Phát hiện Kỷ Thanh Phạm không đuổi theo, Thịnh Chi lại càng thêm tức giận. Cơn giận qua đi là một cảm giác tủi thân và hụt hẫng.
Nàng thấy mình cũng thật là khó hiểu.
Miệng thì nói không quan trọng, nói đẩy ra là đẩy được ngay, nhưng Kỷ Thanh Phạm vừa không dính lấy nàng một cái là nàng đã tỏ vẻ như để tâm lắm vậy...
Nàng chỉ là, chỉ là thấy hơi không thoải mái chút thôi.
Kim đồng hồ nhích dần về những con số của buổi đêm, Thịnh Chi lăn lộn mấy vòng trên giường, đầu óc rối bời với đủ loại suy nghĩ. Nàng trút giận lên cái chăn, thầm lên án Kỷ Thanh Phạm trong lòng.
Lên án xong, nàng còn đặt Kỷ Thanh Phạm vào danh sách "không làm phiền", quyết định dù chị ấy có nhắn tin nàng cũng sẽ không trả lời ngay.
Thế nhưng bề ngoài thì hùng hổ bật chế độ "không làm phiền", tin nhắn quả nhiên không hiện ra, nhưng nàng lại không kiềm chế được mà cứ liên tục bấm vào xem có tin mới không.
Tâm trạng vặn vẹo mâu thuẫn như sắp phân liệt đến nơi, sau mấy lần lặp lại như thế, Thịnh Chi bị giày vò đến phát điên. Bấm vào không biết bao nhiêu lần, nàng c*n m** d***, dứt khoát tắt chế độ "không làm phiền" đi.
Người nhắn tin cho nàng không ít, nhưng tuyệt nhiên không có tin nhắn nào của Kỷ Thanh Phạm.
—— Chị ấy không những không tìm nàng, mà đến một tin nhắn cũng chẳng thèm gửi.
Thịnh Chi nhìn vào khung chat của hai người. Cuộc đối thoại vẫn dừng lại ở hai câu Kỷ Thanh Phạm gửi lúc trước:
【 Sao lại thu hồi rồi? 】
【 Kiều Kiều, chị đến rồi. 】
Nàng nhìn hai câu đó, đầu ngón tay lưỡng lự trên màn hình, vừa gõ ra hai chữ đã xóa đi, rồi hai phút sau lại gõ lại, ra vẻ thản nhiên gửi đi:
【 Vẫn còn đang ăn à? 】
... "Vẫn còn đang ăn" cái gì chứ, dùng chân nghĩ cũng biết không thể nào còn đang ăn được. Thịnh Chi lập tức hối hận, thu hồi xong liền gửi ngay một câu khác cũng chẳng khá hơn bao nhiêu:
【 Bao giờ thì về? 】
Nàng cảm thấy câu nói này đã được coi là chủ động xuống nước rồi.
Thế nhưng tin nhắn gửi đi như đá chìm đáy bể, không một lời hồi âm. Mười phút, hai mươi phút, rồi bốn mươi phút trôi qua kể từ khi nàng gửi tin nhắn.
Tình huống này trước đây chưa từng xảy ra. Kỷ Thanh Phạm luôn trả lời tin nhắn của nàng ngay lập tức, như thể lúc nào cũng cầm điện thoại trong tay vậy.
Là chị ấy không nhìn thấy, hay nhìn thấy mà không muốn trả lời?
Thịnh Chi càng nhìn tin nhắn mình gửi càng thấy uất ức. Đủ loại ý nghĩ hiện lên, nàng bừng bừng nổi giận đem Kỷ Thanh Phạm kéo vào danh sách đen. Chặn một tài khoản chưa đủ, tất cả các phương thức liên lạc khác nàng cũng chặn sạch.
Phần mềm cần chặn Kỷ Thanh Phạm có rất nhiều, nàng hì hục mất mấy phút mới xong. Hành động này không làm nàng thấy dễ chịu hơn bao nhiêu, lòng vẫn trống trải và ấm ức vô cùng.
