Bắc Địch tin sùng luật rừng cá lớn nuốt cá bé, kẻ mạnh chỉ có thể bị kẻ mạnh hơn thay thế.
Kể xong về cha ta, ta hỏi hắn: "Điện hạ thì sao, mối quan hệ với cha thế nào?"
Hỏi xong ta liền nhận ra mình lỡ lời.
Ngay vào lúc ta tưởng rằng hắn sẽ không trả lời, hắn chậm rãi mở miệng:
"A ba của ta là vương của loài sói, chính tay ta đã g.i.ế.c ông ấy."
Ngày hôm đó, ta biết được nguồn cơn của lời đồn g.i.ế.c mẹ hại cha.
Nam anh của vương tộc Bắc Địch vừa sinh ra liền bị ném vào sâu trong thảo nguyên, kẻ sống sót được mới xứng đáng trở thành vương t.ử.
Kẻ nào chính tay hạ sát được sói vương, kẻ đó mới trở thành đại vương t.ử.
Hách Liên Vân là do sói vương nuôi lớn.
Năm mười tuổi, hắn chính tay g.i.ế.c c.h.ế.t sói vương, đồng thời tàn sát sạch sẽ cả đàn sói đã nuôi dưỡng mình.
Từ đó, hắn được bách tính Bắc Địch phụng thờ như thần minh.
….
Ở Ninh Viễn Quan tẩm bổ nửa tháng, thân thể ta đã chuyển biến tốt hơn nhiều.
Đến lúc phải quay về rồi.
Hách Liên Vân cưỡi ngựa không nhanh, có đôi khi hắn cứ buông lỏng dây cương để mặc ngựa đi thong dong, lặng nhìn mặt trời từ từ lặn xuống.
Hắn lại bọc ta trong chiếc đại choàng dày cộm, ngắm vầng trăng non từ từ nhô lên.
Đêm về tĩnh mịch vô cùng, chẳng rõ có con dã thú nào đang kêu lên chít chít.
Chúng ta tìm kiếm hồi lâu, cuối cùng dưới gốc một cây đại thụ mới tìm thấy một con chim ưng.
Cổ của nó đã gãy lìa.
Không cần nhìn cũng biết, định vị là do Mãnh Nhi gây ra.
Chính là con chim ưng vàng mà Hách Liên Vân nuôi dưỡng.
Nó là bá chủ trên không trung, chưa từng có sinh vật sống nào thoát được đòn công kích của nó.
Ta nhẹ nhàng vuốt ve con ưng đang hấp hối kia.
Cái đầu của nó khẽ cọ cọ vào lòng bàn tay ta, vỗ vỗ đôi cánh tàn tật, ra sức vùng vẫy nhìn về phía trên cây.
Ta thuận theo ánh mắt của nó mà nhìn lên.
Giữa chạc cây có giấu một tổ chim.
Sau đó ta nhìn sang Hách Liên Vân, hắn khẽ thở dài một tiếng:
"Đây là hiếu ưng, cực kỳ luyến mẹ, chỉ có thể lớn lên bên cạnh mẹ nó thôi.”
"Nay mẹ nó c.h.ế.t rồi, nó cũng chẳng sống nổi nữa."
Nhưng ta vẫn cứ nhìn hắn đăm đăm.
Hắn hết cách, đành phải giúp ta lấy tổ chim xuống, bên trong có một quả trứng chim.
Ta ngẩng đầu mỉm cười với hắn: "Ta ấp nó nở ra, vậy ta có phải là mẹ của nó không?"
Những ngày sau đó, niềm vui lớn nhất của ta chính là ngắm nghía quả trứng chim kia.
Ngày ngày ta đều ủ nó trong lòng bàn tay, để nó cảm nhận được hơi ấm của ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Một tháng sau, nó mổ vỏ chui ra.
Ta đặt cho nó một cái tên.
Gọi là Tam Bảo.
….
Năm thứ hai cầu thân, Hách Liên Vân thành thân.
Ta ngày thường rất ít khi ra khỏi lều.
Ngày hôm đó Tam Bảo bỗng nhiên vỗ cánh bay ra ngoài, ta lo lắng nó gặp chuyện nên liền đuổi theo.
Phía trước vô cùng náo nhiệt, dọc theo những thanh gỗ bên đường đều treo những dải phướn lông cừu xanh trắng.
Giống như đang cử hành một nghi điển vô cùng hỷ khánh.
Ta thuận theo dòng người đi đến giữa vương thành.
Sau đó, ta nhìn thấy Hách Liên Vân.
Hắn đang đứng sóng đôi bên một nữ nhân xiêm y lộng lẫy, cùng nhau bái trời trước tế đàn.
Trong lúc ta hơi thất thần, Ô Lan đã tiến đến bên cạnh từ lúc nào.
"Nàng ấy là nữ nhân đầu tiên của thảo nguyên chính tay g.i.ế.c c.h.ế.t sói vương, người như vậy mới có tư cách trở thành thê t.ử của điện hạ."
Ta thản nhiên nói: "Dáng vẻ rồng phượng, khí chất cao quý, bọn họ quả thực rất xứng đôi."
Đúng lúc này, trên bầu trời bỗng vang lên một tiếng chim kêu sắc nhọn.
Tam Bảo hoảng hốt rớt tọt vào lòng ta, cứ thế rúc thẳng vào trong chéo áo.
Những người phía trước tế đàn đồng loạt ngoảnh đầu lại nhìn ta.
Nữ nhân kia sinh trưởng trông không quá mực xinh đẹp, nhưng đôi mắt ấy lại vô cùng giàu sức sống.
Ta không kìm được mỉm cười: "Tứ muội của ta, cũng có một đôi mắt như vậy."
Ta tham lam nhìn nàng ấy, không hề chú ý tới Hách Liên Vân ở bên cạnh cũng đang nhìn ta, ánh mắt thâm trầm khó đoán.
Hách Liên Vân thành thân không làm thay đổi điều gì.
Hắn vẫn lui tới lều của ta như cũ.
Điểm khác biệt duy nhất.
Chính là lúc sáng sớm tỉnh giấc, thân thể ta đã được lau rửa sạch sẽ, tấm chăn đắp trên người cũng được tém lại vô cùng kín kẽ.
Nhật Nguyệt
Còn có, trên chiếc bàn nhỏ bên sập gối có đặt một đóa hoa sơn đan còn đọng sương mai.
….
Ô Lan đột nhiên canh chừng ta ngày một nghiêm ngặt hơn.
Tuyết rơi đường trơn không cho phép ta ra ngoài, dắt Tam Bảo đi dạo cũng chỉ được quanh quẩn gần lều, ngay cả lúc ngủ cũng không cho ta buông rèm xuống.
Ta nghĩ không thông vì sao nàng lại làm vậy. Nhưng đại khái là do Hách Liên Vân sai bảo chăng.
Ta suốt ngày ở trong lều không hoạt động, nhưng lượng ăn lại tốt đến kỳ lạ.
Trước kia nương toàn bảo ta ăn uống như mèo ngửi, kén ăn, lại còn nhai chậm, một bữa cơm phải ăn mất nửa canh giờ.
Bây giờ ta giống như một con sói con, thấy đồ ăn là nhét vào miệng, lại còn nhanh đói, vừa dùng xong bữa tối đã thấy đói bụng rồi.
Ngặt nỗi Ô Lan lại không có ở đây.