh Phạm đủ cơ chứ.

Mọi chuyện phát triển đến mức này là do nàng chưa hành hạ chị ấy đủ thôi. Mới bấy nhiêu đã nhằm nhò gì, Kỷ Thanh Phạm muốn có được lợi ích từ nàng thì phải chuẩn bị tâm lý cho tốt.

Thế nhưng khi nhìn thấy nụ cười miễn cưỡng trên môi Kỷ Thanh Phạm, nàng chẳng thấy vui vẻ gì, ngược lại còn thấy bực bội hơn.

Vừa rồi lời nàng nói nặng nề quá sao?

Cái vẻ nhiệt tình quấn quýt của Kỷ Thanh Phạm đâu mất rồi?

Đúng ra nghe xong câu đó, chị ấy phải ngọt ngào dính lấy nàng như trước, nói là nàng đoán đúng rồi, nói là chị ấy không bao giờ từ bỏ nàng mới phải chứ.

Nói kiểu đó là có ý gì?

Thịnh Chi khẽ liếc nhìn, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay đang dắt mình của Kỷ Thanh Phạm, nàng chỉ khẽ ừ một tiếng. Suy nghĩ trĩu nặng trong lòng nhưng nàng không nói thêm gì nữa.

Khi cả hai trở lại phòng, thức ăn vẫn đang được dọn lên. Trên bàn, các loại hải sản và đồ sống dưới ánh đèn trông vô cùng tinh tế. Thực tế thức ăn đã dọn xong từ trước, nhưng lúc đi tìm Thịnh Chi, vì cân nhắc đến việc đều là hải sản, Kỷ Thanh Phạm đã gọi thêm mấy món khác.

Những món đang được mang lên chính là món cô vừa gọi thêm.

Cảnh Mộ cố tình nhắc đến chi tiết này: "Thanh Phạm đúng là người nuông chiều vợ nhất mà tôi từng gặp..."

Nói đến đây, cô hơi khựng lại, rồi dùng giọng điệu đầy cảm khái: "Nhưng Thịnh tiểu thư giống như công chúa vậy, quả thực cần được chăm sóc nhiều hơn. Vậy nên chén rượu này Thanh Phạm uống với tôi nhé, được không?"

Nghe Cảnh Mộ gọi mình là "Thịnh tiểu thư" nhưng lại một tiếng "Thanh Phạm", hai tiếng "Thanh Phạm" với người kia, đôi mắt mèo của Thịnh Chi khẽ nheo lại.

Cảm giác có gì đó rất kỳ lạ.

Nhất là một Kỷ Thanh Phạm vốn luôn lạnh lùng với người ngoài, giờ lại mỉm cười với Cảnh Mộ khi cô ta rót rượu.

Nàng nhíu mày, lại thấy ý nghĩ này của mình cứ như bị dở hơi. Chỉ là cái tên thôi mà, có khi Cảnh Mộ không dám gọi thẳng tên nàng nên mới gọi vậy. Còn Kỷ Thanh Phạm... miệng trên mặt chị ấy, chị ấy muốn cười với ai là quyền của chị ấy.

Dù nghĩ vậy, nàng vẫn không nhịn được mà liếc mắt quan sát.

Thật là, trước đây có thấy Kỷ Thanh Phạm cười với Cảnh Mộ thế này đâu.

Thịnh Chi cầm đũa, trên đầu như có đám mây đen bao phủ. Bên tai là tiếng Kỷ Thanh Phạm và Cảnh Mộ trò chuyện, tiếng chạm cốc ăn ý đến mức nàng hoàn toàn không chen lời vào được.

Thức ăn rất đẹp, nhưng nàng nhìn qua lại chẳng thấy muốn ăn chút nào.

Rõ ràng bình thường Kỷ Thanh Phạm đã sớm nhận ra tâm trạng bất thường của nàng, vậy mà giờ lại như không nhìn thấy gì cả. Mới lúc nãy còn lo nàng đến kỳ nên gọi thêm đồ ăn nóng, giờ lại như coi nàng là không khí, cười với người khác như gió xuân.

Là cố ý đúng không? Chỉ vì mấy câu nói lúc nãy của nàng?

Thịnh Chi sắp nổ tung vì tức giận, nàng hậm hực gắp một miếng hải sản, nhưng Kỷ Thanh Phạm vẫn không có phản ứng gì. Nàng tức giận buông đũa, đứng bật dậy: "Tôi hơi khó chịu, hai người cứ bàn tiếp đi."

Hành động đứng dậy rời đi của nàng quá rõ ràng và gay gắt khiến cuộc trò chuyện trong phòng buộc phải ngừng lại.

