Mị Hoặc

Chương 12



 

 

 

Nhưng rất nhanh sau đó, lý trí đã quay trở lại. Hà Hoan nhướng mày hỏi anh: "Ý cậu là sao?"

Cô khẽ lắc cổ tay vẫn đang bị anh nắm c.h.ặ.t không buông.

Giọng anh trầm xuống, mang theo vẻ khẩn cầu lẫn dụ dỗ, anh ngỏ lời mời: "Khó khăn lắm mới gặp được nhau, tối nay cùng tôi về nhà đi."

Hà Hoan khẽ bật cười một tiếng. Cô không nói những lời quá đáng, vẫn muốn giữ lại chút mặt mũi cho đôi bên: "Không được đâu."

Lần trước cô đã nói rất rõ ràng, cô sẽ không dây dưa không rõ với đàn ông đã có bạn gái. Hà Hoan dùng sức gạt bàn tay của Thi Dật ra rồi bước tiếp về phía trước.

Từ phía sau, Thi Dật vội vàng nói lớn: "Tôi với cô ấy chẳng có gì hết! Tôi không có bạn gái, thật sự đấy!"

Hà Hoan không quay đầu lại, chỉ thản nhiên nói một câu: "Đồng nghiệp trong bộ phận của tôi thấy hai người đi chơi ở Universal Studios."

Thi Dật giải thích với tốc độ cực nhanh: "Tôi chính là đến đó để nói rõ ràng với cô ấy. Tôi nói rằng những nơi nên đưa cô ấy đi chơi tôi đều đã đưa đi rồi, làm tròn bổn phận chủ nhà theo lời người lớn dặn tôi cũng đã làm xong, ân tình coi như trả hết. Sau này ai nấy đều có cuộc sống riêng."

Càng nói anh càng sốt sắng, giọng nói cũng vô thức cao lên: "Ở đó tôi đã nói rành mạch với cô ấy rồi. Hà Hoan, tôi không có bạn gái, thật đấy. Đến nhà tôi đi!"

Anh không dùng từ "cầu xin", nhưng từng chữ thốt ra đều mang theo ý vị "cầu xin em hãy đến". Ý vị này đã làm lay động Hà Hoan, cô dừng bước.

 * Hà Hoan theo Thi Dật quay trở lại nhà anh.

Lần này không có quá nhiều màn dạo đầu. Không nấu cơm, không tán gẫu, cũng chẳng xem phim. Vừa vào cửa, họ đã lao vào hôn nhau. Thi Dật ép cô lên cánh cửa, hôn thật lâu như một con sói bị bỏ đói đã lâu ngày.

Lần này hai người cùng nhau đi tắm, dưới vòi hoa sen đang xả nước, họ đã bắt đầu không thể kiềm chế nổi. Trở lại phòng ngủ, sức lực của Thi Dật không hề giảm mà còn tăng lên. Họ quấn quýt lấy nhau cực kỳ kịch liệt.

Thư Sách

Suốt cả đêm, Thi Dật luôn biểu hiện rất gấp gáp, hôn cô đầy khát khao như người đang khát cháy cổ. Khi mọi chuyện kết thúc, anh vẫn không chịu buông cô ra mà ôm lấy cô từ phía sau, dường như đang chờ đợi cô hỏi anh điều gì đó.

Nhưng Hà Hoan chẳng hỏi gì cả.

Thi Dật thực sự không có lấy một chút biện pháp nào với người phụ nữ như Hà Hoan, ngoại trừ việc lặp đi lặp lại sự thỏa hiệp và đầu hàng. Anh đành phải chủ động lên tiếng trước:

"Tôi cứ ngỡ em sẽ hỏi tôi về chuyện với cô gái kia. Rằng chúng tôi có từng ở bên nhau không, chia tay thế nào, hay đã từng lên giường với nhau chưa."

Anh cố ý nói một cách lộ liễu để kích thích cô hỏi mình, để anh có cơ hội nói với cô rằng: Không có, tất cả đều không có.

Nhưng cô lại chẳng hề mảy may bị kích động, giọng nói vẫn lộ vẻ mệt mỏi và thờ ơ: "Đó là chuyện giữa hai người."

Ý chí chiến đấu mà anh định dùng để kích thích cô bỗng chốc tan biến. Anh chợt cảm thấy bản thân mình thật ấu trĩ. Thế là anh chuyển chủ đề, hỏi cô: "Vậy trước khi tôi tìm được bạn gái, em có thể tiếp tục thường xuyên đến nhà tôi không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Anh đang đề nghị khôi phục lại mối quan hệ "bạn đồng hành thể xác".

Hà Hoan ngẫm nghĩ một lát rồi đáp: "Nếu tôi cũng chưa tìm được bạn trai, thì có thể."

Thi Dật nương theo lời cô mà hỏi tiếp: "Sao em vẫn chưa tìm bạn trai mới?"

