Sau khi màn đêm buông xuống, bên ngoài lại lộn xộn bắt đầu một trận mưa. Ta vừa mới nhóm lò than thì có tiếng gõ cửa.
Là Thôi Hằng. Ngài ấy vừa mới uống t.h.u.ố.c xong, ngay cả trên y phục cũng ám mùi d.ư.ợ.c hương thanh đạm.
"Công t.ử thấy đói rồi sao? Để ta đi dặn người chuẩn bị đồ ăn."
Thôi Hằng lắc đầu, vịn vào khung cửa bước vào. Dưới ánh đèn dầu leo lét như hạt đậu, ta và ngài ấy đối diện nhau, bầu không khí có chút gượng gạo.
Gió đêm lạnh lẽo, ta thuận tay đóng cửa lại rồi mới hỏi:
"Công t.ử có chuyện muốn nói sao?"
Lúc này Thôi Hằng mới gật đầu: "Đúng là ta có chuyện muốn nói với Minh Nguyệt cô nương."
Thôi Hằng lúc nào cũng khách khí như vậy.
Ở Tống gia, khi tâm trạng tốt họ gọi ta là Minh Nguyệt, khi không vui thì gọi là "con nhỏ hèn hạ đến ăn chực".
Duy chỉ có Thôi Hằng luôn lịch sự gọi ta là "Minh Nguyệt cô nương".
Trước đây, sự khách khí này trong mắt ta là sự giữ lễ và có giáo d.ụ.c, nhưng sau khi Vương Sở Ngọc thốt ra những lời nh.ụ.c m.ạ ban ngày, nó lại trở thành sự xa cách.
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Một vị công t.ử thế gia, dù có thân thiện đến mấy cũng phải giữ lấy thể diện.
Mà ta – kẻ tỳ nữ vừa mới được thuê về, hôm nay lại bị vạch trần quá khứ nhục nhã như vậy, rõ ràng là đang tát vào mặt Thôi gia.
Việc ngài ấy thay ta phản bác trước mặt Vương Sở Ngọc chẳng qua cũng chỉ vì giữ thể diện cho Thôi gia, chứ không phải vì ta.
Đến nước này, ta nghĩ Thôi Hằng sẽ không cần ta hầu hạ nữa. Thế nên không đợi ngài ấy mở lời, ta đã chủ động xin từ chức:
"Suối nước nóng núi Tây Hoa có tác dụng trị liệu rất tốt, chắc hẳn bệnh chân của công t.ử không lâu nữa sẽ khỏi. Đợi trận mưa này tạnh, ta sẽ rời khỏi Thôi gia."
Thôi Hằng ngẩn ra: "Rời khỏi Thôi gia? Minh Nguyệt cô nương định về quê sao?"
Ta gật đầu, rồi lại lắc đầu.
Từ nhỏ đã bán thân làm nô, sống đến từng này tuổi, đột nhiên ta thấy có chút mịt mờ. Không biết mình từ đâu tới, cũng chẳng biết phải đi về đâu.
Thấy ta cúi đầu im lặng, Thôi Hằng dường như đã hiểu ra:
"... Là vì chuyện ban ngày sao?"
Ta suy nghĩ một chút. Cảm thấy dường như là vậy, mà cũng dường như không phải.
Thực ra lời Vương Sở Ngọc nói hôm nay cũng chẳng tính là quá khó nghe, lúc mới vào Tống gia, những lời khó lọt tai hơn thế ta cũng đã từng nghe qua rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chỉ là khi đó còn nhỏ, suy nghĩ đơn giản, nên tai cũng nhẹ theo. Hình như bất kể lời lẽ khó nghe đến mức nào cũng không thực sự để vào lòng.
Nhưng giờ đây, rời khỏi Tống gia, thực sự làm một "con người" đúng nghĩa, những lời vốn dĩ không đau không ngứa ấy lại giống như những nhát d.a.o đ.â.m thẳng vào tim.
Ta không biết phải biện minh thế nào.
Giống như thuở nhỏ, con ch.ó mẹ ở nhà sinh con, con ch.ó đen nhỏ bị cha tiện tay đem cho người khác. Chỉ vì màu lông không thuần, không được yêu thích, nên dù chỉ là thỉnh thoảng sủa vài tiếng cũng trở thành cái tội nợ để bị vứt bỏ.
Cho nên lúc này, ta không dám hỏi. Chỉ có thể bịt tai lại, che giấu cảm xúc, giống như nha đầu Minh Nguyệt lúc mới vào Tống gia, cười hì hì nói những lời khách sáo:
"Ta xuất thân hèn kém, cử chỉ thô lỗ, vốn không xứng hầu hạ công t.ử. Ở lại Thôi gia đến tận bây giờ đã là nhờ công t.ử rộng lượng rồi.
Sau này non nước xa xôi, Minh Nguyệt không dám làm vấy bẩn thanh danh của công t.ử nữa."
Ta cứ ngỡ những lời thoái thác khéo léo này sẽ khiến Thôi Hằng nản lòng. Nhưng ngài nghe xong chỉ khẽ thở dài, đợi cơn gió đêm thổi cong ngọn nến mới khẽ nói:
"Nhưng đó đâu phải lỗi của nàng."
Ta gần như ngỡ mình nghe lầm: "Cái gì cơ?"
Thôi Hằng quay đầu lại, nhấn mạnh từng chữ: "Xuất thân thấp kém, cử chỉ không đoan chính, đều không phải lỗi của nàng."
"Nếu có thể, ai mà chẳng muốn làm minh châu, việc gì phải đi làm kiến cỏ?"
"Nếu có thể, ai mà chẳng muốn mặc gấm vóc, việc gì phải đi khoác áo gai?"
"Ăn cơm thiu thì đã sao? Đổ thùng phân thì đã thế nào?"
"Minh Nguyệt cô nương, hoa cỏ trên đời này, sâu bọ và cá mú, con người và súc vật vốn dĩ đều như nhau cả, sinh mạng với sinh mạng cũng chẳng có gì khác biệt."
"Vậy nên bất kể là ai, trái tim nỗ lực hết mình để cầu sinh đó đều đáng được trân trọng."
"Nói ra đừng để nàng cười, lúc Thôi mỗ bệnh nặng cầu y, ngay cả phương t.h.u.ố.c dân gian dùng phân chim sẻ cũng đã thử qua rồi."
"Nhưng thế thì đã sao? Bất kể là ăn ngũ cốc hoa quả hay là nuốt những thứ dơ bẩn trên thế gian, Thôi mỗ vẫn là Thôi mỗ, không phải sao?"
Thôi Hằng nói xong một tràng dài thì liếc nhìn ta. Ta vốn định phản bác lại vài câu, nhưng lời đến cửa miệng lại chẳng thể thốt ra được.
Vừa vặn hạt dẻ nướng trong lò than nổ lách tách một tiếng, kịp thời cho Thôi Hằng một bậc thang để xuống:
"Nếu cô nương vẫn chưa nghĩ kỹ, thì trận mưa thu liên miên này cũng đủ để nàng nghĩ thêm vài ngày rồi."
Ta lí nhí vâng dạ rồi bỏ chạy khỏi phòng như chạy trốn.