Mặt Trời Mọc Lần Thứ Hai

Chương 7



Cuộc thi được tổ chức theo hình thức loại trực tiếp qua nhiều vòng, phải lọt vào tới top 20 mới có tư cách bước lên sân khấu của đài truyền hình trung ương để tranh tài.

Giang Dịch vẫn luôn giữ vững phong độ ổn định, anh ấy chẳng hề nao núng, mỗi khi bước lên đài, phong thái tự tin và điềm tĩnh của anh đã đủ sức lấn át không biết bao nhiêu đối thủ.

Vượt qua mọi rào cản, "đánh nhanh thắng nhanh", Giang Dịch đã chính thức ghi tên mình vào danh sách 20 gương mặt xuất sắc nhất.

Trước vòng thi tại đài truyền hình, thầy giáo đặc biệt gọi Giang Dịch vào văn phòng để làm công tác tâm lý trước trận đấu.

Thế nhưng với một người vô tư như anh ấy, cần gì đến mấy lời tư vấn tâm lý đó cơ chứ.

Giang Dịch cứ ậm ừ cho qua chuyện suốt buổi, nhưng ngay khi anh vừa quay lưng định rời đi, thầy giáo đột nhiên lên tiếng: "Cố Miên, thầy rất vui vì em đã vực dậy được. Thầy đáng lẽ nên tin tưởng em sớm hơn, thầy nợ em một lời 'xin lỗi'."

Bóng lưng Giang Dịch khựng lại một chút, anh không ngoảnh đầu, cũng chẳng nói một lời mà cứ thế bước đi.

Sau này, Giang Dịch bảo anh không có tư cách để thay tôi nói câu "không sao đâu".

Ngẫm lại thì thầy giáo thực ra chẳng làm gì hại tôi cả.

Kể cả vào những lúc đáng lẽ thầy nên làm điều gì đó.

Thầy đã mặc kệ những trò đùa dai của đám bạn, thầy ngó lơ những tiếng cười nhạo đầy ác ý ngay trong giờ học và khi gương mặt tôi bị cả mạng xã hội đem ra làm trò cười, thầy cũng chẳng có lấy một lời hỏi han hay quan tâm.

Thầy tận mắt chứng kiến mọi chuyện tôi phải chịu đựng, để rồi cuối cùng cũng chỉ đứng trên bục giảng, lạnh lùng chất vấn tôi: "Cố Miên, tại sao em không thể tự mình đứng dậy?"

Tôi cứ ngỡ chức trách của một người thầy không chỉ là dạy chữ, mà còn là dạy làm người.

Lúc quay lại lớp lấy cặp sách, chỉ có mình Nghiêm Tiêu đang ngồi im lặng trong phòng.

Giang Dịch liếc qua một cái rồi coi như không thấy, lẳng lặng thu dọn đồ đạc.

"Diên Diên." Nghiêm Tiêu đột nhiên gọi, tôi sững người lại.

Hồi còn chưa gặp mặt, Nghiêm Tiêu vẫn thường gọi tôi như thế qua tin nhắn thoại.

Giọng hắn trầm ấm, quyến luyến, chỉ hai chữ đơn giản thôi cũng đủ khiến tôi đỏ mặt tía tai.

Chỉ là kể từ sau khi gặp mặt, tôi chưa từng được nghe lại lần nào nữa.

"Cái gì." Giang Dịch cau mày, giọng điệu có phần cáu kỉnh như sắp nổ tung đến nơi.

"Thật ra tôi chẳng thích thú gì Lâm Nguyệt Nguyệt đâu. Tôi nghĩ kỹ rồi, nếu cô có thể giảm xuống còn 50 cân, tôi sẵn lòng hẹn hò với cô."

Hắn khựng lại một chút, rồi bồi thêm: "55 cân cũng được."

...

Tôi thực sự muốn bật cười.

"Biến đi cho khuất mắt lão t.ử, Cố Miên đời này sẽ không bao giờ ở bên hạng người như mày đâu." Giang Dịch hoàn toàn nổi đóa, anh đá văng chiếc ghế rồi sầm cửa bước ra ngoài.

Tôi thấy hơi khó hiểu, Giang Dịch tức giận thì đúng rồi, nhưng tức đến mức phát hỏa như vậy thì nằm ngoài dự đoán của tôi.

Cả hai chúng tôi đều đang mải mê với cảm xúc riêng mà không chú ý thấy một bóng người vừa vụt qua ở hành lang.

Giang Dịch bước đi thoăn thoắt, ngay khoảnh khắc đặt chân xuống cầu thang, có người gọi tên tôi:

"Cố Miên."

Chưa kịp quay đầu lại, một lực đẩy mạnh từ phía sau lưng ập tới, Giang Dịch hụt chân, cả người lăn nhào xuống cầu thang.

Đầu gối chân trái truyền đến một cơn đau xé tâm can như bị vỡ vụn, xông thẳng lên đại não rồi lan ra khắp cơ thể.

Dưới sự tấn công dữ dội của cơn đau, ý thức của tôi bắt đầu mờ mịt dần.

"Diên Diên, Diên Diên ơi, tỉnh lại đi, đừng ngủ mà."

