Mộ Tuyết Phương Bắc, Sông Núi Phương Nam

Chương 3



Nhưng điện hạ ngoại trừ trên chiến trường ra, bình thường đâu có quá phu diễn chuyện thắng thua.

Vậy là vì thua mất người Trung Nguyên kia sao?

Điện hạ có rất nhiều, rất nhiều nữ nhân, những kẻ bị mang ra làm phần thưởng ban phát đi càng nhiều không đếm xuể, chưa từng thấy hắn vì nữ nhân nào mà nhíu mày dù chỉ một lần.

Nàng nghĩ không thông, bèn không nghĩ nữa.

Chỉ lầm lũi đi sau cái bóng lưng cao lớn kia.

Điện hạ sao lại cưỡi ngựa nhanh như vậy chứ?

Nàng sắp đuổi không kịp rồi.

Đến khi vào thành, sớm đã chẳng thấy tăm hơi điện hạ đâu.

Lúc đi qua trước lều của Ba Đồ, nàng nhìn thấy trên mặt đất vương vãi một chiếc ngoại bào bị xé rách bươm, không cần nghĩ cũng biết Ba Đồ đã vội vã đến nhường nào.

Nàng theo bản năng dừng bước.

Trong lều quá mực yên tĩnh.

Ba Đồ ngày thường giày vò nữ nhân, cách xa mười mấy tầng lều vẫn có thể nghe thấy động tĩnh.

Trong lòng nàng ẩn ẩn dấy lên sự bất an, ở bên ngoài gọi Ba Đồ hai tiếng, không ai đáp lại.

Nàng rảo bước tiến lên, vén rèm lều ra——

….

Đầu ngón tay ta chậm rãi lướt trên người Ba Đồ, hắn hưng phấn tới mức thở dốc hừ hừ.

Ta mỉm cười, thong thả cởi bỏ chiếc áo yếm áp thân, ném lên mặt hắn.

Hắn tham lam hít hà——

Khắc sau, ta rút d.a.o ra, đ.â.m thẳng vào bụng hắn.

Cha từng nói, trái tim có xương sườn bảo vệ, kẻ sức lực nhỏ như ta rất khó đ.â.m xuyên, nhưng phần bụng thì lại khác.

Quả nhiên không cần tốn quá nhiều sức đã cắm ngập vào, ta không dừng tay, nhanh ch.óng rạch một đường ngang.

Thế nên khi Ô Lan vén rèm bước vào, liền đập ngay vào mắt là Ba Đồ mình đầy m.á.u tươi đổ sụp xuống.

Ruột gan tựa như đổ vỡ, rơi vãi đầy đất.

Nàng kinh hoàng hét lên thất thanh: "Mau gọi quân y——"

Đến khi quân y và Hách Liên Vân chạy tới nơi, Ba Đồ đã tắt thở từ lâu.

Ta cô độc đứng trong góc, trước mặt tụ tập đông đảo thuộc hạ của Ba Đồ, ai nấy đều gào thét đòi Hách Liên Vân phải xử t.ử ta.

Hách Liên Vân nhìn ta hồi lâu, đột nhiên, hắn tuốt đao đ.â.m thẳng về phía ta.

Ta đứng im bất động như núi.

Mũi đao của hắn lướt sát qua vành tai ta, rạch rách tấm vải lều, gió lạnh bên ngoài tức thì lùa vào, thổi loạn mái tóc của ta.

Trong lều bỗng chốc im phăng phắc.

Hách Liên Vân nhìn quanh một vòng, tất cả mọi người đều cúi đầu xuống.

Thảo nguyên kính trọng dũng sĩ, cho dù có là cống phẩm của kẻ thù.

Nhưng nhìn lại Ba Đồ xem...

Chiếc áo yếm của ta vẫn còn vắt trên người hắn.

Bị một nữ nhân yếu ớt không chịu nổi một cơn gió g.i.ế.c c.h.ế.t, truyền ra ngoài đều là trò cười cho thiên hạ.

Không còn ai dám có ý kiến gì nữa.

Hách Liên Vân thu đao, bế ngang người ta lên, đưa trở về lều.

Ánh mắt hắn từ đôi mắt ta dời xuống làn môi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta vô thức né tránh sang bên, nụ hôn của hắn liền rơi xuống bên tai ta.

"Trốn cái gì?"

Ta cẩn trọng đáp: "Thân ta có mùi của kẻ khác, sợ điện hạ chán ghét."

