"Chuyện mình gây ra thì tự mình đi mà gánh lấy hậu quả." Tôi nhẹ nhàng gạt tay cô ta ra, mặc kệ Lâm Nguyệt Nguyệt đang ngồi bệt dưới đất với gương mặt thất thần, hồn siêu phách lạc.
Nếu không có Giang Dịch, có lẽ lúc này tôi đã c.h.ế.t, đã trở thành một linh hồn vất vưởng chẳng biết đi đâu về đâu.
Tôi không thể tha thứ cho cô ta và cũng chẳng bao giờ có chuyện đó đâu.
Lâm Nguyệt Nguyệt bị cảnh sát đưa đi điều tra, đồng thời cũng bị nhà trường đuổi học.
Nhờ màn thể hiện xuất sắc trong cuộc thi và nội dung thuyết trình đầy ý nghĩa, tôi bỗng chốc trở nên nổi tiếng trên các trang mạng xã hội và phương tiện truyền thông.
Tôi nhận được cơ hội thực tập tại đài truyền hình trung ương, nếu mọi việc suôn sẻ, tôi sẽ trở thành phóng viên thường trú tại nước ngoài.
Thế nhưng những điều đó không làm xáo trộn cuộc sống hiện tại của tôi quá nhiều, tôi vẫn duy trì nhịp sinh hoạt bình thường như trước.
Giang Dịch tuyệt nhiên không nhắc gì đến chuyện phải ra đi.
Từ tận đáy lòng, tôi ích kỷ hy vọng anh có thể ở lại bên mình mãi mãi.
Nhưng anh còn cuộc sống riêng, còn sứ mệnh của riêng mình.
Anh đã giúp tôi quá nhiều rồi, tôi không nên tiếp tục tước đoạt cuộc đời của anh thêm nữa.
Vì vậy, tôi chủ động đề nghị đưa Giang Dịch đến bệnh viện để thăm "chính mình".
Giang Dịch dỗi, chẳng thèm để ý đến tôi.
Mãi đến ngày hôm sau, khi tôi đã ngồi trên xe, anh mới u buồn hỏi một câu:
"Này, nhỡ đâu tôi quay về đó thật, rồi sau này chẳng nhớ gì về cô nữa thì phải làm sao?"
"Không sao đâu, chỉ cần tôi nhớ rõ về anh là được rồi. Tôi sẽ đi tìm anh."
Giang Dịch lại im lặng.
Đến bệnh viện, tôi cung cấp thông tin và tìm được phòng bệnh của anh.
Tôi đứng trước cửa phòng hồi lâu mới lấy đủ dũng khí để bước vào.
"Chị ơi." Giang Dịch khẽ gọi, tôi khựng lại.
"Sau này có nhớ tôi thì cứ áp tay lên n.g.ự.c mình nhé, tôi vẫn luôn ở đó đấy."
"Mà cũng đừng có quên tôi đấy nhé."
Tôi đứng chôn chân tại chỗ, đôi bàn chân như đeo chì, chẳng thể nào bước tiếp được nữa.
Đúng lúc đó, cửa phòng bệnh mở ra, một người phụ nữ trung niên quý phái nhưng gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi nhìn tôi: "Cháu là bạn của Giang Dịch à?"
Tôi nhận ra ngay, đây chính là mẹ của anh.
"Vâng ạ, cháu đến thăm anh ấy."
"Suốt cả năm nay, chẳng mấy khi bạn bè đến thăm nó nữa. Cháu vẫn còn nhớ đến nó thật đáng quý, vào đây đi cháu."
Cô nghiêng người mời tôi vào trong.
Ngay khoảnh khắc tôi vừa bước chân vào phòng bệnh, chiếc máy đo điện tâm đồ bên cạnh Giang Dịch bỗng kêu lên điên cuồng.
Chưa đầy một phút sau, các bác sĩ và y tá ùa vào, vội vã đẩy anh vào phòng hồi sức cấp cứu (ICU).
Tôi điên cuồng gọi tên Giang Dịch trong lòng, nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng đến đáng sợ.
Tôi cùng bố mẹ Giang Dịch ngồi đợi trước cửa phòng ICU suốt cả đêm.
Cảm giác lúc đó như sắp sụp đổ hoàn toàn.