Thịnh Chi ném điện thoại sang một bên, quyết định không suy nghĩ lung tung nữa. Kết quả chỉ một lát sau, nàng nghe thấy điện thoại vang lên một tiếng.
Khác với các âm thanh thông báo khác, đây là tiếng tin nhắn.
Nàng lập tức bật dậy, vì quá mạnh tay nên vô ý làm rơi điện thoại xuống đất, phải lúng túng bò xuống giường nhặt lên.
Chắc chắn là Kỷ Thanh Phạm rồi, thấy bị block nên cuống quýt rồi chứ gì?
Thịnh Chi nhặt điện thoại lên, nét cười vừa mới chớm nở trên mặt bỗng chốc cứng đờ khi nhìn thấy nội dung tin nhắn.
※
Thật ồn ào.
Kỷ Thanh Phạm nhìn vào ly rượu trong tay. Bên tai cô, giọng Cảnh Mộ từ lúc rời nhà hàng đến khi vào quán bar vẫn chưa từng dứt.
Nếu không phải vì chuyện tiếp theo cần có cô ta thì mới thuận lợi hoàn thành...
"Thanh Phạm, nơi này chắc chị chưa từng đến bao giờ nhỉ? Chị vừa nói muốn đi đâu đó là tôi biết ngay nơi này rất hợp," Cảnh Mộ ngồi sát bên cạnh cô, "Nhưng chị không cần lo lắng, có tôi ở đây, chị cứ tùy ý đi, đến đây là để vui vẻ mà."
Kỷ Thanh Phạm quay đầu nhìn cô, ánh mắt chân thành khiến người bị nhìn vô cùng rung động: "Cảm ơn cô."
Cô nâng ly với người kia, khẽ rũ mắt: "Uống thêm chút nữa đi."
Cô diễn trọn vẹn từng cử chỉ để truyền đạt những thông điệp mờ mịt—— rằng cô đang có tâm sự, tình cảm của cô không được đáp lại.
Ánh đèn mờ ảo hòa cùng tiếng nhạc xập xình làm nền. Cảnh Mộ vì muốn thể hiện nên chén nào cũng uống cạn sạch. Vừa uống, cô vừa luyên thuyên về nghệ thuật, về văn học, cả về cuộc sống lúc nhỏ của mình.
"Thanh Phạm, tôi vừa nhìn thấy chị là biết ngay chị có một khí chất rất đặc biệt."
"Chắc chắn người nhà chị cũng đều là những người rất tri thức, rất hiểu giáo dục thì mới nuôi dạy chị tốt thế này."
Nghe cô ta nói vậy, Kỷ Thanh Phạm dường như không nhịn được mà bật cười.
Cuối cùng cũng thấy cô cười như thế, Cảnh Mộ nhìn đến ngây người.
Hơi cồn khiến nhịp thở của Cảnh Mộ trở nên dồn dập.
Cô không tự giác xích lại gần Kỷ Thanh Phạm hơn, giọng nói nồng nặc mùi rượu, vươn tay định vén một lọn tóc của dối phương: "Thật đấy Thanh Phạm, chị đẹp lắm. Tôi thực sự không hiểu nổi sao Thịnh tiểu thư lại nỡ nổi cáu với chị, phụ nữ đẹp thì nên được đối xử dịu dàng..."
Chỉ là cơn say khiến cô phản ứng không kịp, ngơ ngác nhìn Kỷ Thanh Phạm né tránh động tác của mình.
"Đừng uống nữa, cô say rồi."
Kỷ Thanh Phạm né tránh cô.
Một câu nói ấy, Cảnh Mộ lại như hiểu theo một tầng ý nghĩa khác.
Cô khựng lại, rồi lại cầm chén rượu lên uống cạn, tiếng ly chạm bàn vang lên nặng nề: "Tôi không có say."
"Thanh Phạm, tôi có thể dịu dàng hơn, chăm sóc và thương chị nhiều hơn Thịnh tiểu thư. Rốt cuộc là tôi có chỗ nào không được? Chị còn băn khoăn điều gì nữa?"