Lời vừa dứt, xiêm y liền bị hắn thô bạo xé mở.

Khoảnh khắc nào đó, ta mở mắt ra.

Trong đôi mắt vốn dĩ luôn tàn nhẫn hiểm độc kia, đang cuồn cuộn ngọn lửa rực cháy mà ta chưa từng thấy bao giờ.

Tim ta khẽ nảy lên.

Khung cảnh này mang một vẻ quỷ dị khôn tả.

...

Mỗi lần Hách Liên Vân rời đi, Ô Lan đều sẽ đến thăm dò hơi thở của ta.

Lần này ta cố tình trêu chọc nàng, dọa nàng ngã ngồi phịch xuống đất, oang oang cái miệng hét lớn:

"Mau đến đây! Người Trung Nguyên tắt thở rồi!"

Ta không nhịn được, bật cười thành tiếng: "Ô Lan, ngươi đừng sợ, ta tạm thời chưa c.h.ế.t được đâu."

Nàng nghiêm túc hỏi: "Vậy khi nào ngươi mới c.h.ế.t?"

Ta nói: "Không biết nữa, sống c.h.ế.t có số, do trời định đoạt."

Nàng bảo: "Ở Bắc Địch chúng ta, điện hạ chính là trời."

…..

Nhật Nguyệt

Điều khoản thứ hai của hai nước nghị hòa là mở cửa giao thương ở chợ biên giới, thế nhưng ngay tháng đầu tiên đã xảy ra vụ việc đ.á.n.h g.i.ế.c.

Bắc Địch trước nay đều là dùng cách cướp bóc, nay lại bắt dùng trâu bò dê cừu để đổi, bọn họ không chịu.

Quan binh thủ thành của Đại Kỳ thì gom cả nợ cũ hận mới lại tính một thể, hai bên thế là lao vào đ.á.n.h nhau.

Hách Liên Vân đích thân dẫn binh tới nơi.

Hắn c.h.é.m đầu những tướng sĩ Bắc Địch gây rối, sau đó đối mặt với những quan binh Đại Kỳ đã buông bỏ v.ũ k.h.í đầu hàng, thản nhiên buông lời: "Chém!"

Hai chữ này vừa thốt ra, quan binh đối diện không khỏi rùng mình, hít vào một ngụm khí lạnh.

"Trên chiến trường không g.i.ế.c hàng tướng, điện hạ khai ân."

Hách Liên Vân cúi đầu nhìn ta trong lòng hắn: "Ngươi thấy sao?"

Trong số quan binh đối diện có mấy kẻ từng là thuộc hạ của cha ta, dĩ nhiên nhận ra ta.

Nghe thấy Hách Liên Vân hỏi ý kiến của ta, họ lập tức len lén nhìn sang, trong mắt dấy lên tia hy vọng.

Ta lại nói: "Mở cửa giao thương là quốc sách, các ngươi ăn lộc triều đình thì nên tận trung với Bệ hạ, vậy mà lại dẫn đầu kích động gây rối, theo luật pháp Đại Kỳ, đáng c.h.é.m."

Khoảnh khắc lời nói vừa dứt, những quan binh đã đầu hàng kia rầm rộ cầm đao kiếm lên, vừa gào thét vừa lao về phía ta.

Cuối cùng đều ngã xuống trước vó ngựa chỉ trong gang tấc.

Miệng họ còn c.h.ử.i bới "kẻ bán nước", "kẻ phản bội"...

Hách Liên Vân phất tay ra hiệu, chúng binh tiến lên, dùng loạn giáo đ.â.m c.h.ế.t sạch những kẻ đó.

Ta chợt thấy mặt mình lành lạnh, hóa ra là trời đổ tuyết.

Tuyết lặng lẽ rơi, giữa đất trời là một màu trắng xóa bao la, thoảng nghe tiếng chiến mã hí vang.

Hách Liên Vân không vội quay về, hắn cho đại quân hạ trại ở ngoại thành, còn mình thì dẫn theo vài tùy tùng thân tín vào ở trong một quán trọ trong thành.

Khi đi ngang qua một sạp hàng, ta đột nhiên dừng bước.

Chủ sạp lập tức dâng lên một viên mứt quả: "Cô nương nếm thử xem, không ngọt không lấy tiền."

Ta mỉm cười đón lấy, vừa định bỏ vào miệng thì đã bị Hách Liên Vân giật mất.