Mất Trí Nhớ Bẫy Rập

Chương 63



—— Họ đang ôm nhau.

Khi ánh sáng rực rỡ xuyên qua lớp kính sát đất trong suốt, hình ảnh ấy hiện lên vô cùng rõ nét trong tầm mắt.

Vị trí gần cửa sổ vốn dĩ đón nắng rất tốt, ánh mặt trời tỏa ra một vầng sáng nhạt nhòa, dịu dàng, tựa như đường viền tinh tế của một bức tranh minh họa tuyệt đẹp, khiến cái ôm của hai người trông thật mỹ lệ và tĩnh lặng.

Nhịp thở không khống chế được mà trở nên dồn dập, Kỷ Thanh Phạm đứng trong góc tối âm u, lén lút dõi theo tất cả, ánh mắt cô cũng phủ một màu u tối, trầm mặc như sắc núi lúc hoàng hôn.

Em ấy đã nói sẽ đợi cô, đã hứa sẽ chờ cô mà.

Đầu ngón tay vì nôn nóng mà bấm chặt vào lòng bàn tay để kiềm chế, cô cố gắng tập trung vào những âm thanh truyền đến từ thiết bị nghe lén. Chút an ủi duy nhất, hay nói đúng hơn là thứ giúp cô còn giữ lại được chút lý trí, chính là việc cô có thể nghe thấy nàng từ đầu đến cuối đều cự tuyệt.

... Phải giống như một người bình thường, phải giả vờ thật giống một người bình thường, không được làm em ấy sợ hãi.

Em ấy sẽ không thích một kẻ điên cuồng chấp nhất, nếu cô bộc lộ ra ngoài sẽ chỉ khiến em ấy rời bỏ cô, đến một chút quan tâm cũng chẳng thể có được.

Nhưng những ý nghĩ u ám cứ không ngừng cuộn trào, nỗi đau nhói nơi lòng bàn tay cũng chẳng thể kìm nén được những suy nghĩ đen tối đang trỗi dậy, những suy nghĩ rõ ràng nhất trong lòng cô như đang nhỏ xuống từng giọt mực đen đặc.

—— Chạy trốn sao? Bắt em ấy về, nhốt lại chẳng phải tốt hơn sao?

—— Em ấy chỉ thuộc về một mình ngươi thôi, hoàn toàn thuộc về ngươi.

...

Thế nhưng, làm như vậy sẽ không có được tình yêu của nàng.

Cô muốn có được tình yêu của nàng, muốn nghe nàng nói với mình rằng: "Em yêu chị".

Cho nên... cứ tiếp tục giả vờ đi, giả bộ như một người bình thường, không để nàng phát hiện ra những d*c v*ng chiếm hữu và tình yêu điên cuồng đang nảy mầm kia.

Ngón tay vẫn còn run rẩy, Kỷ Thanh Phạm lấy ra chiếc gương trang điểm nhỏ, nhìn chằm chằm vào đó như thể lần đầu tiên nhìn thấy gương mặt mình, cố gắng điều chỉnh lại thần sắc đang che đậy quá nhiều cảm xúc.

Trong gương là một gương mặt rất đẹp, cô biết nàng vốn thích những thứ xinh đẹp, cho nên cô sẽ cẩn thận bảo vệ lớp vỏ bọc này.

Cô không ngừng tự nhắc nhở bản thân.

Những cảm xúc thái quá được giấu đi một cách triệt để, những cảm xúc trên gương mặt cô dần biến mất.

Nhưng rất nhanh, vẻ mặt vô cảm trong gương dần dần thấm đẫm vẻ khó chịu như sắp không thở nổi.

Từng chút một, giống như những vệt màu cao cấp được tô vẽ lên tờ giấy trắng, đôi mắt cô phủ một lớp sương mịt mờ, trông vừa vô hại lại vừa yếu đuối, khiến ngay cả sự run rẩy nhẹ nơi đầu ngón tay cũng không còn vẻ đột ngột nữa.

Khi bước chân ra ngoài, thân hình Kỷ Thanh Phạm khẽ lay động một chút.

Phải giả bộ như một người bình thường... Không được làm em ấy sợ.

Cô chậm rãi tiến lại gần.

Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau qua khung cửa sổ, vẻ cố chấp b*nh h**n cùng những lời mê sảng hoàn toàn rút sạch, trong mắt cô chỉ còn lại sự mong manh khiến người ta thương xót.



Nói trong lòng không một chút dao động nào là giả.

Nhiều năm tình bạn như vậy, không thể nào không thấy tiếc nuối.

Sau này, hai người họ thật sự cũng không còn thường xuyên gặp mặt nữa.

Có khó chịu không? Có chứ, rất buồn.

