Minh Nguyệt Trục Lai

Chương 10



 

“Tẩu tẩu cũng sẽ không chán ghét ta đến thế!”

 

“Thậm chí còn đuổi ta ra khỏi nhà!”

 

Xem ra bà ta tới Giang Nam là để tìm Tiêu Lâm.

 

Bởi trên đời này, người duy nhất còn nguyện che chở bà ta chính là hắn.

 

Nhưng mấy ngày trước, Tiêu Lâm lại tới gõ cửa nhà ta.

 

Lần này bị đ.á.n.h vào chân.

 

Phải dưỡng thương rất lâu.

 

Cho nên nhất thời Bạch Thư Linh không tìm được hắn.

 

Vòng vo một hồi.

 

Lại tìm đến tận cửa nhà ta.

 

Di mẫu nhìn bà ta.

 

Ánh mắt lạnh lùng.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

“Nếu ngươi không có ý đồ xấu, người khác sao phải đáp trả ngươi như vậy?”

 

Nhà họ Lục chưa từng ức h.i.ế.p người khác, nhưng cũng không phải loại mặc cho người khác bắt nạt.

 

Bọn họ chỉ là dùng cách tương tự đáp trả mà thôi.

 

Nhà họ Bạch đuối lý.

 

Cho nên chỉ có thể c.ắ.n răng nuốt cục tức này xuống.

 

Lúc này Bạch Thư Linh đã có phần điên loạn.

 

Không ngừng gào thét:

 

“Ta mang lòng bất chính?”

 

“Ta chỉ muốn gả cho Hầu gia.”

 

“Dù chỉ làm thiếp cũng được!”

 

“Nhưng vì sao ngươi lại cản đường ta?”

 

“Vì sao chứ!”

 

Hai mắt bà ta đỏ ngầu.

 

Đáy mắt tràn ngập sự không cam lòng.

 

Gắt gao trừng di mẫu.

 

Hận ý ngập trời.

 

“Ta rõ ràng đã hạ t.h.u.ố.c tỷ tỷ ta, chỉ cần nàng ấy c.h.ế.t đi.”

 

“Ta có thể lấy danh nghĩa chăm sóc Lâm nhi.”

 

“Đường đường chính chính gả vào Hầu phủ làm kế thất.”

 

“Nhưng vì sao ngươi lại xuất hiện?”

 

“Chính ngươi hủy hoại ta!”

 

“Là ngươi!”

 

Bà ta vừa gào thét vừa khóc lóc.

 

Từng câu từng chữ đều như nhuốm m.á.u.

 

Di mẫu cũng kinh hãi đến cực điểm.

 

Bà lao tới túm lấy cổ áo Bạch Thư Linh.

 

“Thì ra Bạch tỷ tỷ là do ngươi hại c.h.ế.t?”

 

“Ngươi sao có thể độc ác đến vậy!”

 

“Ngươi còn gọi nàng ấy là Bạch tỷ tỷ?”

 

Bạch Thư Linh cười đầy châm biếm.

 

Sau đó chậm rãi nói:

 

“Khi huynh trưởng đuổi ta ra khỏi nhà.”

 

“Tẩu tẩu đã kể cho ta một bí mật.”

 

“Nàng ấy nói năm đó vừa tới kinh thành, ngươi đã thu hút sự chú ý của rất nhiều công t.ử thế gia.”

 

“Tỷ tỷ ta đương nhiên cũng chú ý tới ngươi.”

 

“Ngươi tính tình đơn thuần, lại rất coi trọng lời hứa.”

 

“Cho nên tỷ tỷ ta bỏ tiền mua chuộc đám ăn mày.”

 

“Dàn dựng một màn kịch. Khiến ngươi cam tâm tình nguyện báo ân.”

 

“Đem cả đời mình bồi vào việc chăm sóc Tiêu Lâm.”

 

“Lâm Nhược, ngươi mới là kẻ ngốc.”

 

“Bị vị Bạch tỷ tỷ mà ngươi luôn kính trọng lừa suốt hai mươi năm.”

 

Di mẫu nghe xong lập tức c.h.ế.t lặng tại chỗ.

 

Bạch Thư Linh thì cười lớn.

 

Điên cuồng đến đáng sợ.

 

“Những lời ngươi nói đều là thật sao?”

 

Cách đó không xa.

 

Tiêu Lâm chống gậy đứng đó.

 

Trong mắt tràn đầy vẻ không thể tin nổi.

 

Bạch Thư Linh phạm tội g.i.ế.c người.

 

Sau khi báo quan, bà ta bị nha môn bắt giữ và xử trí theo luật.

 

Hiện giờ ngoài việc tới tìm ta.

 

Tiêu Lâm còn muốn gặp di mẫu.

 

Biết được chân tướng năm xưa.

 

Hắn mới hiểu rằng người mình hận nhất suốt bao năm qua lại là người vô tội nhất.

