Giúp nàng tắm rửa?
Sao tự dưng chuyện lại chuyển sang tắm rửa rồi?
Thịnh Chi vô thức thốt ra một tiếng rên khẽ đầy ngạc nhiên.
Chính nàng cũng không nhận ra tâm trí mình từ lúc nào đã hoàn toàn đặt hết lên người Kỷ Thanh Phạm.
— Vốn dĩ nàng vẫn còn đang khó chịu và thất vọng vì chuyện của Giang Vãn Âm, nhưng kể từ lúc Kỷ Thanh Phạm đột ngột xuất hiện cho đến những việc xảy ra sau đó, nàng đã chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ ngợi lung tung nữa.
Nghe thấy âm thành đầy nghi hoặc của Thịnh Chi, Kỷ Thanh Phạm thản nhiên đáp: "Kiều Kiều cũng từng giúp chị tắm mà, không phải sao?"
Nói rồi, cô khẽ chạm vào vành tai mỏng manh đang ửng hồng như thoa phấn của nàng, hơi thở nhẹ nhàng phả bên tai: "Chẳng lẽ em còn thấy xấu hổ sao..."
Luồng khí ấm nóng cùng giọng nói dịu dàng đồng thời m*n tr*n bên tai.
Cảm giác hơi tê dại.
Thịnh Chi đưa tay bịt tai, né tránh khỏi lồng ngực cô: "Ai... ai xấu hổ chứ!"
Nhận ra phản ứng của mình hơi thái quá, lại còn lắp bắp khi nói chuyện, Thịnh Chi liền buông tay xuống, vờ như rất thản nhiên nói: "Thấy chị có vẻ muốn như vậy, em chỉ đành miễn cưỡng đồng ý thôi, dù sao cũng chỉ là tắm rửa mà."
Nàng cố gắng lờ đi cảm giác nóng bừng vẫn còn vương lại nơi vành tai.
Kỷ Thanh Phạm nói đúng, hai người đã từng tắm chung, nàng còn giúp Kỷ Thanh Phạm tắm nữa là.
Chẳng phải chỉ là tắm thôi sao? Có tắm thế nào thì cũng chỉ đến thế thôi, chẳng lẽ còn có thể nở ra hoa được chắc?
...
※
—— Tắm, quả thực là có thể "nở hoa".
Thịnh Chi cắn chặt môi.
Trước đó, nàng thực sự có nằm mơ cũng không ngờ tới việc tắm rửa lại có thể diễn ra theo cách này.
Những cánh hoa nhạt màu trôi bồng bềnh trên mặt nước.
Kỷ Thanh Phạm nâng niu nàng hết mực, dùng bông tắm thấm bọt mịn thoa sữa tắm cho nàng.
Thế nhưng, chẳng có bông tắm nào lại mềm mại và tinh tế đến nhường ấy.
"Tâm trạng em tốt hơn chút nào chưa?" Cô hỏi nàng, chậm rãi cúi người áp sát, gần như dựa hẳn vào người nàng nhưng lại không hề gây ra cảm giác áp bức hay xâm lược.
Giống như một áng mây mềm mại khiến người ta chẳng thể khước từ.
Bồn tắm đôi rất rộng rãi, hai người ở bên trong dù có nhúc nhích thế nào cũng vẫn dư dả không gian.
Vô cùng dễ chịu, vô cùng thoải mái.
Sự thoải mái ấy khiến các giác quan của con người ta như muốn đắm chìm trong kh*** c*m.
Không biết có phải do nhiệt độ nước hôm nay hơi cao hay không mà Thịnh Chi cảm thấy càng lúc càng nóng, toàn thân đều có cảm giác nóng ran khó tả.
"Không tốt, không tốt chút nào." Nàng mở lời, nói xong một câu "không tốt" còn phải lặp lại lần nữa, phủ nhận kịch liệt như thể sợ lộ ra một chút thích thú nào đó.
Nếu như thừa nhận tâm trạng đang rất tốt thì thật sự là... quá kỳ quái.
Thịnh Chi không hành hạ cánh môi mình nữa, nàng cắn nhẹ vào đốt ngón tay, ngoảnh mặt đi.
Thế nhưng lời phủ nhận đó dường như lại bị Kỷ Thanh Phạm hiểu thành sự không hài lòng cho lắm.
Giọng cô vừa vô tội vừa yếu mềm, đôi mắt cong cong: "Là em cảm thấy không hài lòng sao... Ừm, vậy chị sẽ cố gắng thêm chút nữa."
Hành động của cô càng lúc càng khiến người ta đỏ mặt.
