“Ở lại bầu bạn với di mẫu, được không?”
Trong mắt bà tràn đầy mong đợi.
Ta không nỡ từ chối, cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý.
Di mẫu vô cùng vui vẻ, lập tức sai người mang bánh điểm tâm tới.
“A tỷ con từng viết thư nói con thích nhất các loại bánh mềm dẻo.”
“Biết hôm nay con đến, ta đã đặc biệt dặn người chuẩn bị từ sớm.”
Nhưng bánh chưa mang tới.
Người tới trước lại là Mai nương, một vị thiếp thất của Hầu gia.
Mai nương mặc váy đỏ, dung mạo yêu kiều diễm lệ.
Nàng ta bước vào viện.
Bất chấp sự ngăn cản của nha hoàn và ma ma, cứ thế đi thẳng đến trước mặt ta.
Nàng ta che miệng cười khẽ.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
“Vị này chính là biểu tiểu thư sao?”
Nói rồi lại nhìn sang di mẫu.
“Phu nhân cũng đừng trách thế t.ử nổi giận.”
“Biểu tiểu thư tuy dung mạo xinh đẹp, nhưng dù sao cũng xuất thân từ tiểu môn hộ.”
Di mẫu cau mày.
“Nói đủ chưa?”
“Nói đủ rồi thì cút đi.”
Nghe vậy, Mai nương không đáp.
Nàng ta chỉ quay đầu nhìn phía sau.
Sau lưng nàng ta còn có hai bà t.ử làm việc nặng, mỗi người ôm một chiếc bình hoa.
Mai nương nhận lấy một chiếc.
Nàng ta hơi cúi người hành lễ.
“Phu nhân, đừng trách ta vô lễ.”
“Vừa rồi thế t.ử đã nói, ai dám tới quấy phá một trận ở Ngô Đồng uyển, Thế t.ử sẽ bảo Hầu gia nâng người đó lên làm trắc thất.”
Dứt lời.
Mai nương ôm bình hoa, hung hăng ném thẳng về phía di mẫu.
Ta vội vàng che chắn trước người bà.
Chiếc bình đập mạnh vào tường, lập tức vỡ tan tành.
Mảnh sứ văng tung tóe.
Một mảnh trong đó lướt qua mặt ta.
Cơn đau nhói bất ngờ ập tới.
“Cập nhi!”
Di mẫu kinh hãi kêu lên.
Bà lập tức sai người đi mời lang trung.
Mà Mai nương, dựa vào sự sủng ái của Hầu gia lại có Thế t.ử chống lưng.
Kiêu ngạo vô cùng.
Nàng ta chẳng hề có lấy một chút áy náy.
Thậm chí còn xoay người bỏ đi ngay.
Ta vốn định ngăn lại.
Nhưng di mẫu lắc đầu.
“Vết thương trên mặt con quan trọng hơn.”
“Ta sẽ xử lý nàng ta sau.”
Di mẫu đỡ ta vào trong phòng.
Vết thương rất sâu.
Bà dùng khăn tay lau m.á.u cho ta.
Nhưng cả chiếc khăn nhanh ch.óng bị nhuộm đỏ.
Trong mắt bà đầy vẻ tự trách.
“Là di mẫu không tốt.”
“Gọi con tới kinh thành, lại không bảo vệ được con.”
Ta lắc đầu, nắm lấy tay bà.
“Chuyện này không liên quan đến người.”
Ta nhìn di mẫu.
“Nghe lời Mai nương nói, dường như Tiêu Lâm đối xử với người rất tệ.”
Di mẫu vốn không muốn nhắc đến chuyện này.
Nhưng nhìn vết thương trên mặt ta.
Cuối cùng bà vẫn khẽ thở dài, kể cho ta nghe chuyện năm xưa.
Nếu nói gả vào Hầu phủ để chăm sóc hài t.ử là vì báo ân.
Thì điều di mẫu không ngờ tới nhất chính là, Hầu phủ này tuy không phải hang hùm ổ sói, nhưng lại đầy rẫy tranh đấu và tính toán.
Chưa nói đến những thủ đoạn của đám thiếp thất.
Chỉ riêng di mẫu của Tiêu Lâm, muội muội ruột của vị Hầu phu nhân quá cố, cũng không phải người dễ đối phó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Bà ta thích Hầu gia, muốn gả cho Hầu gia.”
“Nhưng ta lại vào phủ trước bà ta một bước.”
