Mộc Lan Tái Sinh - Phương Hoàng Niết Bàn (P14): Trả Thù

Chương 10



Mộc Lan nhìn theo hướng tay của Hợp Hương. Quả nhiên, trong dòng người tấp nập, bóng dáng Mộc Chỉ Hoa đang vội vã, đầy bất an.

 

Có vẻ như Mộc Chỉ Hoa đang lợi dụng sự hỗn loạn này để thực hiện bước tiếp theo trong kế hoạch "trốn phủ" của mình. Nàng khẽ nhếch môi, ánh mắt trở nên sắc lẹm.

Đêm kinh thành phủ xuống một màu đen huyền bí, nhưng bên trong phủ Dực Vương của Mộc Trạm Thiên, ánh đèn vẫn thắp sáng choang.

 

Mộc Chỉ Hoa ngồi ở sảnh phụ, sắc mặt vừa lo âu vừa tính toán. Cô ta vẫn chưa hoàn toàn chắc chắn về cái t.h.a.i trong bụng, nhưng sự hoảng sợ trước quyền lực ngày một lớn của Mộc Lan đã ép cô ta phải tìm đến sự che chở của huynh trưởng. Cô ta nghĩ rằng, chỉ cần ở lại đây qua đêm, Mộc Lan dù có gan trời cũng không thể tự tiện xông vào phủ của một Vương gia để bắt người.

Thế nhưng, cô ta đã hoàn toàn đ.á.n.h giá thấp sự tàn nhẫn và quyết đoán của tỷ tỷ mình.

Khi Mộc Trạm Thiên đang nhíu mày nghe muội muội kể khổ, hộ vệ thân tín đột nhiên vào báo: "Vương gia, Quản gia Trần của phủ Mộc Vương cầu gặp. Ông ấy nói là mang theo mệnh lệnh của Đại tiểu thư."

Mộc Chỉ Hoa nghe đến ba chữ "Đại tiểu thư" thì toàn thân run lên một cái, sắc mặt lập tức trở nên trắng bệch.

Mộc Trạm Thiên đập bàn đứng dậy, hừ lạnh một tiếng: "Mộc Lan thật quá ngông cuồng! Tiễn ông ta về, nói Nhị tiểu thư sẽ ở lại đây vài ngày."

 

"Vương gia, lão nô e là không thể cung kính tuân lệnh."

 

Giọng nói bình thản nhưng mang theo áp lực nặng nề của Quản gia Trần vang lên ngay từ ngoài cửa. Ông bước vào sảnh, cúi đầu hành lễ theo đúng quy củ, nhưng thần thái lại không hề có một chút sợ hãi.

 

"Quản gia Trần, ông to gan lắm! Ai cho phép ông tự ý xông vào phủ của bản vương?" Mộc Trạm Thiên gầm lên, ánh mắt đầy sát khí.

 

Quản gia Trần không kiêu ngạo cũng không tự ti, nhàn nhạt đáp: "Lão nô đáng tội. Nhưng lão nô đi theo mệnh lệnh của Đại tiểu thư, người hiện đang nắm giữ toàn bộ quyền hành của phủ Mộc Vương dưới sự ủy thác của Lão phu nhân. Đại tiểu thư có lời nhắn gửi đến Nhị tiểu thư: 'Nữ quyến trong phủ, nếu chưa được sự cho phép mà tự ý ra ngoài qua đêm, sẽ bị xử theo gia pháp nghiêm khắc nhất—quỳ từ đường ba ngày ba đêm, chép phạt kinh Phật.'"

 

"Ngươi...!" Mộc Chỉ Hoa tức đến run người, bàn tay siết c.h.ặ.t tà áo. Cô ta biết rõ nếu bây giờ phải quỳ từ đường dưới thân thể yếu ớt này, cái t.h.a.i (nếu có) chắc chắn sẽ không giữ được.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Mộc Trạm Thiên định nổi giận quát tháo, nhưng Quản gia Trần đã kịp thời bồi thêm một đòn chí mạng: "Dực Vương gia, tình hình trong cung hiện tại đang vô cùng nhạy cảm. Nếu chuyện Nhị tiểu thư tự ý ở lại phủ riêng của ca ca qua đêm bị truyền ra ngoài, ngự sử triều đình sẽ dâng tấu luận tội phủ Mộc Vương gia phong bất chính, bôi nhọ danh tiếng trăm năm của tổ tiên. Đến lúc đó, tiền đồ của Vương gia trong cung e rằng cũng bị ảnh hưởng. Xin Vương gia và Nhị tiểu thư hãy tam tư."

