Mặt Trời Mọc Lần Thứ Hai

Chương 8



Bố tôi thì cứ ngồi cười ngây ngô mãi không thôi.

Sợ mẹ lại khóc tiếp nên tôi vội vàng chuyển kênh.

Chuyển đến kênh thể thao, một nữ phóng viên xinh đẹp đang đứng trước phòng bệnh đưa tin:

"Thành viên chủ lực của đội bóng rổ quốc gia – Giang Dịch, đã rơi vào tình trạng hôn mê sâu suốt một năm nay. Đứng cạnh tôi đây là bác sĩ Tần, bác sĩ chủ trị của anh. Thưa bác sĩ, ông thấy Giang Dịch còn hy vọng tỉnh lại không?"

Tôi dán mắt vào một góc màn hình, trên giường bệnh là một chàng trai nằm im lìm với làn da trắng, sống mũi cao, ngũ quan thanh tú nhưng hơi gầy, hàng mi dài khép lại tĩnh lặng như chàng hoàng t.ử trong truyện cổ tích.

Gương mặt đó trùng khớp hoàn toàn với bóng người nhạt nhòa tôi đã thấy lúc mơ màng.

Đó chính là... Giang Dịch.

Màn hình chuyển sang cảnh bố mẹ anh ấy, hai người ăn mặc giản dị nhưng lịch sự, phong thái nhã nhặn, khí chất hơn người.

Rõ ràng, từ gia cảnh cho đến bản thân Giang Dịch đều cách xa tôi một trời một vực.

"Tôi nhớ ra rồi."

Đáng lẽ phải vui mừng, nhưng giọng điệu của Giang Dịch lại cực kỳ buồn bã.

Tôi cảm nhận được nỗi chua xót dâng lên trong lòng, khẽ hỏi anh:

"Vậy là anh sắp... Phải đi rồi sao?"

"Tôi không biết nữa, nhưng tôi muốn ở lại cùng cô tham gia cuộc thi này."

Giọng Giang Dịch nghe đáng thương vô cùng, cứ như một chú ch.ó nhỏ bị rơi xuống nước vậy.

Để làm anh vui lên, tôi mạnh miệng thách thức:

"Được thôi, vậy nếu tôi thắng, anh phải tâm phục khẩu phục gọi tôi là chị đấy nhé."

"Thành giao, nếu cô thắng lão t.ử gọi cô là cha luôn cũng được."

Ngày thi cũng đã đến.

Tôi chống nạng, cứ thế nhảy lò cò từng bước vào phòng thi.

Yêu cầu của vòng chung kết là thuyết trình ứng biến.

Ban tổ chức sẽ đưa ra một chủ đề ngẫu nhiên, thí sinh phải tự lên ý tưởng và hoàn thành bài nói trong vòng sáu phút.

Nhìn khán phòng không còn một chỗ trống, đen kịt người, hàng nghìn ánh mắt đồng loạt đổ dồn về trung tâm sân khấu.

Xung quanh là đủ loại máy quay vây kín, quay chụp không chừa góc c.h.ế.t nào.

Tôi bắt đầu hoảng loạn.

Sự tự tin và những lời hào hùng lúc hứa với Giang Dịch giờ bay sạch sành sanh ra khỏi đầu.

Dù tiếng Anh của tôi đã ổn, nhưng đó là khi chỉ có hai đứa với nhau mà thôi.

Vừa bắt đầu đã phải đối diện với sân khấu lớn thế này, đầu óc tôi trống rỗng, tim đập loạn xạ như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.

"Đừng sợ, cũng giống như lúc mình tập luyện thôi mà. Cô cứ coi như đang nói với một mình tôi thôi, tôi sẽ luôn ở bên cạnh cô."

Giang Dịch không ngừng thủ thỉ an ủi, nhưng tôi chẳng nghe lọt tai được chữ nào.

"Thí sinh tiếp theo..."

Người dẫn chương trình đã gọi tên tôi, tôi chống nạng khó khăn bước lên sân khấu, đứng định thần lại. Giữa không gian tĩnh lặng, tôi chỉ nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề của chính mình.

"Giang Dịch ơi." Tôi hoảng hốt gọi tên anh.

"Đừng sợ, có tôi đây." Giang Dịch nhẹ giọng đáp lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Giọng nói trầm ổn của anh như ngay lập tức đưa tôi quay trở lại những kỷ niệm cũ.

Tôi nhớ đến lúc anh mượn gương mặt tôi, đầy tự tin và điềm tĩnh, đứng trên đài thuyết giảng một cách đầy cuốn hút.

Thân hình mà tôi từng coi là nỗi sỉ nhục, dưới sự dẫn dắt của linh hồn Giang Dịch, bỗng trở nên rực rỡ hào quang.

Tôi đặt tay lên n.g.ự.c, cảm nhận Giang Dịch vẫn đang ở đó cùng mình.

