Minh Nguyệt Chiếu Thanh Cừ

Chương 4



Khi trở về phòng sửa soạn đồ đạc, Bội Lan – người vốn thân thiết với ta – vội vã chạy đến khuyên nhủ.

"Lúc trước thiếu gia khờ khạo, ngươi đòi gả cho hắn, giờ thiếu gia tỉnh táo rồi, ngươi lại đòi đi. Minh Nguyệt, ngươi có ngốc không hả?"

 "Hay là cái vẻ ngốc nghếch của thiếu gia lây sang đầu óc ngươi rồi?"

Ta mỉm cười: "Ngươi nói năng không kiêng nể gì thế này, không sợ phu nhân nghe thấy sao?"

"Thiếu gia giờ khỏi bệnh, bà ấy đang vui mừng khôn xiết, lấy đâu ra thời gian mà quản giáo mấy đứa tép riu như chúng ta?"

Bội Lan vừa giúp ta dọn dẹp hòm xiểng, vừa liếc nhìn ta hỏi:

 "Minh Nguyệt, hai ta vốn là hảo tỷ muội, hôm nay ngươi nói thật lòng cho ta nghe đi, ngươi nhất quyết không chịu làm thiếp rốt cuộc là vì cái gì?"

Động tác gấp quần áo của ta khựng lại, trong lòng cũng không khỏi nảy sinh sự tò mò.

 Phải đấy, rốt cuộc là vì cái gì? Chẳng lẽ là vì tôn nghiêm sao? Nhưng từ lúc theo cha đi ăn xin đến kinh thành, chút tôn nghiêm hư ảo đó sớm đã bị chà đạp vô số lần rồi.

 Hay là vì tình nghĩa? Ta tuy hầu hạ Tống Trường An hơn sáu năm, nhưng trong suốt những năm tháng ấy, hắn đều trì độn ngây ngô.

 Ta đối với hắn mà nói cũng chỉ là một nha hoàn thân cận biết việc, hắn đối với ta mà nói cũng chỉ là một người chủ cần phải hết lòng lấy lòng.

 Đào đâu ra tình nghĩa sâu đậm cơ chứ?

Ta nghĩ đi nghĩ lại, đại khái cảm thấy vẫn là vì hũ kẹo hạt thông hổ phách kia.

Tống Trường An có một hũ kẹo quý như bảo bối, bên trong đựng đầy kẹo hạt thông hổ phách. Loại kẹo đó ngọt lịm, Triệu thị đã mấy bận dặn ta không được cho hắn ăn nhiều. 

Nhưng vật hiếm thì quý, ăn được ít nên Tống Trường An càng thêm trân trọng hũ kẹo đó. Ban ngày phải giấu thật kỹ không nói, ngay cả ban đêm đi ngủ cũng phải đặt bên gối.

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

Đám nha hoàn hầu hạ ở nội các đều thích trêu chọc hắn, hỏi xin kẹo ăn, nhưng hắn tuyệt đối không cho ai một viên nào.

 Vậy mà vào ngày sinh thần ta, hắn lại dùng khăn tay bọc lại đúng mười viên kẹo, đưa đến trước mặt ta.

 Hắn vừa mới uống t.h.u.ố.c xong, ánh mắt nhìn ta ướt át, long lanh:

"Trường An... không ăn, tặng cho... Minh Nguyệt..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sau này ta mới biết, hắn đã nhịn ăn kẹo suốt năm ngày sau khi uống t.h.u.ố.c mới để dành được mười viên này. 

Giữa tiết Tiểu thử nóng bức, kẹo bọc trong khăn tay đã tan chảy đến méo mó chẳng ra hình thù gì. Thế nhưng ta lại cảm thấy đó là món quà sinh thần tuyệt vời nhất mà mình từng nhận được.

Bởi vì ở Tống gia, chỉ cần trong lòng Tống Trường An ta chiếm được sức nặng của mười viên kẹo này, ta liền có thể yên ổn mà sống tiếp.

Thế nhưng không ngờ, tại buổi tiệc xuân nửa năm sau đó. Tống Trường An đã đem nguyên cả hũ kẹo tặng cho Vương tiểu thư. Cũng là tình cảnh ấy, cũng là câu nói ấy. 

Dù khi đó Tống Trường An còn khờ khạo, nhưng ta lại hiểu rõ, vị trí của Vương tiểu thư trong lòng hắn cao hơn ta rất nhiều.

Lúc trước hắn ngây dại, nên chỉ có ta mới xứng đôi với hắn. Giờ hắn tỉnh táo rồi, tự nhiên có thể cùng Vương gia bàn chuyện cưới hỏi.

Thấy ta không nói lời nào, trong lòng Bội Lan nhen nhóm một tia hy vọng:

 "Thiếu gia bây giờ tuy không muốn cưới ngươi làm chính thê, nhưng nghe nói phu nhân dự định bàn chuyện hôn sự với Vương gia. 

Vương tiểu thư là người hiền lành, trước đây ngươi cũng đã gặp qua rồi, nếu ngươi làm thiếp, nàng ấy chắc chắn sẽ không làm khó dễ ngươi đâu."

 "Mối hôn sự như vậy, cũng coi như là tốt bậc nhất rồi."

Nhưng ta biết rõ, nếu ta thật sự quỵ lụy mà dấn thân vào hậu viện của Tống Trường An, thì sau này hũ kẹo hạt thông kia sẽ từng viên một nhấn chìm ta xuống vũng bùn lầy, vĩnh viễn không ngóc đầu lên được.

"Bội Lan, số ta không may, những thứ tốt bậc nhất vốn dĩ không bao giờ rơi trúng đầu ta đâu."

 "Huống hồ, tính ta bướng bỉnh, đã nếm qua vị ngọt rồi thì không thể chịu khổ được nữa."

Bội Lan thở dài, không khuyên thêm nữa. Nàng ấy chỉ tháo chiếc vòng bạc trên cổ tay nhét vào tay nải của ta, rồi quay đầu đi thẳng.

Sáng sớm ngày thứ hai, sau khi bái biệt Triệu thị, ta cầm theo lộ dẫn và văn tự bán thân rời khỏi phủ.

Lúc đi ngang qua cửa ngách, dưới mái hiên có một bóng vàng sẫm lướt qua. Tim ta nảy lên một nhịp, suýt chút nữa đã tưởng đó là Tống Trường An.

 Nhưng khi bóng trúc lay động, một thân hình thấp bé vọt ra, hóa ra lại là con ch.ó vàng nhỏ kia. Nó giương đôi mắt tròn xoe, vui vẻ vẫy đuôi với ta.

Ta đứng từ xa vẫy tay chào nó. Coi như đó là lời từ biệt cuối cùng với Tống Trường An.