Cảnh Mộ nhìn theo hướng cửa, thần sắc thay đổi, dùng giọng điệu vi diệu nói: "Thịnh tiểu thư có vẻ hơi tùy hứng quá... Đúng là nói trở mặt liền trở mặt ngay được. Tôi thì không sao, nhưng cô ấy làm vậy có phải là không nể mặt chị quá không, để chị phải khó xử thế này."

Thịnh Chi đã đi rồi, lời này rõ ràng là nói cho Kỷ Thanh Phạm nghe.

Kỷ Thanh Phạm không đáp, đầu ngón tay cầm ly rượu bóp chặt đến trắng bệch, cô rũ mắt xuống, ra vẻ vô cùng thất vọng trước hành động của Thịnh Chi.

"Không sao đâu Thanh Phạm, đừng buồn, Thịnh tiểu thư dù sao cũng là tính cách đó rồi." Cảnh Mộ thở dài, vừa nói vừa rót đầy chén rượu của Kỷ Thanh Phạm.

Cô quan sát Kỷ Thanh Phạm, chỉ thấy tiến triển thuận lợi hơn cả tưởng tượng, hơn nữa nhìn bộ dạng này thì quan hệ giữa Thịnh Chi và Kỷ Thanh Phạm đúng là sắp chấm dứt như lời đồn rồi.

Nghĩ đến đây, Cảnh Mộ giơ chén lên, dùng giọng điệu đầy thiện chí: "Nào Thanh Phạm, hôm nay chúng ta không bàn chuyện công việc nữa, lát nữa tôi dẫn chị đi nơi khác giải khuây nhé."

Kỷ Thanh Phạm vẫn không ngẩng đầu lên, vẻ mặt rũ xuống càng khiến cô thêm phần u sầu.

Giọng Cảnh Mộ càng trở nên dịu dàng hơn: "Phải đối mặt với tính cách đó của Thịnh tiểu thư hằng ngày, Thanh Phạm chắc hẳn đã vất vả lắm đúng không? Tôi đoán mấy chuyện không màng đến cảm xúc của chị thế này chắc chẳng phải xảy ra lần một lần hai đâu, nghĩ thôi cũng thấy mệt thay chị rồi."

Đến lúc này, Kỷ Thanh Phạm mới ngước nhìn đối phương.

"Phải vậy không," giọng cô nhẹ bẫng, như thể nỗi lòng vừa được ai đó thấu hiểu, "Cô cũng thấy vậy sao?"

"Đúng thế, nghe thôi mà tôi cũng thấy đau lòng thay cho chị," Cảnh Mộ phấn khích đến mức không nhận ra điều gì bất thường,như xung phong nhận việc: "Vậy nên Thanh Phạm à, chị có cần giúp đỡ gì cứ tìm tôi nhé, chỉ cần có thể giúp được chị, chuyện gì tôi cũng sẵn lòng."

Kỷ Thanh Phạm vẫn nhìn cô: "Chuyện gì cũng được sao?"

Cảnh Mộ không thấy lạ khi cô hỏi vậy, lời vừa nói nghe qua quả thực có phạm vi quá rộng, nếu chỉ là đối tác làm ăn bình thường thì không cần thiết phải làm đến mức đó, cũng chẳng ai nói ra những lời như vậy.

Đôi môi cô mấp máy, nhiều lần định bộc lộ tâm ý ngay lập tức, nhưng nhìn vào mắt Kỷ Thanh Phạm, cô lại thấy nếu nói ra lúc này chẳng khác nào ép đối phương phải lựa chọn.

Thế là cô không nói ra tâm ý, mà tỏ ra rất quan, bóc một cái càng cua đặt vào đĩa của Kỷ Thanh Phạm.

Dù không nói thẳng nhưng trong lòng Cảnh Mộ càng thêm phần chắc chắn —— Kỷ Thanh Phạm phải chịu đựng Thịnh Chi lâu như vậy, đối với sự thấu hiểu và chăm sóc tận tình của cô chắc chắn sẽ không thể cưỡng lại được.

"Đừng thấy phiền muộn, tôi nói thật đấy, chuyện gì cũng được." Cô khẳng định.

Kỷ Thanh Phạm dường như chưa bao giờ nhận được sự quan tâm như thế, cô khẽ gật đầu có chút không tự nhiên.

Chắc chắn là đang ngại rồi? Không sao, cô hiểu mà.

Cảnh Mộ đắc thắng nghĩ thầm, hành động càng thêm phần ân cần.

Nhưng nếu cô ta tỉnh táo hơn một chút, cô ta sẽ phát hiện ra những thứ mình gắp cho, Kỷ Thanh Phạm chẳng hề đụng đến dù chỉ một miếng.