Minh Nguyệt Thanh Hoan

Chương 5



Hơi thở ấy khiến lòng ta chua xót.

 

Giống như nó đã chờ cái ôm này, chờ rất lâu rồi.

 

Ta buông nó ra, cài cây trâm lên đầu.

 

“Đẹp không?”

 

Nó gật đầu thật mạnh, cười.

 

Lại là nụ cười có lúm đồng tiền đó.

 

Ta đứng dậy, hắng giọng, nói với Xuân Hạnh.

 

“Đi gọi Trương ma ma đến đây.”

 

Xuân Hạnh thấy sắc mặt ta không ổn, vội vàng đi ngay.

 

Trương ma ma rất nhanh đã đến, là ma ma quản sự trước đây của Thẩm Nghiễn Thanh.

 

Bà ta nhìn thấy ta, trên mặt nở nụ cười nịnh nọt.

 

“Phu nhân gọi lão nô có chuyện gì ạ?”

 

Ta không vòng vo với bà ta, trực tiếp nói.

 

“Tiền tiêu hàng tháng của Nghiễn ca nhi, bà đã cắt xén bao nhiêu?”

 

Sắc mặt Trương ma ma biến đổi.

 

“Phu nhân, lời này từ đâu mà ra? Lão nô nào dám cắt xén tiền tiêu của đại công t.ử…”

 

“Không dám?”

 

Ta cười lạnh một tiếng.

 

“Mỗi tháng Nghiễn ca nhi có hai lượng bạc, qua tay bà chỉ còn chưa đến một lượng.

 

Bà nghĩ ta không tra ra được sao?”

 

Trương ma ma “bịch” một tiếng quỳ xuống.

 

“Phu nhân minh xét! Lão nô thật sự không cắt xén, là… là đại công t.ử tự mình tiêu xài nhiều…”

 

“Tiêu xài nhiều?”

 

Ta đi đến trước mặt bà ta, từ trên cao nhìn xuống.

 

“Nó mới năm tuổi, có thể tiêu xài gì chứ? Ăn là cháo trắng dưa muối, mặc là áo cũ rách cổ tay, đến sách cũng không mua nổi, phải đi lục ở sạp sách cũ.

 

“Bạc của nó đi đâu rồi? Chui vào túi bà rồi chứ gì?”

 

Sắc mặt Trương ma ma trắng bệch, môi run rẩy không nói nên lời.

 

“Người đâu.”

 

Giọng ta không lớn, nhưng từng chữ đều như lưỡi d.a.o.

 

“Kéo Trương ma ma ra ngoài, đ.á.n.h hai mươi trượng, rồi bán đi. Sau này ai còn dám cắt xén đồ của Nghiễn ca nhi, ta mặc kệ là ai, tất cả đều đ.á.n.h đuổi ra ngoài.”

 

Đám hạ nhân im thin thít, lập tức có người kéo Trương ma ma đi.

 

Trong sân trở nên yên tĩnh.

 

Thẩm Nghiễn Thanh đứng một bên, cúi đầu, không biết đang nghĩ gì.

 

Ta đi tới, ngồi xổm xuống trước mặt nó.

 

“Nghiễn ca nhi, sau này ai bắt nạt con, con cứ nói với ta. Nhớ chưa?”

 

Nó ngẩng đầu, vành mắt đỏ hoe, nhưng không khóc.

 

“Mẫu thân.”

 

Nó nhỏ giọng nói.

 

“Vì sao người lại đối xử tốt với con như vậy?”

 

Ta sững lại một chút.

 

Vì sao lại đối xử tốt với nó?

 

Câu hỏi này ta đã tự hỏi mình rất nhiều lần.

 

Ta vốn nên đối xử tệ với nó mới phải.

 

Nhưng…

 

“Vì con là con của nhà họ Thẩm.”

 

Ta nói, giọng mềm hơn ta tưởng.

 

“Con của nhà họ Thẩm, không thể để người khác bắt nạt.”

 

Nó nhìn ta, môi run lên, cuối cùng không nhịn được nữa, nước mắt rơi xuống.

 

Nó khóc rất khẽ, vai run lên từng chút, như sợ khóc lớn sẽ khiến ta phiền lòng.

 

Ta thở dài, kéo nó lại, để nó tựa vào vai ta.

 

“Khóc đi.”

 

Ta nói.

 

“Khóc xong lần này, sau này không được khóc nữa.”

 

Nó úp vào vai ta, khóc nức nở.

 

Đứa trẻ năm tuổi, gầy như con mèo nhỏ, khóc lên cũng không có bao nhiêu động tĩnh.

 

Nhưng tiếng nức nở bị kìm nén ấy, nghe đến lòng ta như bị ai đó bóp c.h.ặ.t.

 

Xuân Hạnh đứng bên cạnh lén lau nước mắt.

 

Ta trừng nàng một cái.

 

“Ngươi khóc cái gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Nô tỳ không khóc.”

 

Xuân Hạnh hít hít mũi.

 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

“Gió lớn quá, bụi bay vào mắt.”

 

Ta lười so đo với nàng, vỗ vỗ lưng Thẩm Nghiễn Thanh.

