Mị Hoặc

Chương 11



 

 

 

Hà Hoan đứng dậy, tựa lưng vào ghế làm việc, khẽ mỉm cười.

Đó là một nụ cười còn khiến người ta đau đớn hơn cả sự lấy lệ, bên trong chứa đựng vẻ trào phúng và bất cần không chút che giấu.

"Cô hỏi vì sao công việc cô giao mà tôi không hoàn thành à? Thứ nhất, vì cô lạm dụng chức quyền để giao việc bừa bãi. Thứ hai, hay là cô đi hỏi Hình tổng xem, mấy cái việc cô ném qua đây rốt cuộc có thuộc phạm vi tôi quản lý không. Nếu ông ấy bảo có, tôi sẽ làm."

Sắc mặt Khúc Vũ Lạc biến đổi liên tục theo từng lời Hà Hoan nói.

"Còn về việc làm được thì làm, không được thì cuốn gói... câu đó cũng chưa đến lượt cô nói với tôi đâu. Bây giờ tôi mà đứng dậy đi thẳng, cái đống hỗn độn tôi để lại đây, mười người như cô cũng không dọn dẹp nổi. Cô không sợ bị truy cứu trách nhiệm sao?" Hà Hoan thản nhiên liếc nhìn Khúc Vũ Lạc một cái, sau đó thu hồi tầm mắt, tiếp tục làm việc của mình.

Khúc Vũ Lạc rơi vào cái hố xấu hổ do chính mình đào ra, gương mặt xanh mét hiện lên một tia hối hận. Cô ta không nên bốc đồng như vậy, mất đi lý trí mà chạy đến đây chất vấn trực tiếp. Vốn định chèn ép để Hà Hoan mất mặt, kết quả chính cô ta mới là kẻ biến thành chú hề.

Dưới những ánh mắt chế giễu của mọi người, cô ta cứng đờ người rời đi. Định bụng quay về văn phòng, nhưng rồi nghĩ lại, cô ta xông thẳng đến chỗ của chủ quản bộ phận – Hình Vĩ.

Vừa vào phòng Hình Vĩ, cô ta liền bày ra vẻ uỷ khuất, nói rằng mình chỉ giao ít việc mà Hà Hoan không những không làm còn công khai mắng c.h.ử.i khiến cô ta mất mặt. Dù sao cô ta cũng là cấp trên của Hà Hoan, hành động của chị ta thực sự quá đáng. Cô ta lắc lắc cánh tay Hình Vĩ, muốn ông ta ra mặt chống lưng, trút giận cho mình.

Trước đây, chỉ cần dùng đến "đại pháp làm nũng" này, Hình Vĩ chưa bao giờ chống đỡ nổi, luôn đáp ứng mọi yêu cầu của cô ta. Lần này cô ta cũng đinh ninh mình sẽ thắng.

Nhưng Hình Vĩ lại gỡ tay cô ta ra, gương mặt đang cười hì hì bỗng trở nên nghiêm túc, thậm chí mang theo vẻ cảnh cáo:

"Cô cũng đừng quá đáng quá. Cô ném cho Hà Hoan bao nhiêu việc, không phải tôi không biết. Cô không cần thiết phải luôn nhắm vào cô ấy. Hà Hoan là kiểu người không bao giờ tranh giành, chứ phàm là cô ấy chịu tranh, thì vị trí hôm nay cô có chắc gì đã đến lượt cô. Cô thăng chức bằng cách nào, thật sự tưởng mọi người không biết sao? Ai cũng hiểu rõ mối quan hệ giữa tôi và cô là thế nào đấy."

Dừng một chút, ông ta dặn dò thêm: "Sau này cô nên khiêm tốn một chút đi, cứ trắng trợn thế này, tôi cũng không bảo vệ nổi cô đâu."

Hà Hoan luôn giữ vững nguyên tắc: công việc chỉ giải quyết trong giờ làm, tăng ca là chuyện không tưởng, không có công việc nào xứng đáng để cô hy sinh thời gian cá nhân. Vì vậy, cô rất ít khi ở lại công ty sau giờ hành chính.

Thư Sách

Nhưng tối nay là một ngoại lệ. Trước lúc tan làm, cô nhận được thông báo từ quản lý tòa nhà rằng khu chung cư cô ở sẽ bị cắt điện nước tạm thời để bảo trì đến tận 8 giờ tối.

Hà Hoan ngẫm nghĩ, nhất thời không biết ngoài công ty ra thì còn có thể đi đâu để g.i.ế.c thời gian trong mấy tiếng đồng hồ này. Trước đây thì còn có thể đến nhà Thi Dật, nhưng giờ đây anh và căn nhà đó đều đã trở thành một chương cũ đã lật qua.

Hà Hoan thầm cười nhạo chính mình, chẳng biết từ bao giờ cô lại để cuộc sống của mình trở nên tẻ nhạt đến thế. Cô đành ở lại công ty, đặt một suất cơm hộp, ăn xong rồi mở máy tính xem Talkshow.

