Sở Duật sau khi rút khỏi việc nghị sự đã không quay về Tấn Châu.
Chàng nói vì không yên tâm về ta nên muốn đồng hành cùng ta trong cuộc nam chinh.
Suốt chặng đường này, chàng không hề tỏ ra u sầu vì không được tham gia bàn việc quân, ngược lại còn tận hưởng sự nhàn hạ.
Phía trước chiến sự đang giằng co quyết liệt, còn chàng ở phía sau ung dung tự tại, mỗi ngày đều tỉ mỉ chuẩn bị đủ loại món ăn cho ta.
Gió đêm hơi lạnh, sao trời lấp lánh.
Ai có thể ngờ được vị đại tướng quân từng l.i.ế.m m.á.u trên đầu đao năm xưa, giờ đây lại dùng đôi bàn tay từng g.i.ế.c địch như ngóe để nướng cá cho ta bên đống lửa.
Thời gian này, ta nhận ra mỗi khi đ.á.n.h hạ được một tòa thành, ý vị ái mộ trong ánh mắt Sở Duật dành cho ta lại tăng thêm vài phần.
Dần dà, ta nghiệm ra được một điều.
Sở Duật không thích những phu nhân khuê các đoan trang thục hạnh, cũng chẳng mặn mà với kiểu nữ t.ử yểu điệu quyến rũ như Mục Nhược Cẩn.
Người chàng tâm đắc chính là những nữ nhi anh vũ, có thể tuốt kiếm phi nước đại, vung đao trên lưng ngựa giữa sa trường.
Chàng cũng chẳng phải kẻ m.á.u lạnh vô tình, ngược lại, tình yêu của chàng rất nồng nhiệt. Một khi đã thật lòng yêu ai, chàng sẽ buông bỏ kiêu hãnh, không hề giữ lại mà làm mọi thứ vì người đó.
Nực cười thay, kiếp trước vì muốn lấy lòng chàng, ta đã ra sức đè nén bản tính của mình, rốt cuộc lại càng đẩy chàng ra xa hơn.
Tiết trời đại hàn, tuyết phủ kín núi, chúng ta tạm thời lưu lại phủ nha Lạc Châu.
Sở Duật đi thu lượm tuyết đọng trên hoa mai, mời ta cùng đun tuyết pha trà.
Bên ngoài tuyết bay lả tả, trong phòng lại ấm áp như xuân.
Ta và Sở Duật ngồi đối diện nhau, lặng nghe tiếng nước sôi sùng sục, nhâm nhi trà thơm và nhàn đàm chuyện thiên hạ.
Kiếp trước, chúng ta làm phu thê tám năm cũng chưa từng có lấy một phút giây chung sống ấm áp thế này.
Có lần ta thấy chàng cả ngày ưu phiền vì quân vụ, muốn chàng thư giãn một chút nên đã mời chàng đi đạp tuyết thưởng mai, nhưng chàng lại nói bản thân chỉ biết xông pha g.i.ế.c giặc, không học được cái thú thanh tao của giới văn nhân mặc khách.
Phòng bên cạnh vang lên tiếng nô đùa của trẻ nhỏ, đôi mày kiếm của Sở Duật hơi nhíu lại.
"Chàng không thích trẻ con sao?"
Ta hỏi.
Sở Duật nâng chén trà, lắc đầu đáp:
"Phiền phức lắm."
Hóa ra chàng không thích trẻ con.
Vậy mà kiếp trước khi biết mình có thai, ta còn từng ảo tưởng dùng đứa trẻ để níu giữ chân chàng.
"Tuy nhiên."
Bàn tay đang cầm chén trà của chàng khựng lại.
"Nếu là con của ta và nàng, tự nhiên sẽ thích."
Ngọn lửa trong lò sưởi càng cháy càng vượng.
Ta cụp mắt xuống, cho đến khi thấy bóng mình trong nước trà với đôi gò má đỏ bừng vì hơi nóng, ta khẽ nói với chàng:
"Trước đây ta bị ngã xuống nước nên nhiễm lạnh, sau này vẫn luôn điều dưỡng cơ thể. Đại phu nói hiện tại sức khỏe của ta đã không còn gì đáng ngại..."
Vừa dứt lời, Sở Duật sững sờ trong thoáng chốc.
Hơi nóng từ chén trà lượn lờ, trong mắt chàng dường như có một luồng sóng ngầm đang cuộn trào.