 

“Được rồi được rồi, đừng khóc nữa, khóc nữa hàng xóm lại tưởng ta đ.á.n.h con đấy.”

 

Nó nín khóc bật cười, từ vai ta ngẩng đầu lên, trên mặt còn vương nước mắt, nhưng lại cười.

 

“Mẫu thân.”

 

Nó nói.

 

“Con sẽ chăm chỉ học kiếm, chăm chỉ đọc sách. Đợi con lớn rồi, con sẽ bảo vệ mẫu thân.”

 

Trong lòng ta ấm lên, nhưng ngoài miệng lại nói.

 

“Ta đường đường là con gái nhà tướng, còn cần con bảo vệ sao? Con lo nuôi mình béo lên trước đi đã.”

 

Nó ngượng ngùng cười.

 

Đêm đó, ta ngồi trước gương đồng, tháo cây trâm bạc trên đầu xuống, cẩn thận ngắm nghía.

 

Hoa mai trên đầu trâm khắc không quá tinh xảo, nhưng từng đường khắc đều rất nghiêm túc, có thể thấy người làm trâm đã đặt tâm ý vào đó.

 

Xuân Hạnh đứng bên cạnh hầu ta chải tóc, nhìn cây trâm nói.

 

“Tiểu thư, đại công t.ử thật lòng đối xử tốt với người.”

 

Ta không nói gì.

 

“Người xem đi.”

 

Xuân Hạnh bẻ ngón tay tính.

 

“Đại công t.ử mỗi tháng tiền tiêu chưa đến một lượng bạc, hắn tích góp suốt ba tháng, một đồng cũng không tiêu cho mình, tất cả đều dùng để mua trâm cho người.

 

“Tấm lòng này, đến cả con ruột cũng chưa chắc có.”

 

Ta đặt cây trâm vào hộp trang sức, đóng nắp lại.

 

“Xuân Hạnh.”

 

“Có nô tỳ.”

 

“Ta e là thật sự không làm nổi mẹ kế độc ác rồi.”

 

Xuân Hạnh không hề ngạc nhiên.

 

“Nô tỳ đã sớm biết rồi.”

 

“Ngươi không thể phối hợp với ta một chút sao?”

 

“Phối hợp cái gì ạ?”

 

“Phối hợp để ta giãy giụa một chút.”

 

Xuân Hạnh suy nghĩ một chút.

 

“Tiểu thư, người đã giãy giụa mấy tháng rồi mà vẫn không ra kết quả. Hay là… đừng giãy giụa nữa?”

 

Ta trừng nàng một cái.

 

Đứa trẻ này quá ngoan rồi, ngoan đến mức khiến người ta đau lòng.

 

“Thôi vậy.”

 

Ta ngả người nằm xuống giường.

 

“Không nghĩ nữa, đi đến đâu hay đến đó vậy.”

 

Xuân Hạnh đắp chăn cho ta, nhỏ giọng nói.

 

“Tiểu thư, thật ra người như vậy rất tốt.”

 

“Tốt cái gì?”

 

“Chính là… rất tốt.”

 

Xuân Hạnh nghĩ một chút.

 

“Đại công t.ử có được người làm mẹ kế như vậy, là phúc khí của hắn.”

 

Ta không nói gì, xoay người sang một bên.

 

Phúc hay không phúc ta không biết, ta chỉ biết, cái kịch bản mẹ kế độc ác này, ta là hoàn toàn diễn không nổi nữa rồi.

 

5

 

Qua năm mới, Thẩm Hoài An từ biên quan trở về.

 

Đây là lần đầu tiên sau khi thành thân với ta, hắn trở về phủ, ta có chút căng thẳng.

 

Không phải sợ gặp hắn, mà là sợ hắn phát hiện thái độ của ta đối với Thẩm Nghiễn Thanh không giống như hắn đã dự liệu.

 

Dù sao khi hắn cưới ta vào phủ, tất cả mọi người đều mặc định ta là đến lấp chỗ trống, sẽ không quá để tâm đến đứa trẻ của vợ trước.

 

Nhưng ta lại cố tình để tâm.

 

Ngày Thẩm Hoài An trở về, kinh thành lại đổ một trận tuyết.

 

Ta dẫn theo Thẩm Nghiễn Thanh đứng chờ ở cửa.

 

Nó mặc bộ cẩm bào màu xanh sẫm mà ta cho người may mới, tóc buộc gọn gàng, đứng trong tuyết, giống như một mầm cây non vừa nhú.

 

So với nửa năm trước, nó đã cao lên không ít, trên mặt cũng có thêm thịt, không còn bộ dạng da bọc xương nữa.

 

Nhìn thấy xe ngựa của Thẩm Hoài An từ xa tiến lại, nó rõ ràng căng thẳng, hai tay xoắn vào nhau, các đốt ngón tay trắng bệch.

 

Ta nhìn nó một cái, nhỏ giọng nói.

 

“Đừng căng thẳng, cha con đâu phải hổ.”

 

Nó gượng cười, nhưng tay vẫn xoắn lại.