Trong màn đêm đen kịt, tôi nghe thấy tiếng Giang Dịch đứt quãng, tôi cố sức mướn đôi mắt lên, thấy một bóng người nhạt nhòa đang lo lắng quỳ bên cạnh mình.

Đây chính là diện mạo thực sự của Giang Dịch sao.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đẹp trai quá.

Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã thấy mình nằm trong bệnh viện.

Mẹ tôi ngồi khép nép bên giường, bàn tay ấm áp của bà đặt lên trán tôi, đôi mắt đỏ hoe nước mắt ngắn dài.

Thấy tôi từ từ tỉnh lại, mẹ lập tức đứng bật dậy, nước mắt rơi lã chã, bà nỗ lực kìm nén tiếng nấc rồi hỏi dồn: "Con tỉnh rồi à, có đau lắm không? Để mẹ gọi bác sĩ nhé?"

"Bố, mẹ." Tôi gọi khàn khàn được hai tiếng thì chẳng thốt thêm được gì nữa, hốc mắt cũng tự động cay xè.

"Con ơi, bố mẹ xin lỗi con nhiều lắm. Cứ mải mê kiếm tiền để con có cuộc sống tốt hơn, mà chẳng ngờ con lại phải chịu khổ sở thế này."

Mẹ khóc nấc lên rồi ôm c.h.ặ.t tôi vào lòng, còn bố – người đàn ông ít nói vốn dĩ khô khan – đứng ở cuối giường, quay mặt đi lén lau nước mắt.

Hóa ra từ bao giờ, tấm lưng thẳng tắp của bố đã hơi còng xuống và gương mặt trẻ trung của mẹ cũng đã hằn lên những nếp nhăn.

Mất một lúc lâu, tiếng khóc nghẹn ngào trong phòng bệnh mới dần lắng xuống.

Tôi mới biết sau khi mình ngã cầu thang, bố mẹ đã tức tốc chạy đến ngay lập tức.

Họ chắp vá thông tin từ thầy cô và bạn bè mới hiểu hết những gì tôi đã phải trải qua suốt hai năm qua.

May mắn thay, mọi chuyện đã qua rồi.

Tôi lấy cớ muốn ăn hoành thánh để bảo bố mẹ ra ngoài mua giúp.

Ngay khi cánh cửa khép lại, tôi cuống quýt tìm kiếm Giang Dịch.

"Tôi ở đây."

Giọng nói quen thuộc vang lên, sợi dây thần kinh căng như dây đàn trong đầu tôi mới được nới lỏng.

Cú ngã này đã giúp tôi lấy lại quyền kiểm soát cơ thể, còn Giang Dịch thì bị nhốt lại bên trong.

"Bác sĩ nói cô bị gãy xương, đau lắm không?" Giang Dịch hỏi nhỏ, giọng anh nghe có vẻ trầm xuống và đầy buồn bã.

"Giờ hết đau rồi." Tôi nhìn xuống chân trái của mình, nó đã được bó một lớp thạch cao dày cộp.

"Xin lỗi nhé... Đáng lẽ tôi nên cẩn thận hơn một chút." Giọng Giang Dịch càng trầm hơn, lộ rõ sự tự trách.

"Có phải lỗi của anh đâu, là Lâm Nguyệt Nguyệt đẩy tôi xuống mà."

"Đúng vậy, lúc cô ngất đi, cô ta đứng trên cầu thang nhìn một lúc rồi quay đầu bỏ đi luôn. Sau đó có học sinh đi ngang qua thấy mới gọi xe cấp cứu."

Tôi thực sự không hiểu nổi tại sao Lâm Nguyệt Nguyệt lại căm ghét mình đến thế.

Rõ ràng tôi có làm gì cô ta đâu.

"Thế cuộc thi kia... Cô còn đi không?" Giang Dịch dè dặt hỏi.

Tôi suy nghĩ một chút rồi kiên định trả lời: "Có chứ."

Giang Dịch đã vất vả giành lấy cơ hội quý giá này cho tôi, cho dù có phải làm trò cười trước mặt hàng triệu người, tôi cũng nhất định phải đi.

Giang Dịch cười khẽ: "Diên Diên cuối cùng cũng đứng lên được rồi."

Còn mấy ngày nữa mới đến cuộc thi, nhiệm vụ của tôi lúc này là nghỉ ngơi thật tốt.

Bố mẹ xin nghỉ làm để túc trực bên tôi suốt ngày đêm.

Tôi thong thả c.ắ.n hạt dưa, cùng bố mẹ xem tivi.

Kênh truyền hình trung ương đang phát sóng đoạn phim giới thiệu về cuộc thi sắp tới.

Mẹ đưa thêm một vốc hạt dưa cho tôi rồi hỏi: "Con gái, đây có phải cuộc thi mấy hôm nữa con tham gia không?"

"Vâng ạ." Tôi gật đầu.

"Ôi, con gái mẹ giỏi quá, giờ đã được lên tivi rồi, thật làm vẻ vang cho bố mẹ." Mẹ tôi vừa nói vừa sụt sịt muốn khóc.