"Kẻ khác đều là bị triều đình ép uổng tới đây, ngươi thì hay rồi, trong danh mục giao thương không có mứt quả, ngươi còn tự dẫn xác đến trước họng đao, gan to gớm nhỉ."
"Ấy, phú quý hiểm trung cầu mà. Công t.ử, xem nương t.ử của ngài thích như vậy, mua một ít đi."
Hách Liên Vân nửa cười nửa không nhìn ta: "Nương t.ử thích sao?"
Ta thẹn thùng gật đầu.
"Được, lấy hết."
Chủ sạp mừng rỡ khôn xiết, gói ghém mứt quả cẩn thận rồi đưa qua: "Công t.ử cầm chắc nhé——"
Lời còn chưa dứt, một luồng hàn quang lóe lên.
Hách Liên Vân dường như đã dự liệu từ trước, chộp lấy cổ tay hắn.
Nào ngờ chủ sạp lại cười lạnh một tiếng, Hách Liên Vân lúc này mới biết mình trúng kế, giáng một cước cực mạnh vào gã.
Nhưng đã muộn, một lưỡi đao đã cắm ngập vào bụng ta.
Ta ngã gục vào lòng Hách Liên Vân, gương mặt đầy vẻ không thể tin nổi.
Cú đá kia của Hách Liên Vân không hề nương tay, chủ sạp trực tiếp bị đá bay mất nửa cái mạng.
Hắn ngậm m.á.u nơi kẽ răng, dùng hết sức bình sinh nhổ một b.úng m.á.u về phía ta:
"Sớm đã nghe danh ngươi đầu hàng địch doanh, vốn dĩ ta còn không tin, hôm nay tận mắt chứng kiến mới biết là thật.
"Cố gia sao lại sinh ra loại xương cốt mềm nhũn như ngươi chứ! Cố tướng quân c.h.ế.t không nhắm mắt, c.h.ế.t không nhắm mắt mà——"
….
Khoảng thời gian hôn mê ấy, ta thấp thoáng nghe thấy giọng nói giận dữ đến phát điên của Hách Liên Vân.
Hắn nói nếu ta dám c.h.ế.t, hắn sẽ bắt toàn bộ người ở Ninh Viễn Quan này phải tuẫn táng theo ta!
Ta muốn mở mắt ra, nhưng làm thế nào cũng không mở được.
Không biết đã qua bao lâu, ta nhìn thấy cha.
Người đứng ở một nơi rất xa, nhìn ta đầy sâu sắc.
Cha, người đang oán trách ta sao?
Trách ta g.i.ế.c c.h.ế.t những thuộc hạ cũ, trách ta hại c.h.ế.t Trần Triệu thúc thúc sao?
Lòng ta đau như d.a.o cắt, muốn đuổi theo để giải thích, nhưng cha càng lúc càng đi xa, cuối cùng hóa thành một luồng sáng.
Ta nương theo hướng ánh sáng kia, bỗng chốc mở choàng mắt ra.
Liền nhìn thấy gương mặt của Hách Liên Vân, hắn đang nhẹ nhàng vén lọn tóc mai của ta, hỏi:
"Có muốn uống một bát nước đường không?"
Ta gật đầu.
Nước đường được mang lên, ta vốn muốn tự mình bưng uống. Nhưng hắn lại đỡ ta dậy, để ta tựa vào người hắn, đút cho ta từng thìa một.
Qua vài ngày, thân thể ta dần dần khá lên, hắn bắt đầu thẩm vấn ta.
"Ngươi quen biết chủ sạp kia?"
Ta gật đầu: "Hắn là thuộc hạ cũ của cha ta."
"Lúc đó sao không nói?"
"Điện hạ và Cố gia quân như nước với lửa, nếu ta nói ra, điện hạ liệu có tha cho hắn không?"
"Ta sẽ g.i.ế.c hắn, rút gân lột da."
Im lặng một lát, ta tiếp tục nói:
"Trần Triệu thúc thúc là người từ nhỏ nhìn ta lớn lên, ta không muốn thúc ấy gặp chuyện. Vả lại, điện hạ là người có chân mệnh, dù có c.h.ế.t, cũng phải c.h.ế.t trên chiến trường."
Ta không chắc hắn có tin những lời này của ta hay không.
Cho dù không tin hắn cũng chẳng thèm để tâm.
Lúc này trong nhận thức của hắn, vạn vật thế gian này, cùng với cả thiên hạ này, đều nằm gọn trong lòng bàn tay hắn.
Hách Liên Vân cười cười, kéo ta vào lòng, giọng điệu bình thản như đang trò chuyện việc nhà.
"Kể cho ta nghe về cha ngươi đi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cha ta sao?
Người là người cha tốt nhất trên đời này.
