Minh Nguyệt Chiếu Thanh Cừ

Chương 5



Rời khỏi kinh thành, việc đầu tiên ta làm là đến nha môn để xóa bỏ nô tịch. 

Sau đó, ta ghé vào tiệm t.h.u.ố.c Hồi Xuân Đường để bốc một thang t.h.u.ố.c khu trừ hàn khí.

Đây là căn bệnh để lại do suốt bảy năm qua ta phải thức đêm canh chừng không quản đông hè. Nó không phải vấn đề gì quá lớn lao, nhưng cứ mỗi khi đông về là lại khiến người ta đau đớn đến muốn mạng.

Sau khi bốc t.h.u.ố.c cho ta, vị đại phu già để chòm râu dê tỉ mỉ dặn dò:

 "Hàn khí xâm nhập cơ thể chuyện lớn hóa nhỏ, nhỏ thì phong hàn, lớn thì có thể dẫn đến vô sinh. Cô nương nếu còn muốn một thân thể khỏe mạnh thì sau này phải chú trọng bồi bổ, tránh để bị nhiễm lạnh nữa."

Ta gật đầu vâng dạ, trả tiền định rời đi. Nào ngờ chữ đúc dưới thỏi bạc bị tên tiểu sai nhận ra:

 "Ái chà! Hóa ra là người của Tống gia. Nghe nói cách đây không lâu công t.ử Tống gia đã khỏi bệnh, giờ đã bình thường như bao người rồi sao?"

Ta không muốn dây dưa với hắn, chỉ trả lời lấy lệ: "Tôi cũng không rõ lắm."

Tên tiểu sai thấy ta không mặn mà cũng chỉ cười hì hì:

 "Chắc cô nương không phải người ở nội viện Tống gia rồi. Nếu làm việc ở nội viện thì hẳn phải biết, bên cạnh Tống công t.ử có một nữ tỳ rất khéo chăm sóc, nghe nói còn có hôn ước với Tống công t.ử nữa cơ."

 "Ta thấy nha, Tống công t.ử có thể khỏi bệnh phần lớn cũng nhờ vị cô nương này. Để ta nói cho mà nghe, đám con cháu thế gia ở kinh thành này mắc bệnh gặp tai ương cũng chẳng ít, ví như công t.ử Thôi gia, tuổi còn trẻ đã mắc bệnh ở chân, nếu bên cạnh ngài ấy cũng có một người tri tâm như thế, biết đâu chừng đã..."

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

"...Ơ, cô nương, sao cô lại đi rồi?"

Ta cầm tiền thối lại, dứt khoát xoay người bước đi, chỉ sợ lại bị kéo vào mối quan hệ với Tống gia.

 Dù sao ngày đó ta đã thề thốt rõ ràng, nếu nuốt lời thì không hay chút nào.

Thuốc đã bốc xong, ta vốn định đi đường thủy để về Túc Châu, nhưng lại bị người ta chặn đường ngay đầu hẻm.

"Thứ lỗi cho tiểu nhân mắt vụng, có phải là Minh Nguyệt cô nương không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Người nói là một gã sai vặt mặc áo xanh, gương mặt tươi cười niềm nở khiến người ta khó lòng khước từ.

Ta hơi khom người: "Chính là nô tỳ, công t.ử là...?"

Hắn cười cười:

 "Không dám nhận một tiếng công t.ử, tiểu nhân là Chấp Kỳ, sai vặt bên cạnh Thôi gia nhị công t.ử Thôi Hằng. Hôm nay đặc biệt đến tìm cô nương, cũng là có chuyện quan trọng muốn thương lượng."

Từ khi vào Tống gia, ta gần như chưa từng tiếp xúc với ai ngoài Tống Trường An, làm sao biết được vị Thôi công t.ử nào?

Ta hồ nghi: "Chuyện gì vậy?"

Chấp Kỳ chắp tay:

 "Cô nương đã hỏi, tiểu nhân cũng không vòng vo nữa. Công t.ử nhà ta lúc nhỏ bị thương ở chân, sau này tuy đã khỏi nhưng giờ vết thương cũ tái phát, nhất thời không tìm được người hầu hạ thích hợp. 

Nghe nói công t.ử Tống gia đã bình phục, lại thả cô nương xuất phủ.

 Nghe danh cô nương làm việc ở Tống gia bảy năm chưa từng để xảy ra một sai sót nào, chắc hẳn cô nương là người cực kỳ nhân hậu, tỉ mỉ, nên mới mạo muội đến mời."

"Công t.ử nhà ta đã nói, nếu cô nương bằng lòng đồng ý, chủ nhà tuyệt đối không bạc đãi cô nương.

 Bất luận trước đây Tống gia trả bao nhiêu tiền lương, nay chúng ta đều trả gấp ba, không biết cô nương có bằng lòng không?"

Ta ôm bọc t.h.u.ố.c, sờ sờ vào túi hành lý vốn chẳng còn bao nhiêu bạc vụn. Rốt cuộc, ta cũng không thể cưỡng lại được sự cám dỗ:

 "Bằng lòng thì có bằng lòng, chỉ có điều..."

"Ta có một điều kiện."