Giọng nói của Giang Vãn Âm tan vào không trung, Thịnh Chi khẽ hít một hơi, nén lại cảm xúc rồi tiến lên ôm lấy đối phương một chút.

Chỉ là khi cảm giác thất vọng vừa mới lan tỏa, nàng ngước mắt lên, cách một lớp kính sát đất mà chạm phải ánh mắt của Kỷ Thanh Phạm.

Không thể nói rõ khoảnh khắc đó trong lòng là cảm giác thế nào, đến khi kịp phản ứng lại, nàng đã đẩy Giang Vãn Âm ra.

Thịnh Chi nhìn thần sắc của Kỷ Thanh Phạm, trong lòng bỗng nảy sinh cảm giác chột dạ khó hiểu, giống như làm chuyện xấu mà bị bắt quả tang vậy.

Rõ ràng nàng chẳng làm gì để phải chột dạ cả.

Nàng đè những suy nghĩ hỗn loạn kia xuống, thắc mắc tại sao Kỷ Thanh Phạm lại xuất hiện ở đây, ngay bên ngoài cửa sổ quán cà phê này.

Giờ này, chẳng phải chị ấy đang chụp ảnh bìa cho tạp chí tài chính sao?

Chẳng lẽ buổi chụp hình kết thúc sớm?

Những dòng suy nghĩ chen chúc giẫm đạp lên nhau, chưa đợi nàng kịp làm gì thêm, giây tiếp theo, Kỷ Thanh Phạm đã rời đi.

Hành động đẩy ra của nàng dường như cũng làm tổn thương Giang Vãn Âm, cái đẩy bỗng chột ấy thực sự mang lại cảm giác khó lòng chấp nhận.

"Thật sự ghét chị đến thế sao?" Giang Vãn Âm nhếch môi, giọng điệu đầy tổn thương, "Chị hiểu rồi."

"Không có, chị rất tốt..."

Những từ ngữ đơn điệu ấy nghe thật nông cạn đến cực điểm.

Nói xong, Thịnh Chi có chút trầm mặc. Thật ra nàng đã chuẩn bị sẵn những lời để nói, nhưng sau khi nhìn thấy Kỷ Thanh Phạm, tất cả đều bị xáo trộn lên hết.

Cảm xúc trong lòng rất kỳ quái, ngay cả việc chào tạm biệt Giang Vãn Âm cũng diễn ra nhanh hơn dự kiến rất nhiều.

Khi đi ra khỏi quán cà phê, nàng không thấy bóng dáng Kỷ Thanh Phạm trên phố nên đã gọi điện thoại qua.

Điện thoại không hề bị tắt máy hay không có người nhấc máy, ngược lại, rất đã được bắt máy: "Hửm? Kiều Kiều."

Tiếng nói truyền qua ống nghe, ngoài một chút khàn nhẹ và giọng mũi ra, thì vẫn dịu dàng, ôn hòa như mọi khi.

Cuộc gọi đã được bắt máy, nhưng khi nghe thấy giọng của Kỷ Thanh Phạm, Thịnh Chi lại chẳng biết phải nói gì.

Chần chừ mất vài giây, nàng không tự nhiên lắm mà dùng đầu ngón tay gõ nhẹ vào mặt sau điện thoại: "Chị đang ở đâu thế? Ảnh bìa tạp chí chụp xong chưa? Cùng nhau đi ăn tối nhé?"

Lời vừa dứt, vài giây sau nàng mới nghe thấy câu trả lời của Kỷ Thanh Phạm, rất nhẹ nhàng: "Không cần đâu, vẫn còn một số việc chưa xử lý xong, chị đang ở văn phòng giải quyết nốt."

Ý tứ từ chối vô cùng rõ ràng.

Nghe thấy lời khước từ của Kỷ Thanh Phạm, Thịnh Chi bỗng thấy luống cuống không biết làm sao.

Bởi lẽ bình thường, chuyện cùng nhau ăn tối như thế này Kỷ Thanh Phạm không những không từ chối, mà còn luôn chủ động mời nàng.

Đúng như nàng nghĩ, khoảng thời gian này nàng quả nhiên đã bị Kỷ Thanh Phạm chiều hư rồi, giờ chị ấy còn chưa biểu lộ vẻ lãnh đạm quá rõ ràng mà nàng đã không thể thích ứng nổi.

"Kiều Kiều còn chuyện gì khác không?"

Mọi lời định nói đều vì câu từ chối kia mà nghẹn lại nơi đầu môi.

"... Không có gì." Nói xong, Thịnh Chi cúp máy.

Chỉ là sau khi cúp điện thoại, nàng liền cảm thấy hối hận.

Nàng rất hối hận vì đã nói câu "Không có gì" kia.

Nàng không biết Kỷ Thanh Phạm có thật sự đang ở văn phòng như lời chị ấy nói hay không, nhưng đôi chân nàng như có ý thức riêng, cứ thế đi thẳng tới công ty rồi lên tầng cao nhất.