“Vì thế bà ta hận ta đến tận xương tủy.”
Di mẫu cúi đầu.
Trong mắt là nỗi chua xót khó nói thành lời.
“Bà ta sai người tung tin đồn, nói ta cố ý quyến rũ Hầu gia, ép c.h.ế.t mẫu thân của Lâm nhi.”
“Lại lấy thân phận di mẫu của nó, ngày ngày tới trước mặt Lâm nhi khóc lóc.”
“Lâu dần, Lâm nhi hận ta thấu xương.”
“Nó cho rằng chính ta hại c.h.ế.t mẫu thân nó.”
“Chỉ vì ham vinh hoa phú quý của Hầu phủ, muốn ngồi lên vị trí Hầu phu nhân.”
Ta không hiểu.
“Nếu bà ta muốn gả vào Hầu phủ làm kế thất, vậy vì sao vị phu nhân kia lại chọn người?”
Không giao phó con trai cho tỷ muội ruột thịt của mình.
Ngược lại lại cầu xin di mẫu.
Quả thực rất kỳ lạ.
Di mẫu lắc đầu.
Bà cũng không hiểu.
“Có lẽ… tỷ muội bất hòa chăng?”
Vừa dứt lời.
Lang trung đã vội vã chạy tới.
Ông xem xét vết thương trên mặt ta, rồi đưa cho ta một lọ t.h.u.ố.c mỡ.
Sau đó dặn dò:
“Trước khi vết thương lành hẳn không được gặp gió, nếu không sẽ để lại sẹo.”
Di mẫu nghe vậy liền lập tức sai người mang khăn che mặt tới.
“Dùng mũ màn trong nhà không tiện.”
“Tấm khăn che mặt này được dệt bằng lụa dày, đường dệt kín và khít.”
“Vừa không để lộ dung mạo, vừa có thể chắn gió.”
Bà lại tỉ mỉ dặn dò thêm.
“Cập nhi, con là nữ t.ử.”
“Dung mạo tuyệt đối không thể bị tổn hại.”
…
Ở Hầu phủ, những ngày tháng ấy tạm xem như thanh nhàn.
Ngày thứ ba sau khi vào phủ.
Ta mới gặp phụ thân của Tiêu Lâm, lão Hầu gia của Hầu phủ.
Hai bên tóc mai của ông đã điểm bạc, gương mặt tròn đầy đặn, thân hình đôn hậu, cử chỉ lại khá nhã nhặn.
Vì chuyện Mai nương gây ra, trong lòng ông vẫn có phần áy náy với ta.
Ông cho người mang tới không ít lễ vật để bù đắp.
Biết ta thích đọc sách, ông còn đích thân tặng một quyển quý hiếm.
Đó chính là cuốn sách mà trước đây ta từng nhắc tới trước mặt Tiêu Lâm.
Khi ấy thư viện vừa nghỉ học.
Hắn nói trong nhà đã có sắp xếp, muốn hắn ra ngoài kinh thương vài tháng.
Còn bảo khi trở về sẽ mang cuốn sách hiếm ấy cho ta.
Di mẫu cũng biết cuốn sách này vô cùng quý giá.
Bà kéo ta lại, nghiêm chỉnh hành lễ tạ ơn Hầu gia.
Hầu gia gật đầu.
Sau đó hỏi:
“Ta vẫn chưa biết tên của cháu gái nàng.”
Di mẫu nhìn ta.
“Nha đầu này họ Chúc, tên Hành Sương, nhũ danh là Cập nhi.”
“Cập?”
Hầu gia tò mò.
“Sao lại lấy cái tên ấy?”
Ta đáp:
“Thuở nhỏ thân thể ta yếu ớt nhiều bệnh. Phụ mẫu sợ ta khó nuôi lớn nên đặt nhũ danh là Cập nhi, ý chỉ một ngọn cỏ dại nơi sơn dã, vừa bén rễ là có thể sinh trưởng.”
Nhưng nhũ danh vốn là chuyện riêng tư.
Ngoài phụ mẫu và người thân trong nhà, rất ít người biết.
Ngay cả Tiêu Lâm cũng không hay.
Ta vừa trả lời xong.
Chưa kịp để Hầu gia hỏi tiếp, Tiêu Lâm đã vội vàng xông vào.
Cửa phòng bị đẩy mạnh.
Gió lạnh cuốn theo bụi mịn ào vào trong.