Hà Hoan nhận ra Tôn Ngôn Huy khá giống mình, cả hai đều không phải kiểu người cố tìm chuyện để nói cho đỡ trống trải. Khi không có gì để nói, họ chỉ im lặng ngồi bên nhau, như vậy trái lại còn thấy thoải mái hơn.
Hai người cứ thế cùng nhau dùng bữa trong một bầu không khí mà bản thân thấy dễ chịu, còn đối phương cũng không thấy ngượng ngùng. Ăn xong, bác sĩ Tôn chu đáo lái xe đưa Hà Hoan về ký túc xá công ty. Lâm lúc xuống xe, bác sĩ Tôn dường như phải lấy hết can đảm mới mở lời:
"Hay là, hai chúng ta thử xem sao?"
Hà Hoan nhìn anh mỉm cười, khẽ đáp: "Được."
Kể từ ngày đó, Hà Hoan không còn đi xem mắt thêm ai khác nữa. Vài ngày sau, tranh thủ giờ nghỉ trưa, cô gọi video cho bố mẹ, báo rằng cô đã quyết định sẽ tìm hiểu bác sĩ Tôn một cách nghiêm túc với mục tiêu tiến tới hôn nhân.
Bố mẹ cô vui đến mức suýt khóc. Hà Hoan chợt thấy bùi ngùi, hóa ra làm cho bố mẹ hạnh phúc lại là một việc đơn giản đến thế. Chỉ cần cô tìm một người đàn ông và nói định kết hôn là xong.
Sau khi cúp máy, Hà Hoan nhìn vào danh sách liên lạc trên WeChat. Lúc này cô mới nhớ ra Thi Dật vẫn còn ở trong đó. Cô quyết định xóa anh đi. Cô đã có quyết tâm bắt đầu một mối quan hệ mới, vì vậy cũng nên kết thúc mối quan hệ cũ một cách minh bạch.
Nhớ lại lần trước anh từng oán trách cô xóa anh mà không nói một lời, cô khẽ mỉm cười. Được thôi, lần này tôi sẽ thông báo cho cậu một tiếng.
Thư Sách
Cô nhấn vào khung chat với Thi Dật, gửi đi một câu:
> "Lần này tôi nhớ rõ phải thông báo cho cậu rồi. Chúng ta xóa nhau đi nhé."
>
Gửi xong, cô cũng chẳng đợi anh trả lời mà trực tiếp thực hiện thao tác xóa bạn. Sau đó cô tìm trong danh bạ, kéo số điện thoại của anh vào danh sách đen. Cô chỉ muốn thông báo chứ không muốn dây dưa thêm, nên mọi động tác đều được thực hiện trơn tru, dứt khoát và nhanh gọn.
Giờ nghỉ trưa kết thúc, Hà Hoan quay lại tập trung làm việc. Một buổi chiều bốn tiếng trôi qua thật nhanh. Tối nay cô có hẹn với bác sĩ Tôn, lúc tan làm cô cố ý vào phòng vệ sinh dặm lại lớp trang điểm và chỉnh trang lại mái tóc.
Nhìn mình trong gương, khí sắc trông cũng không tệ. Hà Hoan cất túi trang điểm, chuẩn bị đi phó ước. Vừa bước ra ngoài thì gặp một đồng nghiệp đi vào. Đồng nghiệp cười hỏi cô: "Trang điểm xinh đẹp thế kia, chắc là đi gặp bạn trai rồi?"
Hà Hoan mỉm cười không giải thích, coi như ngầm thừa nhận. Nhưng thực tế, cô và bác sĩ Tôn vẫn chưa đến bước đó. Họ chỉ đang nỗ lực thử tiến tới mối quan hệ ấy mà thôi.
Vừa bước ra khỏi cổng công ty, Hà Hoan ngẩng đầu lên và sững sờ tại chỗ khi nhìn thấy một chiếc xe việt dã quen thuộc. Thi Dật đang tựa lưng vào đầu xe với vẻ mặt phong trần mệt mỏi, lặng lẽ nhìn cô.
Chương 15: Sự mê hoặc từ cái nhìn thứ mười lăm
Thi Dật mang dáng vẻ mệt mỏi vì đi đường dài, dựa vào đầu xe. Trông anh có vẻ rất kiệt sức nhưng lại rất tĩnh lặng. Anh cứ đứng đó, đôi mắt không rời khỏi Hà Hoan dù chỉ một giây.
Hà Hoan ngẫm nghĩ, cảm thấy giả vờ không nhìn thấy là chuyện không thể. Anh đã lặn lội lái xe đến tận đây, cô muốn trốn cũng không trốn nổi. Thế là cô sải bước đi về phía anh.