Nếu anh làm được, thì nhất định tôi cũng làm được.

Màn hình lớn lúc này sáng lên, hiện ra chủ đề thuyết trình của tôi:

"Bạo lực học đường"

Tôi hít một hơi thật sâu, đúng là trời cũng giúp tôi rồi.

Tôi gần như chẳng cần thời gian để chuẩn bị ý tứ.

Những gì tôi làm lúc đó chỉ đơn giản là dãi bày tâm sự của chính mình.

Sáu phút trôi qua nhanh như một cái chớp mắt, ngay khi câu kết luận cuối cùng vang lên cũng là lúc đồng hồ đếm ngược dừng lại.

Cả khán phòng bùng nổ trong tiếng vỗ tay rầm trời.

Tôi đã làm được rồi.

Khoảnh khắc ấy, đạt giải nhất hay không đối với tôi không còn quan trọng nữa.

Vừa bước xuống sân khấu, bố mẹ đã lao đến ôm c.h.ặ.t lấy tôi, trên tay còn cầm một bó hoa tươi rói nhét vào lòng tôi.

Suốt lúc đó, Giang Dịch không hề lên tiếng.

Mãi cho đến khi người dẫn chương trình công bố danh sách và tôi là người đoạt giải Quán quân.

Bên ngoài tôi vẫn cố giữ nụ cười lịch sự, nhưng bên trong lòng thì hét lên sung sướng:

"Giang Dịch! Anh xem này, tôi làm được rồi! Tôi đã tự mình làm được rồi!"

Lúc này Giang Dịch mới lên tiếng, giọng anh đầy vẻ mãn nguyện: "Tôi thấy rồi, vất vả nuôi đứa nhỏ này cuối cùng cũng lớn khôn, tốt quá rồi."

"Nuôi cái gì mà nuôi, anh phải gọi tôi là chị, gọi là cha cũng được."

Giang Dịch bỗng trở nên ngượng nghịu lạ thường, anh lí nhí một câu "chị" cực nhỏ.

Giữa tiếng người xôn xao, hai chữ "chị" ấy lại in hằn rõ nét trong trái tim tôi.

Sau khi cuộc thi kết thúc, cả hai chúng tôi đều ăn ý không nhắc đến chuyện Giang Dịch phải trở về.

Tôi lên phòng bảo vệ của trường, xin trích xuất camera ngày hôm đó, hành động của Lâm Nguyệt Nguyệt hiện ra rành rành.

Tôi quyết định báo cảnh sát.

Tối hôm đó, Lâm Nguyệt Nguyệt xuất hiện trước cửa nhà tôi.

Vừa thấy tôi từ xa, cô ta đã chạy lại níu c.h.ặ.t lấy tay tôi, khóc lóc t.h.ả.m thiết xin xỏ:

"Diên Diên, tớ xin cậu đấy, đừng báo cảnh sát được không? Lúc đó tớ thấy Nghiêm Tiêu tỏ tình với cậu nên mới nhất thời bị ma quỷ ám ảnh. Tớ sẽ làm thuê kiếm tiền đền bù viện phí cho cậu, tớ quỳ xuống lạy lục xin lỗi cậu cũng được mà."

Tôi thản nhiên hỏi cô ta: "Tại sao cậu lại ghét tôi?"

Sắc mặt Lâm Nguyệt Nguyệt thay đổi liên tục, cô ta cúi đầu, miễn cưỡng thốt ra sự thật:

"Cả hai chúng ta đều như nhau thôi, nhà nghèo, chẳng có gì bằng người ta cả. Nhưng ở bên cạnh cậu, tớ mới tìm thấy... Sự tự tin. Có cậu làm nền, người ta mới không để ý tớ là đứa con gái nhà quê, không để ý nhà tớ nghèo, mà chỉ thấy tớ xinh đẹp và lương thiện thôi..."

"Vậy cậu ghét tôi là vì tôi không nghe lời cậu nữa, không chịu ngoan ngoãn làm nền cho cậu nữa đúng không?"

"Không phải đâu, Cố Miên, tớ không ghét cậu mà. Cầu xin cậu đừng báo cảnh sát. Cậu báo là đời tớ coi như hủy hoại, trường cũng sẽ đuổi học tớ mất. Cậu cũng biết bố mẹ tớ vất vả làm ruộng thế nào mới nuôi nổi tớ vào đại học mà, hồi nhỏ họ còn từng bế cậu, cho cậu sang nhà ăn cơm nữa..."

Tôi lặng lẽ nhìn gương mặt Lâm Nguyệt Nguyệt, bỗng nhớ lại hình bóng hai người còng lưng lao động dưới cái nắng hè gay gắt, nhớ lại đôi bàn tay đầy nếp nhăn và bùn đất đã từng đưa bát cơm cho mình năm nào.