Thịnh Chi nghĩ đến câu "dù sao cũng chỉ là tắm rửa thôi mà" vừa thốt ra vài tiếng trước, thật là tự vả mặt mình, quá mất mặt rồi.
Nàng làm sao có thể ngờ được lại là kiểu tắm như thế này?
Không đúng, có ai nghe đến hai chữ "tắm rửa" mà lại liên tưởng đến kiểu tắm này chứ?
Nàng nhận ra bản thân mình vẫn còn quá đơn thuần, quá ngây thơ. Nghe Kỷ Thanh Phạm nói dối bao nhiêu lần, nàng cứ ngỡ Kỷ Thanh Phạm sẽ hành động theo lẽ thường, nhưng thực tế là chị ấy căn bản chẳng bao giờ làm thế.
Đúng là chiêu thức vụng về đánh bại cao thủ, huống chi nàng còn chẳng phải cao thủ gì, hiện tại nàng hoàn toàn không có chút sức chống đỡ nào trước những "đòn tấn công" dồn dập của đối phương.
"Cố gắng? Chị còn định cố gắng cái gì nữa?"
Nàng thậm chí còn nghi ngờ không biết bản thân có dính phải thứ gì không mà thấy Kỷ Thanh Phạm cứ tắm đi tắm lại như muốn tẩy sạch thứ gì đó trên người nàng, rồi lại muốn để lại dấu vết của mình cô vậy.
Cứ tắm tiếp thế này, nàng sắp bị "ướp" đến thấm đẫm gia vị luôn rồi.
Thịnh Chi vừa ngượng ngùng vừa tức giận nhìn cô, đôi mắt màu hổ phách dường như sắp tan chảy vì cảm xúc, long lanh như sóng nước, vừa giống mật ong ngọt ngào mê người, vừa giống như quả anh đào duy nhất trang trí trên chiếc bánh kem bơ nhỏ.
Đến khi Thịnh Chi kịp nhận ra mình đã không kìm lòng được mà hỏi thành tiếng thì giọng nói của Kỷ Thanh Phạm lại vang lên lần nữa.
"Vậy ra trong lòng Kiều Kiều thực sự rất hài lòng?" Kỷ Thanh Phạm đột nhiên chống người lên, âu yếm hôn lên mắt nàng một cái, "Chị có thể hiểu đây là kiểu nghiện mà ngại không?"
Theo động tác đứng dậy của cô, những mảng nước lớn cũng theo đó mà đổ xuống.
Mái tóc dài ướt đẫm như thác cũng lách tách từng giọt nước.
Đôi môi đỏ thắm nổi bật trên làn da trắng ngần, giọng nói trầm thấp dịu dàng, dáng vẻ cô từ dưới nước nhô lên khiến nàng liên tưởng đến một mỹ nhân ngư, sự kiêu ngạo vừa vụt tắt trong giây lát lại bùng lên mãnh liệt hơn.
—— Đủ rồi.
Đầu óc nàng lẽ nào lại tự sinh ra một phiên bản mới của bản thân sao?
Lần trước là Người đẹp ngủ trong rừng, lần này là Mỹ nhân ngư, tại sao cứ mãi không dứt thế này.
Lông mi Thịnh Chi run rẩy, hàng mi dày cong vút sắp bị thấm ướt dính vào nhau, nàng nghiến răng nghiến lợi nói: "Ai nghiện mà ngại chứ, chị mới là người nghiện mà ngại ấy!"
Kỷ Thanh Phạm nghe vậy dường như khẽ cười một tiếng, Thịnh Chi càng thêm khó xử, dứt khoát cắn cô một ngụm.
Không cắn còn đỡ, vừa cắn nàng liền nhớ đến mảng hồng như hoa sơn trà lan tràn trên da thịt mình khi soi gương lúc trước.
Nàng dùng chút lực như để trả thù, nghe thấy Kỷ Thanh Phạm phát ra âm thanh nũng nịu rất êm tai: "Kiều Kiều, lần trước em đã hứa sẽ gọi chị là tỷ tỷ mà..."
Thịnh Chi thầm lặp lại xưng hô này trong miệng, hừ một tiếng: "Không gọi, chị bảo em gọi là em phải gọi sao?"
Sự mong chờ trong mắt Kỷ Thanh Phạm ngay lập tức bị vẻ thất vọng thay thế: "Nói lời không giữ lời, Kiều Kiều là đồ cún con."
Nghe thấy lời của Kỷ Thanh Phạm, Thịnh Chi không nhịn được mà nói: "Chị còn mặt mũi mà nói với em từ này sao."