Tôi hận chính mình, tại sao lại tự cao tự đại ép Giang Dịch phải trở về thân thể đó, rõ ràng biết trước mắt là điều chưa định mà vẫn cố chấp làm theo ý mình.
Đến khi chân trời hửng sáng, bác sĩ chủ trị mới mệt mỏi bước ra: "Các chỉ số sinh tồn của bệnh nhân đã ổn định, dù chưa có dấu hiệu tỉnh lại nhưng quan sát thêm vài ngày là có thể chuyển về phòng bệnh thường."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Biết tính mạng Giang Dịch đã an toàn, dưới sự giục giã của cô, tôi thất thần quay trở về nhà.
Tôi áp tay lên n.g.ự.c, cảm giác như nơi đó vừa bị khuyết mất một mảnh.
Câu nói "Đừng sợ, có tôi ở đây" mà anh từng lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần, liệu tôi có còn được nghe thấy nữa không?
Những ngày tháng bầu bạn sớm tối, những đêm thức trắng tâm sự cùng nhau, chẳng lẽ cứ thế theo gió bay đi sao?
Tôi nhìn mình trong gương, 70 ký thực sự vẫn chưa gọi là gầy. Đôi mắt mà anh từng khen đẹp giờ vẫn còn bị che lấp sau lớp mỡ.
Tôi bắt đầu lao vào giảm cân.
Giống như trước đây, tôi chạy bộ từng vòng, từng vòng quanh sân vận động.
Chỉ là giờ đây tôi chỉ có một mình, lầm bầm nói rất nhiều chuyện trong lòng.
Tôi học cách xuống bếp theo kiểu của Giang Dịch, tự làm những bữa ăn giảm cân cho mình.
Cứ cách hai ngày, tôi lại vào bệnh viện thăm anh một lần.
Nhưng anh vẫn cứ nằm đó, chưa một lần tỉnh lại.
Nửa năm trôi qua, tôi giảm xuống còn 47 ký.
Không còn lớp mỡ che khuất, các đường nét trên khuôn mặt tôi hiện ra rõ rệt.
Gương mặt nhỏ nhắn thanh tú, sống mũi cao, đôi mắt ấy đúng như lời Giang Dịch nói, lấp lánh như những vì sao trên bầu trời đêm.
Thư tình và những lời tỏ tình gửi đến tôi bắt đầu nhiều không đếm xuể.
Trong số đó, có cả những kẻ từng tham gia vào trò đùa năm xưa, từng chế giễu tôi không tiếc lời.
Tất cả, tôi đều thẳng thừng từ chối.
Nhưng có kẻ vẫn kiên trì bám lấy không buông.
Hôm đó tan học, một nam sinh cùng lớp chặn đường tôi trong phòng học để tỏ tình.
Tôi nhớ hắn ta, chính là kẻ thích chĩa camera điện thoại về phía tôi. Hắn từng gửi thư tình và bị tôi ném thẳng vào thùng rác ngay trước mặt.
Tôi chỉ thốt ra đúng một chữ: "Cút."
Hắn ta cười nhạt một tiếng, bỏ lại một câu: "Đừng có mà hối hận đấy."
Ngày hôm sau, sóng gió lại nổi lên trên mạng xã hội.
"Hóa ra cô nàng nổi tiếng trong cuộc thi thuyết trình và đứa con gái béo ú bị ném đá vì hẹn hò qua mạng năm xưa là cùng một người."
"Nghe nói đài truyền hình trung ương còn tuyển cô ta vào thực tập, loại người này sao có tư cách làm việc ở đó chứ."
"Ngay từ đầu tôi đã thấy cô ta vừa béo vừa xấu rồi."
Tôi thản nhiên lướt xem những bình luận đó, trong lòng chẳng còn chút gợn sóng nào.
Đột nhiên, màn hình điện thoại hiện lên một số gọi đến lạ hoắc.
Tôi do dự một chút rồi bắt máy.
"Chị ơi."
Giọng nói ấy tuy khàn đặc, nhưng lại chính là âm thanh mà tôi hằng mong nhớ đêm ngày.
Chẳng kịp trả lời, tôi lao thẳng xuống lầu, bắt xe đến bệnh viện tìm anh.
Trong phòng bệnh, bố mẹ Giang Dịch đang đứng bên giường, anh đang tựa lưng vào gối, tay vẫn còn cắm kim truyền dịch.
Tôi mặc kệ tất cả, nhào thẳng vào lòng anh.