Ta sinh ra chỉ nặng có bốn cân, chẳng lớn hơn con mèo con là bao.
Người ta đều bảo ta không sống nổi đâu, cha tức giận vô cùng, đuổi sạch những kẻ đó ra ngoài.
"Các ngươi chính là ghen tị vì ta có một đứa nhỏ xinh xắn thế này.”
"Đứa nhỏ nhà khác sinh ra nhăn nhúm xấu xí, đứa nhỏ nhà ta sinh ra đã đẹp đẽ, chỗ nào cũng đẹp.”
"Đứa nhỏ nhà ta nhất định là tiên nữ trên trời hạ phàm."
Ta sống sót được, nhưng cực kỳ khó nuôi.
Ba ngày một trận bệnh nhỏ, bảy ngày một trận bệnh lớn, người ta đều bảo chưa từng thấy đứa nhỏ nào khó nuôi đến thế.
Nhật Nguyệt
Cha tức giận mắng lớn: "Các ngươi thì biết cái thá gì, phàm là người có đại tạo hóa thì mới khó nuôi."
Trong nhà có sáu anh chị em, cha thương ta nhất.
Mỗi lần các đệ đệ muội muội phạm lỗi, họ đều trốn sau lưng ta, cha chưa từng nỡ nặng lời với ta một câu nào.
Có lẽ vì cơ thể suy nhược từ nhỏ, ta trưởng thành sớm hơn nhiều so với những đứa trẻ cùng trang lứa.
Năm đó ta mấy tuổi nhỉ?
Tám tuổi thì phải.
Ta lặng lẽ ngồi dưới gốc cây xem cha luyện thương, trong mắt người, ta nhìn thấy một nỗi hận thâm sâu.
Ta không hiểu, hận thù của người từ đâu mà đến?
Ta lén lút lẻn vào thư phòng của cha.
Trên bàn án của người, ta nhìn thấy cảnh non sông tan tác, thây phơi khắp lối.
Ta mới biết được.
Thiên hạ bên ngoài kia, chẳng hề thái bình.
Sau đó, ta thường xuyên bám trên người cha, nghe người giảng giải về triều cục, luận bàn về thời chính.
Năm cha được phong làm Trấn Bắc Đại Tướng Quân, ta mười hai tuổi.
Ta của khi ấy còn chín chắn hơn cả đại ca.
Đã hiểu được đạo lý nước đầy thì tràn, trăng tròn thì khuyết.
Ta hết lời khuyên can cha không nên đích thân thống lĩnh quân đội, hãy đem công lao chia bớt cho các tướng sĩ thuộc hạ. Các đời đế vương, điều kiêng kị nhất chính là công cao át chủ.
Nhưng cha chỉ xoa xoa đầu ta một cách khờ khạo, cười nói:
"Bệ hạ tin ta, chúng ta là huynh đệ. Tuyết nhi muội còn nhỏ, không hiểu đâu."
Từ đó về sau, ta càng lúc càng can thiệp sâu vào các sự vụ trong triều, thân thể cũng theo đó mà ngày một lụn bại.
Thường xuyên ho một hồi liền ho ra một ngụm m.á.u đầy lòng bàn tay.
Nương thường lo âu nhìn ta: "Con thông minh như vậy, phải hiểu đạo lý thông minh vốn sẵn tính trời thì thường dễ tổn thọ chứ."
Ta an ủi nương: "Đợi cha đ.á.n.h xong trận này, nữ nhi sẽ rửa tay gác kiếm, ngày ngày ở bên cạnh hầu hạ nương, đi đâu cũng không đi."
Nhưng chiến tranh thì làm sao đ.á.n.h cho hết được.
Bắc Địch dấy binh nam hạ, cha dẫn đại quân lên đường tiếp viện.
Thế rồi ta không còn cha nữa.
Ánh mắt Hách Liên Vân đột nhiên trở nên quái dị, hỏi ta: "Chính tay ta đã g.i.ế.c cha ngươi, ngươi có hận ta không?"
Ta không hiểu vì sao hắn lại đột ngột hỏi câu này, loại người như hắn, liệu có màng đến yêu hận của kẻ khác sao?
Ta mỉm cười dịu dàng: "Hận hay không hận, đối với điện hạ mà nói có quan trọng không?"
Hắn nhìn ta hồi lâu, rồi cười.
Ta nói tiếp: "Thực ra từ khoảnh khắc Thái t.ử ở trên đại điện tranh giành quân bị, tranh giành lương thảo với cha ta, ta đã biết con đường của Cố gia đã đi đến tận cùng rồi.”
"Trận chiến này bất luận là thắng hay thua, Cố gia đều đã thua."
Hách Liên Vân không cách nào lý giải được hàm ý của câu nói này.