Cảnh tượng nhìn thấy trong gương thực sự để lại ấn tượng quá sâu sắc, nàng đưa tay lên khoanh một vòng trên người mình để làm bằng chứng: "Thấy không? Đều là do chị cắn đấy."
Kỷ Thanh Phạm nhìn nơi mà nàng vừa chỉ ra.
Thịnh Chi thực sự rất mỏng manh, làn da cũng vậy, chỉ cần chạm nhẹ là hiện rõ dấu vết, cộng thêm việc nàng rất trắng nên những dấu vết này càng bị phóng đại lên gấp bội, trông vô cùng...
Gợi tình.
Kỷ Thanh Phạm thầm nuốt nước miếng, khẽ rũ mi mắt để che giấu tâm tư.
"Sao chị không nói gì?" Thấy Kỷ Thanh Phạm đột nhiên im lặng rũ mắt, Thịnh Chi tưởng cô đang trốn tránh vấn đề này, cơn giận càng bốc lên: "Không còn gì để nói sao? Dù sao thì em cũng phải cắn lại cho bằng được."
Kỷ Thanh Phạm vẫn không nhìn nàng, vẻ mặt rất cam chịu: "Vậy Kiều Kiều muốn cắn lại ở chỗ nào?"
Ý định ban đầu của Thịnh Chi là "ăn miếng trả miếng", nhưng bây giờ nhìn cô, nhớ lại những việc cô vừa làm, suy nghĩ liền thay đổi một chút: "Ở đây đi."
Sự thay đổi ý định nhất thời này của nàng cũng mang chút ý muốn trả đũa.
Nhưng khi thực hiện thì mọi chuyện dần biến chất, từ trả đũa chuyển hướng thành trêu chọc quá đà.
Đùa nghịch đến cuối cùng, mặt gương trong phòng tắm bám đầy hơi nước và những vệt nước loang lổ, không biết là nước bồn tắm tràn ra hay là thứ gì khác.
Điểm tốt là lần này không cần phải thay ga giường.
Điểm không tốt chính là hậu quả của việc đùa nghịch trong phòng tắm quá lâu là sáng hôm sau thức dậy, đầu óc có chút nặng nề.
Khi Thịnh Chi mở mắt, nàng vẫn còn chút mơ màng chưa tỉnh hẳn, loáng thoáng cảm nhận được đôi môi mình đang ngậm thứ gì đó, nàng vô thức cọ cọ một chút.
Kỷ Thanh Phạm bị nàng làm cho tỉnh giấc, phát ra tiếng r*n r* nhỏ xíu.
Trông cô cứ như bị bắt nạt, tỉnh dậy cũng chẳng còn chút sức lực nào.
Nghe thấy tiếng động của cô, Thịnh Chi sực tỉnh, sự nặng nề trong đầu trong chốc lát đã bị quăng mất.
Sau khi tỉnh táo lại, nàng vội buông đôi môi ra nhìn kỹ —— không chỉ vị trí đó, mà vùng da thịt xung quanh cũng đều trông vô cùng đáng thương.
Nhịp tim nàng như trật mất một nhịp, tai nóng bừng, sắc đỏ nhanh chóng lan rộng khắp gò má.
Nàng vậy mà thực sự cứ thế... ngậm suốt một đêm sao?
Chuyện này hơi...
Thịnh Chi chớp mắt chậm nửa nhịp, cú sốc quá lớn khiến nàng có cảm giác thế giới như đang ngừng quay.
Nàng đương nhiên không biết đó là kết quả của việc đôi môi trượt ra rồi lại được ai đó dỗ dành đưa trở lại, nàng chỉ thầm nghĩ trong lòng rằng mình thật sự có chút hư hỏng.
Đã thế này rồi... Hay là đi mua chút thuốc về bôi cho Kỷ Thanh Phạm nhỉ?
Trong lòng nàng dâng lên một nỗi áy náy và tội lỗi khó tả, và cảm xúc ấy càng tăng thêm khi nàng phát hiện hình như Kỷ Thanh Phạm đã bị cảm.
Ngoại trừ lúc mới tỉnh dậy đầu hơi nặng một chút, một lát sau nàng đã ổn, nhưng Kỷ Thanh Phạm khi nói chuyện lại nghẹt giọng mũi.
Nguyên nhân căn bản rõ ràng là do nghịch nước trong phòng tắm quá lâu, lại còn không chịu sấy tóc tử tế.
Thịnh Chi lo lắng sờ lên trán Kỷ Thanh Phạm, rồi gọi thẳng bác sĩ riêng đến.