Khi nhìn thấy nàng, Kỷ Thanh Phạm tỏ vẻ kinh ngạc, dường như không ngờ nàng lại lên đây.

Đuôi mắt cô ửng lên một vầng đỏ nhạt, vương nét ẩm ướt đầy khổ sở.

Ánh mắt chạm nhau, ngay sau đó, Thịnh Chi nghe thấy cô nói với mình: "Xin lỗi em... được không?"

Giọng nói rất khẽ, rất yếu ớt.

"Chị không muốn từ chối Kiều Kiều, nhưng nếu là đi ăn cùng hai người, chị sợ mình sẽ không khống chế được cảm xúc, làm ảnh hưởng đến mọi người."

Thịnh Chi bắt lấy chữ "hai người" trong lời nói của cô.

Nhưng nàng không thể đáp lời ngay lập tức, nghe cô xin lỗi, nàng đã như bị sét đánh mà đứng sững tại chỗ.

Lúc đi lên đây, thậm chí nàng đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho việc Kỷ Thanh Phạm sẽ nổi giận với mình.

Mặc dù Kỷ Thanh Phạm vì một vài lợi ích cá nhân mới luôn dỗ dành nàng, nhưng đối với chuyện này, ít nhiều cũng phải có chút cảm xúc mới đúng, dù sao tình cảnh đó cũng thật sự khiến người ta khó chịu.

Vậy mà chị ấy lại xin lỗi nàng.

Thịnh Chi mấp máy môi, suýt chút nữa mất khả năng sắp xếp ngôn ngữ, nàng bối rối nhìn cô: "Tại sao chị lại xin lỗi em? Với lại, em nói đi ăn tối là ăn với chị, không có ai khác cả."

Vừa nói, nàng lại chợt nhớ ra điều gì: "Nói mới nhớ, lúc em vừa bị tai nạn xe, Giang Vãn Âm đến thăm em, khi đó chị còn..."

Lời nói đến đây bị cắt ngang.

"Nhưng chị không quan trọng bằng cô ấy," Giọng Kỷ Thanh Phạm trầm xuống, "Nếu chị quan trọng hơn cô ấy, Kiều Kiều đã không hứa sẽ chờ chị rồi lại lặng lẽ đi tìm cô ấy, còn ôm nhau ở quán cà phê như vậy."

"Tuy nhiên, Kiều Kiều vốn dĩ không cần phải giải thích hay báo cáo gì với chị, những việc chúng ta làm khi ở bên nhau cũng không cần em phải gánh vác trách nhiệm gì, đó đều là lựa chọn của chị mà thôi," nói đến đây, cô nở một nụ cười rất yếu ớt với nàng, "Kiều Kiều không cần phải đi ăn với chị đâu, muốn đi cùng cô ấy thì cứ đi đi, chị không cần được an ủi..."

Nghe cô nói, Thịnh Chi nghĩ đến những hình ảnh thân mật, dây dưa gần đây của hai người.

Nàng từng nghĩ Kỷ Thanh Phạm sẽ thầm cười trong lòng vì đã dễ dàng thuần phục được mình, thế nhưng lúc này, sự thấp kém của Kỷ Thanh Phạm khiến nàng chợt nhận ra sự không bình đẳng giữa hai người ——

Mặc kệ Kỷ Thanh Phạm có vì mục đích mà không từ thủ đoạn, có miệng đầy lời dối trá thế nào đi chăng nữa, thì mọi hành vi của cô cũng đều là đang lấy lòng nàng.

Những sự dịu dàng, ôn nhu, những ưu ái đặc biệt, cùng mọi chi tiết nhỏ nhặt phù hợp với ý muốn của nàng, hết thảy đều là sự lấy lòng.

Chị ấy càng nói dối nhiều, thì chính bản thân chị cũng càng lún sâu, không thoát ra được.

Kỷ Thanh Phạm... chị cũng biết bất an sao? Suy nghĩ thật sự của chị là gì?

—— "Đó đều là lựa chọn của chị mà thôi."

Đúng vậy, đây đều là lựa chọn của Kỷ Thanh Phạm.

Cho nên dù nàng có làm gì, chị ấy cũng đều cam chịu nhận lấy sao?

Nếu là trước đây, hẳn là nàng nên cảm thấy đắc ý vì điều đó, thậm chí còn muốn độc ác hơn để khiến chị ấy tiếp tục khó chịu, nhưng lúc này, lớp băng trong lòng như vỡ vụn, để lại cảm giác nhói đau, lạnh lẽo và... xót xa.

Là vì Kỷ Thanh Phạm quá đáng thương sao?

Ngay khi cảm xúc này vừa nảy mầm, một suy nghĩ khác lại lập tức chiếm lấy tâm trí nàng.

