Mộ Tuyết Phương Bắc, Sông Núi Phương Nam

Chương 2



"Đã một ngày rồi, không phải là c.h.ế.t rồi chứ?"

Lời vừa dứt, bức rèm đột ngột bị người ta thô bạo vén lên, một luồng gió lạnh ùa vào mặt, kéo chút thần trí của ta quay về.

Ta chậm rãi mở mắt.

Tầm nhìn nhòe nhoẹt hồi lâu mới tụ lại được, thấy một ngón tay đang đặt ngay dưới ch.óp mũi mình.

Ta nhận ra nàng, nàng là thuộc hạ của Hách Liên Vân, tên là Ô Lan.

Nhận thức được nàng đang làm gì, ta yếu ớt nở một nụ cười.

Ô Lan tức giận quay người bỏ đi.

Mới bước được một bước liền lùi lại, giúp ta kéo chiếc chăn ngang hông lên cao một chút.

"Đa tạ Ô Lan cô nương..."

Hách Liên Vân thường xuyên lui tới chỗ ta.

Thế là ta luôn miệng cảm ơn Ô Lan.

Cảm ơn nàng giúp ta tắm rửa, cảm ơn nàng thay đệm giường cho ta, cảm ơn nàng đút t.h.u.ố.c cho ta uống...

Hách Liên Vân bèn để Ô Lan ở lại bên cạnh ta luôn.

Ô Lan trăm phần không tình nguyện.

"Ngươi đừng có nghĩ nhiều, ngươi chẳng qua chỉ là một cống phẩm có chút nhan sắc mà thôi."

Ta mỉm cười, nhẹ nhàng lên tiếng: "Có thể giúp ta bôi t.h.u.ố.c sau lưng được không?"

Nói rồi liền cởi bỏ xiêm y, đưa hũ t.h.u.ố.c mỡ qua.

Mọi ngày những dấu vết trên thân thể ta nàng đều đã nhìn thấy.

Thế nhưng hôm nay, không hiểu sao nàng lại nổi trận lôi đình.

Nàng gạt phăng hũ t.h.u.ố.c mỡ, đứng phắt dậy bỏ đi.

Vậy mà chưa đầy nửa tuần trà, nàng lại vội vã chạy trở vào.

Thấy ta đang yên lặng nằm trên giường nhỏ, nàng mới thở phào một tiếng.

"Đừng tưởng ta không biết ngươi đang tính kế gì, ngươi chẳng phải muốn đuổi ta đi để thám thính quân tình Bắc Địch chúng ta sao? Ta không mắc bẫy của ngươi đâu."

Ta mỉm cười lắc đầu.

Nàng càng tức tối hơn: "Không được cười với ta nữa!"

….

Thân thể ta trước giờ vẫn luôn ốm yếu, suốt ngày chỉ biết thu mình trong lều.

Ô Lan cầm roi ngựa đi tới đi lui trước mặt ta, liếc nhìn ta một cái, rồi lại liếc thêm cái nữa.

Nhật Nguyệt

"Người Trung Nguyên, ngươi có muốn cưỡi ngựa không?"

"Ta không biết cưỡi ngựa."

...

"Người Trung Nguyên, ngươi có muốn ngắm hoàng hôn không?"

"Bên ngoài lạnh lắm."

...

Hôm nay nàng không thèm hỏi ta nữa, túm lấy ta kéo thẳng ra ngoài.

"Hôm nay có hội đua nước, ngươi bắt buộc phải đi xem."

Cái gọi là "hội đua nước", thực chất là một cuộc thi bơi lội.

Khi chúng ta đến nơi, bên bờ sông đã đứng không ít nam t.ử mình trần.

Ta cúi đầu xuống, không dám nhìn nhiều.

Ô Lan thì chẳng nề hà gì, kéo ta chen thẳng vào giữa đám nam nhân.

Giữa đám đông, Hách Liên Vân khoác hờ một chiếc ngoại bào, bên cạnh vây quanh ba nữ nhân lả lướt như hồ ly, bưng chén rượu ân cần kề sát miệng hắn.

Ô Lan nhìn nhìn n.g.ự.c ta, lại nghiêng người ngó ngó m.ô.n.g ta, nói:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Biết điện hạ thích kiểu nữ nhân thế nào rồi chứ, hắn chẳng qua chỉ thấy ngươi mới lạ chút thôi..."

Lời của nàng bỗng chốc bị cắt ngang bởi một tràng reo hò dậy đất.

Ta ngẩng đầu lên, chỉ thấy tất cả mọi người đều đang đổ dồn ánh mắt về phía này.