 

Mà mẫu thân ruột của hắn, hoá ra cũng là đồng lõa.

 

Di mẫu gặp hắn một lần.

 

Nhưng trong mắt bà không còn sự nhẫn nhịn như trước.

 

Chỉ còn lại oán hận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Tiêu Lâm, ngươi nên biết.”

 

“Ta không muốn gặp ngươi.”

 

Tiêu Lâm quỳ trên mặt đất.

 

“Là con nghe lời gièm pha.”

 

“Mẫu thân muốn đ.á.n.h muốn phạt thế nào, con cũng chấp nhận.”

 

Di mẫu cụp mắt.

 

Từ trên cao nhìn xuống hắn.

 

“Nhưng chỉ cần nhìn thấy ngươi.”

 

“Ta liền cảm thấy ghê tởm.”

 

“Cho nên ngươi cút đi.”

 

“Cút thật xa, được không?”

 

Sắc mặt Tiêu Lâm càng thêm tái nhợt.

 

Nhưng hắn vẫn không chịu đi.

 

Cầu xin suốt mấy tháng.

 

Quỳ suốt mấy tháng.

 

Đầu đông cuối năm.

 

Tiêu Lâm nhận được một bức thư.

 

Liền chống gậy vội vã trở về kinh thành.

 

Lục phu nhân cũng gửi thư từ kinh thành tới Giang Nam.

 

Trong thư có nhắc đến chuyện Hầu gia vốn nuôi ngoại thất bên ngoài.

 

Lại bị ngoại thất mê hoặc đến thần hồn điên đảo.

 

Còn đưa con trai của ngoại thất về phủ.

 

Người con trai ấy vừa có tài vừa có sắc.

 

Tiêu Lâm không có mặt.

 

Tên con trai của ngoại thất kia lại rất biết lấy lòng.

 

Dỗ dành khiến Hầu gia vui vẻ không thôi.

 

Hầu gia đích thân quyết định ghi tên hắn dưới danh nghĩa vị Hầu phu nhân quá cố.

 

Nhận làm đích t.ử.

 

Mà đã là đích t.ử.

 

Đương nhiên có tư cách kế thừa tước vị.

 

Hầu gia còn vào cung xin chỉ, sắc phong hắn làm Thế t.ử.

 

Tiêu Lâm biết tin ấy liền vội vàng trở về kinh thành.

 

Về phần sau đó xảy ra chuyện gì.

 

Không ai biết nữa.

 



 

Hai năm sau.

 

Ta đưa nữ nhi vào kinh.

 

Khi đi ngang qua Hầu phủ.

 

Thấy ngay cả tấm biển trước cổng cũng đã bị tháo xuống.

 

Lục phu nhân khẽ thở dài.

 

“Năm đó nhà họ Tiêu.”

 

“Từ đích t.ử, thứ t.ử cho tới con trai ngoại thất.”

 

“Ai nấy đều tranh đoạt đến điên cuồng.”

 

“Hai năm qua, kẻ c.h.ế.t, người bị thương.”

 

“Rõ ràng cùng chung huyết mạch nhưng lại xem nhau như kẻ thù.”

 

“Cuối cùng chẳng ai có kết cục tốt đẹp.”

 

“Lão Hầu gia bị chọc tức đến c.h.ế.t.”

 

“Hoàng thượng nổi giận.”

 

“Trực tiếp tước bỏ tước vị của nhà họ Tiêu.”

 

“Còn Tiêu Lâm.”

 

“Vốn dĩ chân đã có thương tích cũ.”

 

“Lại bị các huynh đệ khác tính kế đ.á.n.h gãy luôn chân còn lại.”

 

“Giờ này…chắc đang ở xó xỉnh nào đó ăn xin cùng đám ăn mày thôi.”

 

Nói xong.

 

Lục phu nhân bế Tiểu Đoàn nhi trong lòng ta lên.

 

Đeo chiếc khóa trường mệnh đã chuẩn bị từ sớm lên cổ con bé.

 

“Cho nên, điều ta mong nhất chỉ là người một nhà hòa thuận.”

 

“Bình bình an an.”

 

Sau khi chúng ta rời đi.

 

Trong góc khuất ven đường có một tên ăn mày què chân đang chật vật bò tới phía trước.

 

Trong bát của hắn vừa được người ta ném cho vài miếng bạc vụn.

 

Chưa kịp vui mừng.

 

Đã bị một tên ăn mày khỏe mạnh khác đá ngã.

 

Cướp lấy số bạc rồi bỏ chạy.

 

Hắn nằm trên mặt đất.

 

Lặng lẽ nhìn theo bóng dáng xe ngựa dần đi xa.

 

Nước mắt hòa lẫn với bụi đất.

 

Nhưng từ đầu đến cuối.

 

Không ai ngoảnh đầu nhìn lại.

 

Hết.