Có những thứ giống như sự sắp đặt đầy trớ trêu của định mệnh. Khi còn mặn nồng bên nhau, họ chưa từng nhắn cho nhau một tin nhắn hẹn hò nào. Vậy mà ngay lúc sắp rời đi, khung trò chuyện lại hiện lên những dòng chữ ấy.
Tin nhắn Thi Dật gửi cho cô là:
> "Tôi về rồi, máy bay vừa hạ cánh. Tối nay qua nhà tôi nhé?"
>
Hà Hoan nhìn dòng chữ đó và khẽ mỉm cười, nhưng chính cô cũng không biết mình đang cười cái gì. Cười anh ta quá vội vàng, vừa đáp chuyến bay đã muốn hẹn "bạn giường"? Hay cười anh ta hoàn toàn không hay biết gì về kế hoạch rời đi của cô?
Cô từng nghĩ họ là "bạn đồng hành thể xác" theo một cách văn minh. Nhưng thực tế, trong mắt anh và đám bạn đồng nghiệp, cô thực sự và chỉ đơn giản là một "bạn giường" để giải khuây mà thôi.
Hà Hoan thu lại nụ cười, nhấn từng chữ trên màn hình:
> "Không được, tối nay tôi có việc."
>
Gửi xong, cô buông điện thoại, chuyên tâm tiếp tục thu dọn hành lý. Vốn định sáng mai mới xuất phát, nhưng sau khi dọn dẹp xong, Hà Hoan đột ngột thay đổi ý định. Cô kéo vali, quyết định lên đường ngay trong đêm để chuyển tới chi nhánh ở thành phố nhỏ tỉnh lân cận.
Chương 14: Sự mê hoặc từ cái nhìn thứ mười bốn
Để kịp đi ngay trong đêm, Hà Hoan quyết định gọi một chiếc xe chạy đường dài. Đi cao tốc đến chi nhánh tỉnh bên mất tổng cộng bốn tiếng đồng hồ. Khi tới ký túc xá nhân viên thì đã là 1 giờ sáng. Hà Hoan dọn dẹp sơ qua rồi đi ngủ. Có lẽ vì chặng đường mệt mỏi nên đêm đó cô ngủ rất ngon.
Sáng hôm sau, cô xuất hiện tại nơi làm việc mới với tinh thần sảng khoái. Sau khi làm quen với đồng nghiệp mới và tìm hiểu môi trường làm việc, cô nhanh ch.óng bắt nhịp với công việc.
Dấu hiệu của một người trưởng thành chính là khả năng tự kiểm soát cảm xúc, kiềm chế d.ụ.c vọng và gạt bỏ những phiền não không đáng có. Đã đến một nơi mới, thì những con người cũ, chuyện cũ nên được để lại trong bóng đêm trước khi mặt trời mọc. Trời đã sáng, một ngày mới bắt đầu, cô lại có thể trở thành một Hà Hoan mới mẻ.
Cô suy nghĩ rất thông suốt, vứt bỏ câu chuyện cũ ra sau đầu. Nhưng dường như có người vẫn chưa nghĩ thông được như vậy.
Vừa mới vào trạng thái làm việc không lâu, cô đã nhận được một loạt tin nhắn dồn dập từ Thi Dật:
* "Em điều chuyển sang chi nhánh tỉnh bên rồi à?"
* "Sao lại đột ngột như thế?"
* "Sao không nói với tôi một tiếng?"
Ba câu hỏi liên tiếp, câu sau lại càng vội vàng và kinh ngạc hơn câu trước. Hà Hoan vô cảm nhìn những dòng chữ đó. Ngón tay cô lướt trên màn hình, trả lời một cách dứt khoát và lạnh lùng:
> "Chỉ là bạn giường thôi mà, dường như không nhất thiết phải báo trước với cậu một tiếng."
>
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khi tin nhắn này được gửi đi, trong lòng cô bỗng thấy một sự sảng khoái khó tả. Hà Hoan cảm thấy mình đã có thể hoàn toàn buông bỏ chuyện này. Hóa ra những vết sẹo và sự nhục nhã, chỉ cần chính tay mình bóc nó ra thì cũng chẳng có gì ghê gớm, không đau đớn hơn mà cũng chẳng c.h.ế.t người được. Từ đây, cô có thể thực sự bắt đầu lại từ đầu.
Nhưng phía bên kia, sự truy vấn lại bám riết không buông:
> "Em nói thế là có ý gì?"
>
Hà Hoan mỉm cười trước màn hình điện thoại. Cô biến nụ cười trào phúng của mình thành văn tự gửi cho anh:
> "Là tôi đã hiểu lầm điều gì sao? Hay là cậu cảm thấy quan hệ của chúng ta không phải là bạn giường?"
