Minh Nguyệt Trục Lai

Chương 9



 

Di mẫu quỳ sụp xuống.

 

Dập đầu thật mạnh ba cái.

 

Nước mắt cũng tuôn rơi không ngừng.

 

Bà đứng dậy lao vào lòng ngoại tổ phụ và ngoại tổ mẫu.

 

Hết lần này tới lần khác nói lời xin lỗi.

 

Đến đây.

 

Nhà họ Lâm cuối cùng cũng được đoàn tụ.

 

Đã là phụ t.ử thân sinh.

 

Làm gì có mối thù nào để qua đêm.

 

Biết di mẫu sống không tốt ở kinh thành.

 

Ngoại tổ phụ vừa giận vừa đau lòng, nhưng nhiều hơn cả là tự trách.

 

Tự trách mình năm đó nói quá nặng lời.

 

Khiến nữ nhi đáng thương không dám về nhà.

 

Lại quá coi trọng thể diện, không thể khóc trước mặt người khác.

 

Tối hôm ấy khi trở về phòng.

 

Bà ôm ngoại tổ mẫu khóc rất lâu.

 

Tiếng khóc vang khắp nửa sân viện.

 

Ai cũng nghe thấy.

 

Sau đó.

 

Nhà họ Chúc và nhà họ Lâm lại bắt đầu chuẩn bị hôn lễ cho ta và Lục Doãn Tiều.

 

Phụ mẫu đã sớm sửa sang xong tân trạch.

 

Tờ địa khế nằm trong tay ta.

 

Khi mua căn nhà ấy, Lục Doãn Tiều đã để ta đứng tên gia chủ.

 

Hắn nói:

 

“Đã là ở rể, vậy nàng chính là thê chủ của ta.”

 

Hắn đem toàn bộ chân tâm đặt trước mặt ta.

 

Mà ta cũng không phải sắt đá.

 

Từng chút một.

 

Ta bắt đầu dần mở lòng với hắn..

 

Bạch Lộc thư viện có rất nhiều bằng hữu đồng môn của chúng ta.

 

Cho nên lần đại hôn này.

 

Đương nhiên phải gửi thiếp mời cho mọi người.

 

Ta và Lục Doãn Tiều đích thân tới Bạch Lộc thư viện phát hỷ thiếp cho các đồng môn và phu t.ử.

 

Đúng lúc thư viện sắp khai giảng.

 

Các đồng môn cũng lần lượt trở về.

 

Biết tin ta và Lục Doãn Tiều thành thân.

 

Mọi người đều liên tục chúc mừng.

 

Cũng có người hỏi:

 

“Vậy còn Tiêu Lâm thì sao?”

 

“Các ngươi đang nhắc tới ta sao?”

 

Cách đó không xa.

 

Tiêu Lâm vừa từ kinh thành trở về.

 

Vừa khéo nghe được câu ấy.

 

Sau lưng hắn còn có hai tiểu tư mang hành lý.

 

Lúc này, vết thương trên mặt ta đã gần như khỏi hẳn nên không cần đeo khăn che mặt nữa.

 

Vẫn mặc đồng phục theo quy củ của thư viện.

 

Vừa nhìn thấy ta, ánh mắt Tiêu Lâm lập tức sáng lên.

 

Hắn bước nhanh tới trước mặt ta.

 

“Hành Sương.”

 

“Đã lâu không gặp.”

 

“Nàng vẫn khỏe chứ?”

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

Trong mắt hắn.

 

Dường như có thứ tình cảm sâu đậm không thể tan đi.

 

Không biết từ lúc nào.

 

Lục Doãn Tiều đã xuất hiện bên cạnh ta.

 

Hắn nắm lấy tay ta rồi đưa một tấm hỷ thiếp cho Tiêu Lâm.

 

Tiêu Lâm nhíu mày nhìn tấm thiếp trong tay.

 

Dường như không hiểu.

 

“Lục Doãn Tiều.”

 

“Ngươi không phải đã cùng…”

 

Hắn đột nhiên khựng lại.

 

Rồi lập tức nhìn về phía ta.

 

“Chúc Hành Sương.”

 

“Nàng là cháu gái của Lâm Nhược?”

 

Ta nhíu mày khó hiểu.

 

Chẳng phải hắn đã sớm biết rồi sao?

 

Tiêu Lâm lại lắc đầu.

 

Miệng lẩm bẩm:

 

“Không thể nào…”

 

“Không thể nào…”

 

“Cháu gái của bà ấy rõ ràng tên là Cập nhi.”

 

“Sao có thể là Hành Sương được?”

 

“Cập nhi là nhũ danh của ta.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Ta chậm rãi đáp.

 

Ánh mắt Tiêu Lâm lập tức tan vỡ.