Ta theo bản năng lùi lại phía sau. Nhưng lúc này ta càng lộ vẻ kinh hoàng, đám nam nhân kia lại càng hò hét điên cuồng hơn.

Ô Lan ngoảnh đầu nhìn ta một cái, trong ánh mắt thoáng qua một tia xót thương.

Nhưng cũng chỉ là một tia mà thôi, nàng và tất cả người Bắc Địch ở đây đều có người thân mạng vong dưới tay Cố gia quân.

Cha nợ con trả, bọn họ đối với ta đều mang theo tâm lý thù hận.

Nàng lôi ta đi, áp giải đến trước mặt Hách Liên Vân.

Hách Liên Vân khẽ vuốt ve gò má ta: "Xinh đẹp thế này, mang ra làm phần thưởng ta thật sự có chút không nỡ. Hay là ngươi cầu xin ta đi, giống như đêm hôm ấy vậy..."

Ta cười dịu dàng khuê các: "Trung Nguyên có câu phu xướng phụ tùy, ta đã là người của điện hạ, sống hay c.h.ế.t, thưởng hay phạt, toàn tùy điện hạ định đoạt."

Hắn bỗng bật cười, xoay vai ta lại, hướng về phía đám đông:

"Chẳng phải các ngươi tò mò xương cốt của người Trung Nguyên là mềm hay cứng sao?

"Thắng cuộc thi bơi này, tự mình đi mà kiểm chứng."

Xung quanh vang lên một loạt tiếng nuốt nước bọt đầy thèm khát.

"Điện hạ lời này có thật không?"

Hách Liên Vân nhướng mày, không tỏ ý phản bác.

Sau một hồi trống dồn dập, đám nam nhân lũ lượt lao xuống giữa dòng sông.

Hách Liên Vân lại thong thả ngồi bên bờ uống rượu.

Ô Lan nói: "Hội đua nước này thi đấu là sức bền, không có điểm dừng, năm ngoái điện hạ có thể kiên trì đến tận khi trời tối đấy."

Nói xong nàng lại nhấn mạnh: "Năm nào cũng là điện hạ kiên trì đến cuối cùng."

Hách Liên Vân liếc nàng một cái: "Nhiều lời."

Dứt lời liền nhảy xuống nước.

Người trên bờ không ngớt tiếng reo hò cổ vũ, chạy dọc theo bờ sông ra sức hét lớn.

Ô Lan kéo một kẻ đang thở hồng hộc là ta chạy đuổi theo phía sau.

Đến khi trời sập tối, dưới sông chỉ còn lại hai người.

Hách Liên Vân và Ba Đồ.

Ba Đồ bỗng dưng hét lớn một tiếng: "Điện hạ, đắc tội rồi!"

Ngay sau đó, ở dưới nước gã đạp mạnh một cước vào người Hách Liên Vân.

Hách Liên Vân sặc hai ngụm nước, nhanh ch.óng đổi hướng, lội lên bờ.

Ô Lan ngẩn người tại chỗ, vừa định lên tiếng liền bị một ánh mắt của Hách Liên Vân ép nuốt ngược lời vào trong.

Ta lặng lẽ đứng bên bờ sông, thu hết thảy mọi việc vào tầm mắt.

Ba Đồ cũng nhanh ch.óng bò lên bờ, chạy đến quỳ sụp trước mặt Hách Liên Vân: "Hắc hắc, tạ điện hạ ban thưởng."

Hách Liên Vân cười phẩy phẩy tay.

Ba Đồ hớn hở ôm ngang người ta nhấc bổng lên, vội vã thúc ngựa chạy về thành.

….

Ô Lan đi theo sau Hách Liên Vân, cẩn trọng từng chút một để cân nhắc lời lẽ:

"Người Trung Nguyên kia yếu ớt lắm, hai ngày trước vừa trải qua một trận đại bệnh, e là không chịu nổi tên khốn Ba Đồ kia giày vò đâu."

Hách Liên Vân liếc mắt nhìn sang: "Ngươi đang quan tâm nàng ta?"

Ô Lan cuống quýt phủ nhận: "Ta không có, ta không hề, ta chỉ là sợ nàng ta c.h.ế.t quá nhanh, làm mất hứng của điện hạ thôi."

Hách Liên Vân không nói gì, cứ thế sải bước dài tiến về phía trước.

Trên đường quay về, Ô Lan không ngừng nhìn trộm điện hạ.

Gương mặt kia chẳng nhìn ra biểu cảm gì, nhưng nàng cứ cảm thấy, điện hạ đang rất không vui.

Là vì thua hội đua nước sao?