Có lẽ ông trời thấy ta không biết nên chọn lựa thế nào, nên đã ưu ái để mưa rơi thêm ba ngày ròng rã.
Trong ba ngày này, ngoại trừ lúc xông t.h.u.ố.c thay y phục, ta đều cố ý tránh mặt Thôi Hằng. Ta sợ ngài hỏi, lại càng sợ ngài không hỏi.
Công việc này rốt cuộc làm ta thấy thật nặng lòng.
Nhưng Thôi Hằng vẫn tỏ ra bình thường như cũ, thậm chí đến đêm thứ ba, ngài vẫn phát tiền lương như thường lệ.
Của biếu là của lo, nhớ lại hôm qua ngài nói muốn ăn bánh hạt dẻ, ta liền làm xong mang qua cho ngài.
Sảnh phòng của Thôi Hằng không xa lắm, đi qua vài dãy hành lang là tới. Vì thế ta không xách theo đèn l.ồ.ng.
Nào ngờ chưa đi được mấy bước, ta đã đ.â.m sầm vào một người. Bánh hạt dẻ rơi vãi đầy đất, ta hơi bực bội ngẩng đầu lên, nhưng lại chạm phải một đôi mắt quen thuộc.
Lại chính là Tống Trường An.
Ngày gặp Vương Sở Ngọc ta tuy đã dự đoán sẽ đụng mặt Tống Trường An, nhưng không ngờ lại là trong tình cảnh thế này.
Tống Trường An rõ ràng cũng giật mình kinh ngạc, nhìn thấy là ta, dường như hắn ngay cả nói cũng không biết nói thế nào nữa:
"Minh... Minh... Minh Nguyệt..."
Ta kinh nghi đưa tay quơ quơ trước mặt hắn.
Ta suýt chút nữa đã nghĩ hắn lại phát ngốc rồi, thì Tống Trường An đột nhiên chộp lấy tay ta:
"Minh Nguyệt, Minh Nguyệt, thực sự là nàng! Sao nàng lại ở đây?"
Ta không muốn dây dưa với hắn, chỉ rút tay lại, lùi sau hai bước:
"Tống công t.ử xin tự trọng."
Tống Trường An cũng nhận ra mình thất thố, vội chấn chỉnh lại thần sắc, nhưng khóe môi vẫn nở nụ cười:
"Minh Nguyệt, có phải nàng biết ta ở núi Tây Hoa nên mới đặc biệt đến tìm ta không?"
Ta ngước mắt nhìn hắn, cảm thấy thật không thể hiểu nổi.
Tống Trường An không đợi được câu trả lời của ta, hắn cúi mắt nhìn xuống, liền trông thấy chữ "Thôi" rất lớn trên hộp đựng thức ăn.
"Giờ nàng đang làm việc cho Thôi gia?"
"Sao nàng lại có thể làm việc cho Thôi gia được?"
"Tại sao ta lại không thể làm việc cho Thôi gia?"
Ta tức giận đến mức bật cười, "Lúc rời khỏi Tống phủ, phu nhân đã trả lại văn tự bán thân cho ta. Giờ ta làm việc ở đâu, chắc hẳn đó là tự do của ta chứ, Tống công t.ử?"
Ánh mắt Tống Trường An chợt co rút lại, đầy vẻ thê lương, giống như vừa đ.á.n.h mất báu vật gì đó:
"Nhưng rõ ràng nàng từng nói, sẽ chỉ ở bên cạnh một mình ta..."
Ta ngẩng đầu lên, cảm thấy có gì đó không đúng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bởi vì lời nói này là điều ta đã nói khi Tống Trường An còn khờ khạo. Nay hắn đã khôi phục thần trí, sao có thể nhớ được chuyện lúc đó?
Dường như sự chất vấn trong mắt ta quá rõ ràng, Tống Trường An cười t.h.ả.m một tiếng.
"Nàng không biết đâu, mấy tháng nay ta thường xuyên nhớ lại chuyện cũ."
"Có khi là nàng cùng ta thả diều trong vườn, có khi là nàng thức canh dỗ ta ngủ, đọc thơ cho ta nghe."
"Nhưng lúc tỉnh mộng, người ở bên cạnh ta lại là Vương thị."
"Minh Nguyệt, đôi khi ta nghĩ, lúc đó ép nàng làm thiếp, có lẽ đã khiến nàng chịu uất ức rồi."
"Cũng may giờ nàng tuy đã bán thân làm nô, nhưng Thôi gia và Tống gia cũng có chút giao tình. Nếu ta ngỏ lời xin nàng từ Thôi gia, họ nhất định sẽ đồng ý.
Minh Nguyệt, nàng theo ta quay về, có được không..."
Quay về? Quay về để làm gì?
Làm một con dâu nuôi từ bé ngày ngày theo sau chăm sóc hắn không rời nửa bước? Hay làm một vị Di nương không bao giờ thấy được ánh mặt trời trong phòng hắn?
Nhưng, ta cả hai đều không muốn. Ta lùi lại hai bước, ánh mắt nhìn Tống Trường An mang theo chút thất vọng.
"Tống Trường An, nếu ban đầu người dứt khoát bỏ rơi ta mà không quay đầu lại, ta có lẽ còn kính trọng người có chút quyết đoán."
"Nhưng ban đầu, người khăng khăng không muốn cho ta bước chân vào cửa làm vợ là người; kẻ khẳng định chắc nịch rằng ta xuất thân hèn kém mà lại ham muốn quá nhiều cũng chính là người."
"Bây giờ ngài lại bảo ta theo ngài quay về, để tiếp tục làm một Lý Minh Nguyệt mặc người bắt nạt sao?"
Tống Trường An nghe vậy, đôi mắt đỏ hoe, nửa lời cũng không thốt ra được.
Ta thừa biết hắn không phải thành tâm nhận lỗi, bởi trên đời này không phải ai cũng biết hối cải sau khi mất đi.
Hắn muốn ta quay về chẳng qua vì trong phủ không có ai hầu hạ thuận tay, hoặc là không được ăn những món hợp khẩu vị mà thôi.
Nói cho cùng, trong mắt hắn, ta cũng chỉ là một bà v.ú thạo việc, một đầu bếp hợp ý mà thôi.
Nhưng nhìn bộ dạng hắn lúc này, bảo lòng ta không chút gợn sóng thì là nói dối. Dù sao hắn cũng là do một tay ta chăm sóc mà lớn lên.
Dẫu ban đầu là vì lợi ích mà dấn thân, nhưng không thể nào không chút tình cảm nào gửi gắm vào đó.
Có lẽ vì nhớ đến mười viên kẹo hạt thông năm nào, ta vẫn mủi lòng, nhẹ giọng khuyên nhủ vài câu:
"Nay ván đã đóng thuyền, dù thế nào cũng không hối hận được nữa."
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
"Ngài giờ đã thành thân, nên sống cho t.ử tế mới phải."
"Còn về nô tỳ thuận tay, chỉ cần chịu bỏ trọng kim, nhất định sẽ tìm được, ta sẽ không tham gia vào nữa đâu."
Ta chẳng kịp nhặt đống bánh hạt dẻ dưới đất, xoay người rời đi. Đi qua góc hành lang, một cơn gió lạnh lướt qua làm chiếc đèn l.ồ.ng dưới hiên khẽ rung rinh.
Ta cũng không biết những lời đó, hắn có nghe lọt tai chữ nào không.