"Ngại phiền, lười tìm." Hà Hoan trả lời một cách cực kỳ chân thành.

Thi Dật trầm ngâm một lát, cuối cùng vẫn hỏi ra điều mình rất muốn biết: "Đêm tiệc tất niên đó, tôi mời em về phòng, sao em không từ chối mà lại trực tiếp đi theo tôi luôn vậy?"

"Lười từ chối." Câu trả lời này khiến Thi Dật không mấy ngạc nhiên nhưng vẫn không tránh khỏi chút hụt hẫng.

Anh bật cười, ôm lấy cô từ phía sau, vừa chuyển động vừa trêu chọc: "Hay là chúng ta thử hẹn hò xem?"

Hà Hoan khẽ cong người lại. Trong cơn đê mê, cô vẫn duy trì sự lý trí đến kinh ngạc: "Đừng." Cô thở dốc nhè nhẹ, "Tình cảm công sở rất phiền phức. Hơn nữa, cậu chắc chắn sẽ không muốn công khai một cô bạn gái lớn hơn mình 6 tuổi đâu. Cậu không sợ đồng nghiệp xung quanh xì xào giễu cợt mình sao?"

Nhịp độ phía sau bỗng nhanh dần, Hà Hoan phải khựng lại một chút, lấy lại nhịp thở ổn định mới có thể nói tiếp:

"Bạn gái lớn hơn 6 tuổi thì rất đáng để bàn tán, nhưng bạn đồng hành thể xác lớn hơn 6 tuổi thì ai thèm để ý chứ? Cậu nói có đúng không? Thế nên chúng ta cứ giữ mối quan hệ này đi, chẳng phải rất tốt sao? Có thể ở bên nhau bất cứ lúc nào, cũng có thể tách ra bất cứ khi nào, không phải sao?"

Thi Dật không nói lời nào, chỉ lẳng lặng mà dồn lực hơn. Hà Hoan cũng không thể nói nổi một câu hoàn chỉnh nào nữa. Trong bóng tối, Thi Dật vừa ra sức vừa bực bội nghĩ thầm: Cô ấy thực sự quá thực tế. Thực tế đến mức đôi khi khiến anh không biết phải làm sao cho phải.

 * Sáng hôm sau, Hà Hoan dậy sớm. Cô đi tắm rồi tự pha cho mình một ly cà phê. Ở đây không có váy ngủ của cô, nên cô mặc một chiếc sơ mi trắng của Thi Dật, ngồi bên cửa sổ nhấm nháp cà phê, chờ mặt trời mọc.

Vừa mở mắt, Thi Dật đã thấy một khung cảnh tuyệt đẹp bên cửa sổ. Chiếc áo sơ mi của anh khoác lên người cô trông thật rộng, cổ áo hờ hững để lộ chiếc cổ trắng ngần và xương quai xanh quyến rũ. Gấu áo chỉ vừa đủ che đến đùi, đôi chân cô vừa dài vừa thẳng, thon gọn và cân đối. Cô cầm ly cà phê, chậm rãi uống từng ngụm nhỏ đầy yên tĩnh, trông cô lúc này chẳng khác nào một thiếu nữ thanh thuần mới mười tám tuổi.

Mặt trời dần ló dạng, từ ánh bình minh mờ ảo đến những tia nắng rực rỡ vàng óng hắt vào cửa sổ, xuyên qua lớp rèm voan mỏng, bao phủ lấy cô trong ánh kim quang. Mái tóc xoăn dài xõa tung trên vai, dưới ánh sáng, chiếc áo sơ mi trở nên nửa kín nửa hở, tôn lên những đường cong yểu điệu của cơ thể cô.

Anh vội vàng cầm lấy máy ảnh, khẽ gọi tên cô.

Cô nghe tiếng quay đầu lại, ánh mắt lười biếng, mang theo chút mê ly sau khi thức dậy và cả vẻ thanh lãnh, bất cần thường thấy. Khoảnh khắc ấy, cô quyến rũ đến mức hút hồn người đối diện. Đó mới chính là sự kết hợp cực hạn giữa sự thanh thuần và d.ụ.c vọng.

Khi nhấn nút chụp để lưu giữ khoảnh khắc ấy, không hiểu sao đầu ngón tay anh lại hơi run rẩy. Đó là sự chấn động khi bắt gặp một vẻ đẹp tuyệt mỹ bộc phát một cách tình cờ.

Anh đi đến bên cửa sổ cho cô xem bức ảnh vừa chụp. Anh không nhịn được mà hôn cô, tham lam hít hà dư vị cà phê hương vani trong miệng cô. Anh đặt máy ảnh xuống, lấy ly cà phê trong tay cô ra, rồi bỗng nhiên quỳ xuống trước mặt cô.

Hơi thở và giọng nói của Hà Hoan bỗng chốc nghẹn lại, ngón tay cô vô thức luồn vào tóc anh. Cô c.ắ.n c.h.ặ.t môi, cơ thể khẽ run rẩy...