Bác sĩ riêng được mời riêng để phục vụ, lương và tiền thưởng rất cao, dù không thường xuyên phải tới nhưng yêu cầu duy nhất là phải có mặt ngay lập tức khi thân chủ cần, không được phép mất liên lạc.
Tin nhắn vừa gửi đi, bác sĩ riêng đã nhanh chóng có mặt.
Sau khi đo nhiệt độ và xác nhận Kỷ Thanh Phạm không phát sốt, Thịnh Chi mới thở phào nhẹ nhõm ——
Dù không sốt nhưng bị cảm là thật.
Bác sĩ kê một ít thuốc cảm, sau đó dưới sự thì thầm của Thịnh Chi, bà lại đưa thêm một tuýp thuốc mỡ, tế nhị nhắc nhở rằng nên biết tiết chế một chút, chú ý đến tần suất.
Nghe bác sĩ nói, Thịnh Chi đưa tay lên má, gật đầu lia lịa, cho đến khi bác sĩ rời đi, nhiệt độ trên mặt nàng vẫn chưa hạ xuống.
"Hôm nay chị đừng đến công ty nữa..." Nàng đưa bát thuốc cảm đã pha sẵn cho Kỷ Thanh Phạm, cẩn thận thử nhiệt độ vừa vặn mới đưa qua.
Kỷ Thanh Phạm nhìn bát thuốc, không đón lấy mà cứ thế nương theo tay Thịnh Chi đang cầm để uống.
Thấy vậy, Thịnh Chi theo phản xạ điều chỉnh lại tư thế để cô dễ uống hơn, sợ cô bị sặc.
Thế là, vốn không định đút thuốc lại vô tình trở thành đút thuốc.
Uống xong thuốc cảm, nàng nghe thấy Kỷ Thanh Phạm lên tiếng: "Cũng không ảnh hưởng lắm, chị đeo khẩu trang là được."
"Cứ nghỉ ngơi trước đã," Thịnh Chi nghe giọng cô uể oải lại còn nghẹt mũi, trong lòng càng thêm xót xa, "Chị đừng nghĩ đến công việc nữa, cứ giao cho em là được."
Nói xong vài câu, nàng im lặng vài giây rồi lấy tuýp thuốc mỡ ra: "Cái này... chị tự bôi hay để em giúp..."
Càng về cuối giọng nàng càng nhỏ lại, nhất là khi Kỷ Thanh Phạm trực tiếp kéo váy ngủ lên.
Chẳng cần trả lời, cô đã dùng hành động để đưa ra lựa chọn.
Thuốc mỡ có dạng trong suốt, khi bôi lên mang theo một mùi hương thanh mát nhàn nhạt.
"... Hơi lạnh."
Có lẽ do bị nghẹt mũi nên giọng Kỷ Thanh Phạm nghe khác hẳn ngày thường, không chỉ dịu dàng mà còn mang chút mềm mỏng nũng nịu.
Ngón tay Thịnh Chi đang bôi thuốc khẽ run lên, suýt chút nữa thì bôi lệch.
Nàng không đáp lời, tập trung ý chí bôi xong một lượt rồi cất thuốc mỡ đi, giúp cô sửa sang lại váy ngủ: "Chị nằm xuống ngủ thêm lát nữa đi."
Vừa nói, Thịnh Chi vừa đẩy Kỷ Thanh Phạm nằm lại giường, đắp chăn cẩn thận, sau đó rót một ly nước ấm đặt ở vị trí cô chỉ cần đưa tay là tới, rồi gọi cả bữa sáng.
Sau khi thu xếp ổn thỏa, lúc rời đi để đến công ty nàng vẫn không yên tâm dặn lại: "Có chuyện gì thì nhắn tin ngay cho em nhé."
Kỷ Thanh Phạm tỏ ra rất ngoan ngoãn.
Chỉ là Thịnh Chi vừa đi khỏi, cô liền rời giường, đứng bên cửa sổ nhìn theo bóng lưng nàng.
Ánh mắt cô không rời nửa bước, trong tâm trí dường như vẫn còn hiện lên gương mặt lo lắng của Thịnh Chi.
Chỉ là một trận cảm thông thường... nhưng điều này cũng chứng tỏ nàng đã càng lúc càng để ý đến cô hơn rồi, phải không?
Khoảng cách để cô có được tình cảm mà mình mong muốn chắc hẳn đã gần thêm một bước?
Kỷ Thanh Phạm nhìn theo bóng dáng Thịnh Chi cho đến khi hoàn toàn khuất hẳn mới luyến tiếc thu lại tầm mắt.
"... Em nhất định sẽ yêu chị." Cô chắp hai tay lại cầu nguyện, khẽ lẩm bẩm tự nói với chính mình.