Mùi rượu càng nồng nặc theo từng câu chữ, cô dồn dập hỏi như thể không hiểu nổi, nhất định bắt Kỷ Thanh Phạm phải trả lời.
Càng hỏi, tâm trạng cô càng thêm kích động.
"Tại sao chứ? Thanh Phạm, chị không hài lòng với tôi ở điểm nào?"
Kỷ Thanh Phạm nhìn thẳng vào mắt cô, giọng hạ thấp xuống như thể bất lực: "Đừng như vậy, cô biết mà, tôi..."
"Không, tôi không biết," trái ngược với giọng nói nhỏ nhẹ của cô, Cảnh Mộ gắt lên, "Kết hôn rồi thì sao chứ? Các người không có tình cảm, chỉ là một bản hợp đồng thôi. Tôi sẽ giải cứu chị khỏi mối quan hệ tồi tệ này, chị hãy tin tôi."
Như để chứng minh quyết tâm, Cảnh Mộ vội vàng muốn nắm lấy tay cô. Kỷ Thanh Phạm lập tức đứng dậy, khẽ lắc đầu: "Đừng nói nữa."
Ánh mắt cô mang theo những cảm xúc phức tạp khó đoán, thần sắc ấy phối hợp với dáng vẻ say khướt khiến ai nhìn vào cũng thấy xót xa: "Cô bình tĩnh lại đi, tôi đi vệ sinh một lát."
Kỷ Thanh Phạm duy trì vẻ mặt đó cho đến khi bước vào nhà vệ sinh. Mọi biểu cảm lập tức biến mất, cô chán ghét cau mày, nhìn đồng hồ.
Viên thuốc đã được chuẩn bị từ trước, lúc nào cũng mang theo bên người. Kỷ Thanh Phạm lấy ra và nuốt xuống một cách vô cùng tự nhiên.
Dược tính của loại thuốc này rất mạnh, cơ thể cô lại không tốt, ngày mai chắc chắn sẽ phát sốt. Nhưng cơ thể ra sao cũng được, chỉ cần đạt được mục đích thì bấy nhiêu chẳng đáng là bao.
Hơn nữa nếu phát sốt...
Cô nhìn mình trong gương, đôi má ửng hồng. Nghĩ đến những hình ảnh sắp tới, ánh mắt cô trở nên mê đắm. Phát sốt thì có gì không tốt chứ, Kiều Kiều sẽ đau lòng cho cô mà...
Cô hiểu rõ hơn ai hết —— Thịnh Chi trông thì tính tình tệ bạc, nhưng thực tế là người ngoài cứng trong mềm.
Nàng nói nàng ghét phiền phức, càng sợ đau, nhưng nàng sẽ mang những con mèo hoang, chó lạc bị thương đến bệnh viện, dù có bị chúng cào bị thương thì việc đầu tiên nàng làm vẫn là trấn an chúng.
Nếu đêm nay mọi chuyện diễn ra thuận lợi như dự tính, ngày mai cô lại phát sốt, Thịnh Chi chắc chắn sẽ bị những cảm xúc như xót xa, áy náy và thương tiếc lấp đầy.
Nghĩ đến đây, Kỷ Thanh Phạm rũ mi mắt xuống.
Tính toán như vậy, thực sự là rất đê tiện.
Đê tiện đến tột cùng, nhưng cô đã không còn cách nào khác.
Cô thầm dõi theo nàng, không thể kìm nén được những ý nghĩ điên cuồng nảy sinh. Nhất là trong mấy năm Thịnh Chi ở nước ngoài, những ý nghĩ điên cuồng ấy càng trầm trọng thêm theo sự dõi theo âm thầm của cô. Cô chỉ biết không ngừng tự nhủ không được, không thể, tự giày vò mình trong muôn vàn lần đấu tranh trên bờ vực nguy hiểm.
Cô hận không thể nhốt nàng lại, hận không thể chặt đứt mọi mối quan hệ và mọi sự quan tâm của nàng dành cho người khác. Nhưng một mặt thì điên cuồng như thế, mặt khác cô lại không nỡ.