"Được, chúng ta sẽ có con."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Những ngày sau đó, Sở Duật càng thêm phần dịu dàng, sủng ái ta hết mực.
Ta nhất thời thèm ăn vặt, chàng bất chấp gió tuyết lên núi tìm quả dại cho ta; ta hà hơi vào đôi bàn tay cho ấm, chàng lặn lội trong băng thiên tuyết địa săn cáo làm ống ủ tay; ta muốn ngắm sao, giữa mùa đông giá rét chàng cũng có thể bắt về cho ta hàng chục con đom đóm...
Bất kể những yêu cầu oái oăm nào ta vô tình nhắc đến, chàng đều đáp ứng từng chút một, và coi đó là niềm hạnh phúc.
Chúng ta đã cùng nhau trải qua ba tháng bình yên như thế tại Lạc Châu.
Xuân về hoa nở, băng tuyết tan dần.
Quân Tấn như tre chẻ tiến thẳng vào đế đô.
Lương Vương bị giáo đ.â.m c.h.ế.t trong lúc hỗn chiến, Thiên t.ử cũng dùng cách tự vẫn để tuyên cáo sự diệt vong của vương triều đương thời.
Cuối mùa xuân năm đó, cờ vàng phấp phới, trống nhạc vang trời, ta đăng cơ xưng đế tại điện Thái Nguyên.
Điện Thái Nguyên hiên ngang tráng lệ, mái ngói lưu ly rực rỡ dưới ánh mặt trời.
Với tư cách là Hoàng phu của ta, Sở Duật cùng ta sánh vai trên đỉnh cao muôn người, cùng nhận lễ ba quỳ chín lạy của văn võ bá quan.
Ánh mắt ta lướt qua điện ngọc gác vàng, thành lâu cao v.út; kiếp trước ta đã sống mòn mỏi như một con kiến trong cung cấm tường đỏ này suốt ba năm.
Còn giờ đây, ta đã trở thành chủ nhân của tòa thành này, đứng ở vị trí cao nhất thiên hạ nhìn xuống chúng sinh.
Sau khi đại lễ đăng cơ rườm rà kết thúc, ta và Sở Duật trở về tẩm điện.
Trong điện hương trầm lảng vảng, Sở Duật lặng lẽ nhìn ta, ánh mắt sâu thăm thẳm không thấy đáy.
Bức màn lụa màu vàng minh hoàng từ móc vàng chậm rãi hạ xuống, chàng đưa tay nhẹ nhàng rút chiếc trâm bảo ngọc trên đầu ta ra.
Mái tóc đen xõa xuống, có một lọn vương trên n.g.ự.c, Sở Duật dịu dàng vén nó ra sau tai, đầu ngón tay thuận thế nâng lấy gương mặt ta.
Hai khuôn mặt gần trong gang tấc, hơi thở của chàng dần trở nên nóng rực, thần thái tựa như một con dã thú đã mai phục từ lâu, đang rục rịch chuyển động.
Ta mỉm cười với chàng.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Hầu kết của chàng khẽ lăn mạnh, rồi cúi người ghé sát lại gần ta. Luồng khí nóng hổi phả vào mặt.
Bờ môi sắp chạm nhau.
Bất chợt, một tia bạc loé lên trước mắt.
Ta đặt con d.a.o găm ngang cổ họng chàng.
"Sở Duật, đừng diễn nữa."
Không khí xung quanh dường như đông cứng lại ngay tức khắc.
Sắc mặt Sở Duật dần thay đổi, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh:
"A Trăn, nàng đang nói gì vậy?"
Ta liếc nhìn chàng, đôi mắt dần phủ một lớp sương mờ, giọng nói có chút run rẩy:
"Sở Duật của kiếp này đã c.h.ế.t vào cái ngày đỡ tên cho ta rồi."
Nụ cười trên mặt Sở Duật đóng băng lại.
"Nàng phát hiện từ lúc nào?"
"Khoảnh khắc chàng tặng ta chiếc trâm này."
Ta lạnh lùng đáp.
"Từ nhỏ ta đã không thích váy áo mà chỉ yêu giáp trụ, so với phấn son trang sức, ta thích đao thương kiếm kích hơn. Sở Duật của kiếp này hiểu rõ ta như lòng bàn tay, chàng ấy tuyệt đối sẽ không tặng trâm cho ta."
"Nàng đã sớm biết ta trọng sinh, tại sao không g.i.ế.c ta?"
"C.h.ế.t dễ dàng như vậy thì quá hời cho chàng rồi."