Đáng thương? Thật kỳ quái, sao nàng lại có thể thật sự cảm thấy Kỷ Thanh Phạm đáng thương cơ chứ? Chị ấy rõ ràng là một kẻ lừa đảo đầy mưu mô, chị ấy tự chọn cách lừa dối thì phải tự gánh chịu kết quả, còn về việc lấy lòng, vì chị ấy có mưu đồ nên tất nhiên phải lấy lòng nàng rồi.

Hai luồng suy nghĩ hoàn toàn trái ngược giằng xé trong đầu nàng như thể bị phân liệt.

Nhưng khi ánh mắt nàng chạm vào Kỷ Thanh Phạm, những suy nghĩ giằng co kia chỉ còn lại duy nhất một điều ——

Chị ấy quá đáng thương, quá... khiến người ta phải đau lòng.

Lời giải thích cứ thế tự nhiên thốt ra: "Em và Giang Vãn Âm không có gì cả, chị ấy tỏ tình với em nhưng em đã từ chối rồi. Em nói đi ăn tối thật sự là chỉ đi với chị thôi."

Nói xong, Thịnh Chi dời mắt đi, như để nhấn mạnh mà bồi thêm một câu: "... Không có ai khác, chỉ có chị thôi."

Kỷ Thanh Phạm lắng nghe, nhìn nàng một hồi lâu, đột nhiên đưa tay về phía nàng: "Kiều Kiều, ôm chị một cái đi."

Cô giơ tay ra xin một cái ôm.

Đôi tay vươn ra giữa không trung mang theo một tư thế như thể nếu nàng không ôm cô, cô sẽ không bao giờ thu tay về vậy.

Vành tai hơi nóng lên, Thịnh Chi "không thể không" tiến lại gần, ôm lấy cô.

Nhìn nàng tiến lại, rồi ôm lấy mình.

Kỷ Thanh Phạm thỏa mãn vùi đầu vào ngực nàng, ôm thật chặt.

Lúc này, Thịnh Chi chợt nhớ ra mình có một câu hỏi chưa hỏi Kỷ Thanh Phạm.

Đó chính là tại sao Kỷ Thanh Phạm lại xuất hiện ở bên ngoài quán cà phê đó, nàng vốn đâu có nói cho chị ấy biết mình đi quán nào.

Cánh môi khẽ động, vừa định hỏi thì Kỷ Thanh Phạm đã lên tiếng trước.

"Ảnh bìa tạp chí chụp xong nhanh hơn dự kiến, lúc kết thúc buổi chụp phát hiện em không chờ chị, chị thật sự đã rất buồn..."

Ở góc độ mà Thịnh Chi không nhìn thấy, Kỷ Thanh Phạm khẽ híp mắt lại, trái ngược với giọng điệu buồn bã, khóe môi cô lại cong lên vì vui sướng khi đạt được mục đích, "Sau đó chị hỏi mọi người, có người ở trên lầu nhìn thấy em đi vào quán cà phê gần công ty."

Câu hỏi định thốt ra đã nhận được lời giải đáp, Thịnh Chi "vâng" một tiếng, nuốt câu hỏi vào trong.

Hóa ra là có người ở trên lầu nhìn thấy.

Chẳng trách Kỷ Thanh Phạm lại xuất hiện ở bên ngoài quán cà phê đó.

Cái ôm thật chặt khiến nhịp tim hai người dường như cũng đồng điệu theo.

Đây là một cái ôm ấm áp, thoải mái đến mức khiến người ta muốn kéo dài mãi mãi, khiến người ta chìm đắm không thôi.

Thịnh Chi chợt nhận ra cái ôm này hơi quá lâu, nàng định buông ra, nhưng vòng tay quanh eo nàng lại siết chặt thêm một chút.

"Ôm thêm một lát nữa đi."

Đôi môi mềm mại dán vào người nàng, nũng nịu.

Vốn dĩ ý định buông tay cũng không quá kiên định, nàng liền thuận theo lời đó mà tiếp tục cái ôm.

Kỷ Thanh Phạm ôm lấy nàng, đầu ngón tay v**t v* từ thắt lưng lên đến mái tóc dài đang xõa xuống của nàng, hơi thở dịu nhẹ, tiếp tục nói: "Kiều Kiều, tối nay để chị giúp em tắm rửa nhé."

Quá mềm lòng.

Kiều Kiều của cô thật quá đỗi mềm lòng.

Sự mềm lòng này có thể dành cho cô, nhưng không nên phô bày trước mặt người khác.

Nhưng không sao cả...

Cô sẽ giúp nàng gột rửa sạch sẽ mùi nước hoa của kẻ khác đang bám trên người nàng.

Nàng là của cô, sẽ chỉ thuộc về một mình cô mà thôi.