Các nghệ sĩ hài vẫn có những miếng hài rất buồn cười, nhưng cũng có những người khiến cô nghi ngờ không hiểu sao họ lại có suất biểu diễn. Loại người thứ hai lại thắng loại người thứ nhất, điều này bản thân nó còn nực cười hơn cả những câu chuyện hài trên sân khấu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Xem đến đây, Hà Hoan cảm thấy vô vị. Thế giới này đâu đâu cũng tràn ngập sự giả tạo. Cô tắt máy tính.

Nhìn đồng hồ đã 7 giờ rưỡi tối, tầm này về nhà là vừa đẹp. Cô cầm túi đứng dậy chuẩn bị ra về. Vừa ra khỏi tòa nhà văn phòng, gió đêm thổi thốc vào mặt, có một sợi gió len lỏi vào cổ họng.

Cổ họng bỗng thấy ngứa ngáy, Hà Hoan rất muốn hút một điếu t.h.u.ố.c rồi mới về. Trong đầu cô thoáng hiện lên một ý nghĩ: "Xuống khu vực hút t.h.u.ố.c liệu có gặp Thi Dật không?"

Nhưng rồi cô lại nghĩ, bây giờ đã tan làm được hai tiếng rồi. Anh chắc hẳn đã rời đi từ lâu, hoặc là đang đưa bạn gái đi ăn, đi dạo phố, hoặc cùng nhau về nhà bắt đầu một buổi tối nồng cháy.

Nghĩ vậy, Hà Hoan thấy nhẹ lòng hơn, cô rẽ hướng sang khu vực hút t.h.u.ố.c, châm một điếu và rít một hơi thật sâu. Sau bao lâu kìm nén, cảm giác khói t.h.u.ố.c xuyên thấu phổi thật sự rất sảng khoái.

Trời đã tối đen như mực, chỉ có đốm đỏ của đầu t.h.u.ố.c lá lập lòe trong bóng đêm. Hà Hoan lặng lẽ hút t.h.u.ố.c, chờ điếu t.h.u.ố.c tàn hẳn sẽ đi về nhà.

Bỗng nhiên, từ phía sau vang lên một giọng nói trong bóng tối. Trầm thấp, khàn khàn, mang theo chút thương nhớ và cả sự trách móc.

"Em đúng là một người tuyệt tình, đến cả WeChat của tôi cũng xóa."

Chương 11: Sự mê hoặc từ cái nhìn thứ mười một

Hà Hoan thẫn thờ mất một lúc, cô kẹp điếu t.h.u.ố.c rồi quay đầu lại, cố gắng nhìn vào bóng tối phía sau. Một bóng người từ từ bước ra. Cô thản nhiên hỏi: "Là cậu à. Sao vẫn chưa về?"

Thi Dật tiến lại gần bên cạnh cô, châm một điếu t.h.u.ố.c rồi phả khói, làn khói trắng mờ ảo che lấp gương mặt anh: "Tôi vừa tăng ca xong, xuống đây làm một điếu."

Hà Hoan gật đầu, không tiếp lời, cô tập trung hút t.h.u.ố.c để điếu t.h.u.ố.c nhanh tàn hơn.

"Không định cho tôi một lời giải thích sao?" Thi Dật dường như không muốn bỏ qua, khóe môi anh ngậm cười, ra vẻ không hỏi được câu trả lời thì sẽ không thôi.

Hà Hoan nhún vai: "Giải thích gì cơ? Việc tôi chặn cậu à? Cậu định gửi tin nhắn cho tôi sao?" Cô bật cười, có chút vẻ không thể tin nổi, "Kết bạn lâu như vậy chúng ta cũng chưa từng nhắn tin lần nào, tôi nghĩ không dùng đến, vả lại nếu cậu đã có bạn gái thì nên dứt khoát một chút. Thế là tôi xóa thôi."

Hà Hoan nói một cách bình thản như không có chuyện gì. Thi Dật nhìn dáng vẻ bất cần của cô, cơ hàm anh bỗng nghiến c.h.ặ.t lại.

Hà Hoan rít hơi t.h.u.ố.c cuối cùng rồi dập tắt tàn t.h.u.ố.c vào khay gạt tàn.

"Tạm biệt." Cô nói với Thi Dật rồi quay người định rời đi.

Nhưng vừa xoay người, cô đã bị Thi Dật giữ c.h.ặ.t lấy tay. Anh cũng dập tắt nửa điếu t.h.u.ố.c còn lại của mình, nắm c.h.ặ.t cổ tay cô không buông. Gió đêm se lạnh, nhưng nhiệt độ từ lòng bàn tay anh lại nóng rực, áp vào làn da cổ tay cô khiến cô khẽ run rẩy một cách lạ thường.