Năm thứ ba sau khi di mẫu gả vào Hầu phủ làm kế thất.
Bà gửi thư cho ta, nói muốn tác thành hôn sự giữa ta và con riêng của bà.
Nhưng ở Giang Nam, ta đã có người trong lòng.
Khi đến tận cửa từ chối, ta lại bắt gặp Tiêu Lâm đang tranh cãi với di mẫu.
“Vì ham vinh hoa phú quý nên bà mới gả vào Hầu phủ.”
“Cháu gái của bà thì có thể là hạng người tốt đẹp gì chứ?”
“Cho ta làm thiếp, ta còn chê bẩn.”
Hắn mắng c.h.ử.i vô cùng cay nghiệt.
Lúc phất tay áo bỏ đi, hắn không hề để ý đến sự hiện diện của ta.
Ta bước vào viện của di mẫu.
Bà đưa tay lau nước mắt.
“Lâm nhi tính tình ngạo mạn, không phải lương phối.”
“Để di mẫu tìm cho con một người tốt khác, được không?”
Ta gật đầu.
“Đều nghe theo sự sắp xếp của di mẫu.”
1
Ta chưa từng nghĩ Tiêu Lâm lại là thế t.ử của Hầu phủ.
Càng không ngờ, hắn chính là người con riêng mà di mẫu vẫn nhắc tới, kẻ luôn xem bà như kẻ thù g.i.ế.c mẹ.
Trên đời này, người trùng tên trùng họ vốn rất nhiều.
Chỉ riêng trong thư viện, người tên Tiêu Lâm đã có tới bảy người.
Huống chi hắn từng nói, gia tộc nhiều đời làm nghề buôn bán.
Từ nhỏ đến lớn chưa từng rời khỏi Giang Nam.
Di mẫu khẽ thở dài.
“Di mẫu vốn nghĩ hai đứa từng cùng học trong thư viện.”
“Biết đâu đã sớm quen biết, lại là một đoạn lương duyên trời định.”
Đâu chỉ quen biết.
Chúng ta còn là tri kỷ.
Bạch Lộc thư viện vốn rất cởi mở.
Ba năm trước, nơi đó phá bỏ lệ cũ, lần đầu tiên nhận nữ học trò nhập học.
Ta không muốn bị giam mình trong khuê phòng.
Thế nên một mình rời nhà, đến Bạch Lộc thư viện cầu học.
Tiêu Lâm là bạn đồng môn của ta.
Hắn có dung mạo tuấn tú như ngọc, tài danh đứng đầu Bạch Lộc thư viện.
Biết bao cô nương đem lòng ngưỡng mộ.
Dẫu hắn nói gia đình nhiều đời làm thương nhân, là con cháu nhà buôn, không thể tham gia khoa cử nhưng vẫn khiến vô số người theo đuổi.
Thế nhưng hắn chỉ đối xử tốt với mỗi mình ta.
Mỗi khi ta đau đầu vì bài vở, hắn sẽ đẩy sang những quyển sách đã ghi chú cẩn thận để ta tham khảo.
Những đêm học muộn, khi ta cúi đầu luyện chữ, lỡ để mực dính lên má, hắn sẽ nhẹ nhàng lau giúp.
Ta thích ăn các loại bánh mềm dẻo.
Hắn liền hết lần này đến lần khác mua cho ta.
Ta vốn cho rằng đó là sự ngầm thấu hiểu giữa đôi bên.
Cho đến lúc này mới bừng tỉnh nhận ra tất cả chỉ là một trò cười.
Nhưng ta vẫn không cam lòng.
Ta hỏi di mẫu:
“Tiêu Lâm có biết con cũng đang học ở thư viện không?”
Nghe vậy, di mẫu khẽ gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Trước khi nó đến Giang Nam, ta từng sai người mang chân dung của con cho nó, cũng dặn nó phải để tâm chăm sóc con nhiều hơn.”
“Dù nó không thích ta, nhưng nghĩ lại chắc cũng sẽ không làm khó con.”
Thì ra hắn đối xử tốt với ta chỉ vì lời dặn dò của di mẫu, hoàn toàn không liên quan đến tình cảm nam nữ.
Bằng không, hắn cũng sẽ không dứt khoát từ chối việc cưới ta như vậy.
Rốt cuộc chỉ là ta đơn phương tình nguyện.
Ta cúi mắt.
Trong lòng có chút buồn bã, nhưng không dám biểu lộ trước mặt di mẫu.
Bởi cuộc đời bà đã quá khổ rồi.
Nhà ta nhiều đời sinh sống ở Giang Nam.
Thuở còn trẻ, di mẫu luôn mơ trở thành nữ hiệp.
Một mình mang kiếm lên kinh thành xông pha.
Không ngờ lại bị kẻ xấu hãm hại.
Khi đối phương định giở trò bất chính, chính mẫu thân của Tiêu Lâm đi ngang qua cứu bà.
Bà ấy còn mời di mẫu về phủ ở lại vài ngày.
Thế nhưng khi ấy, bệnh tình của mẫu thân Tiêu Lâm đã vô cùng nghiêm trọng.
Bà ấy ngày ngày ho ra m.á.u.
Bà không sợ c.h.ế.t.
Điều bà sợ là sau khi mình qua đời sẽ không còn ai chăm sóc đứa con thơ dại.
Vì thế, bà khổ sở cầu xin di mẫu.
Mong rằng sau khi mình mất, di mẫu có thể gả vào Hầu phủ, thay bà chăm sóc Tiêu Lâm.
Ngoại tổ phụ vốn không đồng ý.
Ơn cứu mạng không đáng để đ.á.n.h đổi cả cuộc đời.
Hầu phủ nhìn bề ngoài thì phú quý vinh hoa.
Nhưng Hầu gia lại là kẻ ham mê hưởng lạc, ngày ngày lưu luyến hậu trạch, ông cũng là khách quen của những thanh lâu kỹ quán.
Thực sự không phải lương phối.
Nhưng di mẫu cảm niệm ơn cứu mạng.
Cuối cùng vẫn gật đầu đáp ứng.
Bà còn hứa cả đời sẽ không sinh con riêng, sẽ đối xử với Tiêu Lâm như con ruột.
Chính vì vậy mà ngoại tổ phụ nổi giận, cắt đứt quan hệ với bà.
Còn không cho mẫu thân và ta tới kinh thành thăm bà.
Nhưng mẫu thân vẫn thương nhớ muội muội của mình.
Mỗi tháng đều gửi một bức thư.
Thỉnh thoảng còn kèm theo chân dung của ta.
Chỉ là khoảng cách từ Giang Nam đến kinh thành quá xa.
Lại sợ ngoại tổ phụ phát hiện.
Cho nên đến tận hôm nay, đây mới là lần đầu tiên ta chính thức gặp mặt di mẫu.
Thế nhưng nhờ thư từ qua lại suốt bao năm.
Ta không hề cảm thấy xa lạ với bà, ngược lại còn vô cùng thân thiết.
Thấy bà không ngừng rơi lệ, lòng ta cũng đau xót.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
“Di mẫu, người ở Hầu phủ sống không tốt sao?”
Trong thư, bà chưa từng kể khổ.
Nhưng vừa rồi, khi Tiêu Lâm tranh cãi với bà.
Những lời hắn nói thực sự quá cay nghiệt.
Di mẫu không đáp, chỉ nhẹ nhàng lắc đầu, nắm lấy tay ta.
“Con khó khăn lắm mới tới kinh thành một chuyến.”
“Vậy hãy ở lại Hầu phủ vài ngày đi.”