Ánh mắt anh vẫn không hề xê dịch, cứ chằm chằm nhìn cô từng bước tiến lại gần. Khi cô dừng lại cách anh khoảng một mét, anh bỗng mỉm cười:
"Tôi chỉ muốn đến hỏi em, nhất định phải tuyệt tình đến mức xóa sạch liên lạc của nhau sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hà Hoan gật đầu: "Đúng vậy."
"Tại sao?" Anh không cam tâm truy vấn.
Hà Hoan không muốn lằng nhằng không dứt, cô thẳng thắn nói sự thật: "Tôi có đối tượng xem mắt rồi, anh ấy rất tốt, chúng tôi định sẽ tìm hiểu nhau nghiêm túc."
Biểu cảm trên mặt Thi Dật khựng lại trong giây lát, như thể sắp vỡ vụn đến nơi. Anh cố gắng lấy lại bình tĩnh, rồi cuối cùng cũng cười ra tiếng: "Hôm nay em trang điểm rồi. Thật sự rất đẹp." Sau đó nụ cười trở nên rạng rỡ hơn một chút, anh hỏi cô: "Là định đi hẹn hò với đối tượng xem mắt đó sao?"
Hà Hoan không che giấu, gật đầu: "Ừ."
Nụ cười trên mặt Thi Dật vụt tắt. Anh đưa tay vỗ vỗ vào các túi trên người, cuối cùng cũng tìm thấy một bao t.h.u.ố.c trong một chiếc túi áo.
"Cùng nhau hút điếu t.h.u.ố.c rồi hãy đi." Anh b.úng bao t.h.u.ố.c, một điếu t.h.u.ố.c bật ra, anh đưa nó cho Hà Hoan.
Hà Hoan chần chừ một chút. Thi Dật lại đưa điếu t.h.u.ố.c tới gần hơn, nói: "Tôi chỉ đến đây để hút với em một điếu t.h.u.ố.c thôi, hút xong tôi sẽ đi ngay, thật đấy. Chúng ta bắt đầu từ một điếu t.h.u.ố.c, thì cũng nên kết thúc bằng một điếu t.h.u.ố.c, đúng không?"
Hà Hoan đưa tay nhận lấy điếu t.h.u.ố.c. Thi Dật cũng ngậm một điếu vào miệng, hai tay lại vỗ vỗ túi quần túi áo để tìm bật lửa.
"Đừng tìm nữa, tôi có đây." Hà Hoan lấy bật lửa từ túi áo gió ra, châm t.h.u.ố.c cho mình và cho cả Thi Dật.
Hai người cùng tựa lưng vào đuôi xe của Thi Dật, lặng lẽ hút t.h.u.ố.c. Đuôi xe hướng về phía bức tường của con ngõ nhỏ, nếu không cố ý đi lại gần thì sẽ chẳng ai nhìn thấy họ.
Thi Dật vừa phả khói vừa cười nói: "Em đúng là tiêu sái thật đấy, nói xong câu xóa nhau đi là chẳng đợi tôi trả lời lấy một câu đã chặn luôn rồi."
Buổi trưa, khi nhìn thấy dấu chấm than màu đỏ báo gửi tin nhắn thất bại trong khung chat, anh đã lập tức đẩy khay cơm ra, cầm chìa khóa xe đứng dậy đi luôn. Anh lái xe liên tục không nghỉ suốt bốn tiếng đồng hồ để đến được nơi này.
Hà Hoan cũng cười nhạt, rít một hơi t.h.u.ố.c rồi phả ra: "Không cần thiết phải dây dưa bẩn thỉu làm gì."
Thi Dật quay sang nhìn cô, khóe môi mang theo nụ cười như không cười, đáy mắt là một sự trách móc đầy không cam lòng: "Em thì tiêu sái rồi, nhưng tôi thì thấy nghẹn khuất lắm. Thế nên tôi mới phải lặn lội lái xe đến đây để trực tiếp trả lời em một câu."
Hà Hoan cũng quay đầu nhìn anh. Cô b.úng nhẹ điếu t.h.u.ố.c cho tàn t.h.u.ố.c rơi xuống, như muốn rũ bỏ đi chút cảm xúc nào đó.
"Ừ. Vậy cậu nói đi, tôi đang nghe đây."
Thi Dật nhìn cô, khẽ mở miệng, dường như phải rất gian nan mới phát ra được âm thanh:
"OK, vậy chúng ta xóa nhau."
Đây chính là câu trả lời cho tin nhắn WeChat "Chúng ta xóa nhau đi nhé" của cô hồi buổi trưa.
Hà Hoan gật đầu, nói với anh: "Được, tôi nghe thấy rồi." Dừng một chút, cô nghĩ cho anh mà bồi thêm một câu: "Vậy cậu mau về đi, kẻo về đến nhà muộn quá."
Nhưng Thi Dật vẫn không lên xe, anh cứ nhìn chằm chằm vào gương mặt Hà Hoan không rời mắt. Nhìn mãi rồi anh bỗng bật cười, lắc đầu.