Mấy lời này như gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Mộc Trạm Thiên. Hắn là người tham vọng, tuyệt đối không thể để một chuyện nhỏ nhặt này làm hỏng đại sự của mình trong triều đình. Hắn quay sang nhìn Mộc Chỉ Hoa, ánh mắt đã bớt đi vài phần che chở, thay vào đó là sự lạnh lùng và cân nhắc.

 

Mộc Chỉ Hoa nhìn thấy ánh mắt của ca ca, lòng lạnh đi một nửa. Cô ta hiểu rằng mình đã mất đi chỗ dựa duy nhất trong đêm nay. Nghĩ đến những thủ đoạn thâm sâu của Mộc Lan, nỗi sợ hãi trong lòng cô ta dâng lên tột đỉnh. Cô ta không thể mạo hiểm lộ chuyện lúc này.

 

"Được... ta về." Mộc Chỉ Hoa nghiến răng, giọng nói run rẩy đầy uất hận.

 

Nửa canh giờ sau, chiếc xe ngựa đưa Mộc Chỉ Hoa cùng Thu Hương vội vã trở về phủ Mộc Vương giữa đêm tối.

 

Tại Lạc Tuyết Các, Mộc Lan đứng bên cửa sổ trên lầu cao, tay cầm tách trà đã nguội, lặng lẽ nhìn chiếc xe ngựa đi qua sân lầu. Ánh mắt nàng sâu thẳm, lạnh lẽo như băng tuyết mùa đông. Nàng đã nắm chắc kết quả chuẩn xác từ đại phu Cung: cái t.h.a.i của Mộc Chỉ Hoa là thật, đã được một tháng.

Quân bài này, Mộc Chỉ Hoa muốn giấu để làm v.ũ k.h.í bí mật chống lại nàng và đổi lấy danh phận từ Lý Thế Nguyên. Nhưng cô ta không thể ngờ rằng, Mộc Lan mới là người nắm giữ ngòi nổ của quả b.o.m này.

 

"Nhị muội, trò chơi này chỉ mới bắt đầu thôi. Để xem cái t.h.a.i này có thể giúp muội bay lên phượng hoàng, hay sẽ là thứ đẩy muội và cả phe cánh của Mộc Hồng Viễn xuống thẳng địa ngục." Mộc Lan khẽ nhếch môi, nụ cười nhuốm màu tàn nhẫn rồi buông rèm cửa xuống, cắt đứt hoàn toàn ánh sáng từ bên ngoài.

Sự hiện diện của Mộc Trạm Thiên bên cạnh Mộc Chỉ Hoa lúc này không làm Mộc Lan nao núng. Ngược lại, nàng càng thấy buồn cười. Việc ca ca đưa muội muội trở về mà không hề có chút uy thế nào, trái lại còn lộ rõ vẻ hậm hực, chứng tỏ quyền lực của nàng trong phủ lúc này đã hoàn toàn áp đảo.

"Mộc Lan, đừng có được đằng chân lân đằng đầu!" Mộc Chỉ Hoa vội vàng lên tiếng, cố gắng che giấu nỗi sợ bằng sự hung hăng, dựa dẫm vào sự bảo vệ của Mộc Trạm Thiên.

 

Mộc Lan nhìn thẳng vào họ, ánh mắt nàng lạnh lùng và sắc bén như một lưỡi d.a.o: "Nhị muội, khi rời đi, muội có hỏi qua ý kiến của ta chưa? Ta có từng đồng ý không?"

 

Mộc Chỉ Hoa nghẹn họng, nhưng vẫn cố vớt vát: "Lúc đó tỷ không có ở phủ, ta chỉ có thể giải thích với Quản gia Trần. Hơn nữa, ta đi tìm ca ca mình thì có gì sai?"

Mộc Lan khẽ cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. Nàng ngước nhìn trời đêm, giọng nói vang lên đều đều nhưng đầy uy lực: "Quy củ là quy củ. Ta nhớ năm xưa, chỉ vì không về đúng giờ hẹn mà ta đã phải quỳ gối trong từ đường suốt cả đêm. Phủ Mộc Vương không thể có chuyện kẻ trên người dưới đối xử bất công. Nếu hôm nay ta bỏ qua cho muội, chẳng phải là làm gương xấu cho cả phủ hay sao?"

"Ngươi...!" Mộc Chỉ Hoa biến sắc. Nàng ta biết rõ nếu mình phải quỳ, cái t.h.a.i trong bụng sẽ không thể giữ nổi.