Cơ hội để khiến nàng hoàn toàn thuộc về mình luôn luôn có, nhưng lý do khiến cô chần chừ bấy lâu nay chính là vì không nỡ. Hơn nữa nếu làm vậy, mối quan hệ của cả hai sẽ thực sự rơi xuống vực thẳm không lối thoát.
Cho nên... không thể để em ấy thấy được.
Phải kìm nén hết những h*m m**n chiếm hữu và d*c v*ng cố chấp đó lại, không được để em ấy nhận ra. Phải ngụy trang, phải giống như một người bình thường.
Chỉ có như vậy, cô mới có cơ hội nhận được tình cảm của nàng.
Một tình yêu im lặng mà đầy náo nhiệt, một tình yêu khẩn cầu nàng đoái hoài.
Cô muốn nàng nghe thấy, lại sợ nàng nghe thấy. So với những điều đó, việc tự làm tổn thương chính mình đơn giản và dễ dàng biết bao.
Chỉ cần có được sự thương tiếc của nàng, có được thêm một phần chú ý so với bình thường, có được những tiếp xúc thân mật hơn, bấy nhiêu đây hoàn toàn không là gì cả.
Thuốc sẽ không có tác dụng nhanh đến thế, Kỷ Thanh Phạm tính toán thời gian, điều chỉnh nhịp thở rồi quay trở lại.
Cảnh Mộ đã say thấy rõ: "Thanh Phạm, chị về rồi, chúng ta uống tiếp đi."
"Không uống nữa," Kỷ Thanh Phạm cũng giả vờ như đã say, thân hình hơi lảo đảo, "Không còn sớm nữa, phải về thôi... Để trợ lý của cô lái xe đi, cô và tôi đều uống rượu cả rồi."
Nếu lúc này Cảnh Mộ tỉnh táo, mọi chuyện chắc chắn sẽ không thuận lợi như vậy. Nhưng cô đã say rồi. Chất cồn sẽ phóng đại ý nghĩ của con người, khiến họ làm những việc mà bình thường không dám làm.
Khi cả hai ngồi trên xe, thấy Kỷ Thanh Phạm không nhắc lại chuyện cũ, Cảnh Mộ không nhịn được hỏi lại: "Thực sự không được sao?"
Kỷ Thanh Phạm ôm đầu. Có lẽ do tác động của rượu, gương mặt người phụ nữ ửng lên một lớp đỏ nhạt, giọng nói rất khẽ.
Cảnh Mộ nhìn mà thấy lòng ngứa ngáy, dáng vẻ này của Kỷ Thanh Phạm hoàn toàn khác với ngày thường. ta tìm lý do để xích lại gần hơn: "Thanh Phạm, chị nói gì cơ? Tôi lại gần nghe một chút."
Kỷ Thanh Phạm khẽ nheo đôi mắt mơ màng vì men say, sự từ chối của cô cũng trở nên mơ hồ: "Cảnh Mộ, đừng lại gần, gần quá rồi."
Nghe thấy cô gọi tên mình, hơi thở của Cảnh Mộ trở nên nặng nề. "Vậy chị hãy đồng ý lời tôi nói lúc nãy đi, tôi cũng không vội, các người hiện giờ chưa ly hôn cũng không sao cả..."
Cùng lúc đó, trợ lý đang ngồi ở ghế lái run rẩy gửi tin nhắn đã soạn sẵn cho Thịnh Chi. Sau khi gửi xong, tay cô vẫn còn run bần bật. Cô không dám tưởng tượng tình cảnh khi Cảnh Mộ phát hiện mình bị tính kế sẽ ra sao, dù trong hoàn cảnh này sếp của cô chẳng thể nào nhận ra được.
... Xin lỗi sếp, không phải tôi không trung thành, mà là Kỷ tổng cho quá nhiều.
Cô trợ lý đặt điện thoại xuống, hít một hơi thật sâu rồi lái xe đi.