>
Vậy những gì cô nghe thấy ngày hôm đó là cái gì cơ chứ? Cô không định bỏ qua cho anh dễ dàng như vậy, dứt khoát nói thêm những lời tuyệt tình để kết thúc hoàn toàn mối quan hệ vốn không thuần khiết ngay từ đầu này:
"Nói thật thì, tôi cũng thấy hơi chán rồi, nên chi bằng cứ chia tay trong êm đẹp đi. Giữa chúng ta nói cho cùng cũng chỉ là một cuộc vui chơi của những người trưởng thành thôi, cậu không định nghiện bà chị già này đến mức không bỏ được đấy chứ."
Phía trên khung chat liên tục hiện dòng chữ "Đối phương đang soạn tin nhắn...", lúc hiện lúc ẩn, cứ thế kéo dài. Thi Dật ở đầu dây bên kia, viết rồi lại xóa, xóa rồi lại viết. Cuối cùng anh xóa sạch cả đoạn dài, chỉ gửi đi đúng một câu:
> "Được, như ý em muốn, chia tay trong êm đẹp."
>
Gửi xong câu đó, điện thoại anh rơi bịch xuống bàn. Đồng nghiệp quay sang hỏi anh có chuyện gì mà sắc mặt lại kém thế. Anh chỉ cười đáp không sao, chắc là do tụt đường huyết.
Đồng nghiệp đưa cho anh một thỏi Snickers, khuyên nhủ: "Mau ăn đi, nhìn tay cậu kìa, run đến mức nào rồi, lát nữa đừng có mà ngất xỉu đấy."
Thi Dật cảm thấy mình sắp ngất thật rồi. Anh chưa từng gặp người phụ nữ nào bạc tình đến thế, nói đi là bước đi luôn, nói chia tay là dứt khoát cắt đứt ngay lập tức. Anh tự nhủ với lòng mình rằng không sao cả. Dù sao cũng chỉ là một cuộc vui chơi của người trưởng thành mà thôi.
Không sao cả.
* Đến thành phố mới, mọi thứ nhanh ch.óng ổn định. Những con người mới, môi trường mới và nhịp sống mới đối với Hà Hoan mà nói là những sự sắp đặt tốt nhất.
Thư Sách
Bố mẹ biết cô chuyển công tác sang thành phố khác thì cũng không nói gì thêm. Chỉ lo lắng con gái đã 32 tuổi, rời bỏ siêu đô thị để về một thành phố nhỏ hơn sẽ càng là một "điểm trừ" trên thị trường hôn nhân. Thế là gia đình bắt đầu huy động mọi mối quan hệ để sắp xếp xem mắt cho cô.
Đến lúc này Hà Hoan mới thấy thế giới này chẳng lớn chút nào. Cô không hiểu bố mẹ làm cách nào mà ở tít quê nhà vẫn có thể tìm được vô số con trai, cháu trai của "đồng nghiệp", "bạn bè", "họ hàng" hiện đang ở cùng thành phố với cô, và vừa vặn có thể sắp xếp xem mắt vào cuối tuần.
Hà Hoan vốn không muốn đi, nhưng bố mẹ thúc giục quá gắt, thậm chí dọa sẽ bắt tàu cao tốc lên tận nơi để "áp giải" cô đi xem mắt. Hà Hoan đành phải thỏa hiệp. Những ngày cuối tuần, cô bắt đầu đi gặp mặt hết người này đến người kia như một thủ tục, gặp rất nhiều người nhưng chẳng ai hợp mắt.
Mãi cho đến sau này, cô xem mắt được một vị bác sĩ. Anh ta tên là Tôn Ngôn Huy, người bản địa, lớn hơn Hà Hoan một tuổi, ngoại hình hào hoa phong nhã. Anh cũng rất thẳng thắn, nói luôn rằng mình từng có một mối tình sâu đậm nhiều năm và đã từng sống chung, sau này cô gái kia có cơ hội tốt hơn ở nước ngoài nên đã ra đi. Vì thế anh mới độc thân đến giờ.
Hà Hoan cũng thành thật nói mình từng có hai đoạn tình cảm. Cô dùng từ "coi như là", bởi cô không biết mối quan hệ "bạn đồng hành thể xác" với Thi Dật có được tính là một mối quan hệ tình cảm hay không. Nhưng nếu không tính, cô lại cảm thấy mình có chút lừa dối vị bác sĩ này.
Cũng may là bác sĩ Tôn không quá tinh ý để nhận ra ẩn ý trong câu nói của cô. Anh mỉm cười, ôn hòa chấp nhận việc cả anh và Hà Hoan đều là những người có quá khứ.