 

Hắn vẫn mang vẻ không thể tin nổi.

 

“Không…”

 

“Không thể nào…”

 

Ta bình thản nhìn hắn.

 

“Tiêu Lâm, ngươi đang giả vờ điều gì vậy?”

 

Hắn ngẩn người.

 

“Ý nàng là gì?”

 

“Di mẫu đã sớm đưa chân dung của ta cho ngươi.”

 

“Ngươi không thể không biết dung mạo của ta.”

 

“Trên chân dung cũng có ghi tên.”

 

“Đã biết thân phận của ta.”

 

“Vậy tại sao ở kinh thành lại hết lần này tới lần khác sỉ nhục ta?”

 

“Bây giờ lại bày ra bộ dạng này?”

 

Tiêu Lâm liên tục lắc đầu.

 

“Ta chưa từng xem bức chân dung ấy.”

 

“Ta chán ghét bà ấy.”

 

“Sao có thể muốn thay bà ấy chăm sóc cháu gái được?”

 

“Bức chân dung đó…”

 

“Ta chưa từng mở ra xem.”

 

“Đã ném thẳng vào chậu than rồi.”

 

“Ta không biết đó là nàng…”

 

Hắn cuống cuồng giải thích.

 

Tay cầm tấm hỷ thiếp như thể đang cầm phải than nóng.

 

Bỗng chốc ném mạnh xuống đất.

 

Lục Doãn Tiều cúi người nhặt lên.

 

“Ngươi đã không cần.”

 

“Vậy lúc ta và Hành Sương thành thân.”

 

“Chúng ta sẽ không mời ngươi nữa.”

 

“Không!”

 

“Các người không thể thành thân!”

 

Hai mắt Tiêu Lâm đỏ ngầu.

 

Hắn nhìn chằm chằm vào ta.

 

Tình ý trong mắt đậm đặc đến mức không thể che giấu nhưng ta chỉ cảm thấy thật nực cười.

 

“Tiêu Lâm.”

 

“Ngươi quên rồi sao?”

 

“Ta và Doãn Tiều đã thành thân ở kinh thành từ lâu rồi.”

 

Huống hồ.

 

Bất kể chuyện năm xưa ra sao.

 

Khoảng thời gian ở kinh thành đã sớm tiêu hao sạch tình cảm ta dành cho Tiêu Lâm.

 

Suy cho cùng.

 

Chỉ là có duyên không phận mà thôi.

 



 

Lần đại hôn thứ hai.

 

Khi đang bái đường, Tiêu Lâm lại muốn xông vào bên trong, nhưng hắn không có hỷ thiếp, đám tiểu tư canh cửa đương nhiên không cho vào.

 

Lại sợ hắn gây náo loạn hôn lễ.

 

Phụ mẫu ta cố ý tìm những tiểu tư có võ nghệ đến giữ cửa.

 

Hai người nhìn nhau.

 

Rồi đồng loạt xắn tay áo, nóng lòng muốn thử sức.

 

Sau khi thành thân, ta và Lục Doãn Tiều sống riêng.

 

Không có phụ mẫu quản thúc.

 

Lục Doãn Tiều lại ngày ngày gọi ta là thê chủ.

 

Việc gì cũng nói để ta quyết định.

 

Những ngày tháng ấy thật sự vô cùng thoải mái.

 

Điều duy nhất khiến người ta phiền lòng chính là Tiêu Lâm luôn tới gõ cửa nhà ta.

 

Lục Doãn Tiều dứt khoát sang nhà ngoại tổ phụ mượn mấy tiểu tư tới canh cửa.

 

Vài tháng trôi qua.

 

Tiêu Lâm tới ngày một ít hơn.

 

Phần lớn thời gian đều nằm trên giường dưỡng thương.

 

Cũng vì thế mà chậm trễ việc học ở Bạch Lộc thư viện.

 

Khiến các vị phu t.ử vô cùng bất mãn.

 

Sau đó, một lần ta và di mẫu ra ngoài.

 

Lại tình cờ gặp Bạch Thư Linh.

 

Bà ta không còn vẻ phong quang ngày trước.

 

Toàn thân nhếch nhác chật vật.

 

Vừa nhìn thấy di mẫu đã đỏ mắt lao tới.

 

Nhưng đám tiểu tư giữ cửa nhà ta sớm đã luyện thành một thân bản lĩnh.

 

Chỉ một chiêu đã quật ngã bà ta xuống đất.

 

Bạch Thư Linh bị đè c.h.ặ.t nhưng vẫn không ngừng gào lên với di mẫu:

 

“Đều tại ngươi!”

 

“Nếu không phải vì ngươi, nhà họ Lục đã không phá hỏng hôn sự của cháu trai ta!”