Có lẽ sự thân cận của ta khiến hắn cảm thấy bất ngờ, ta chỉnh lại tư thế, cũng không nghĩ ngợi gì nhiều.
Sự tỉnh lại của Sở Duật giống như vầng thái dương xua tan mây mù, quét sạch vẻ âm u của quân doanh suốt mấy ngày qua.
Trong doanh trại tiếng hò reo vang lên không ngớt, sĩ khí đại chấn.
Nhiệm vụ cấp bách lúc này của chúng ta là thừa thắng xông lên, chỉnh đốn quân đội để tái chiến Vệ Châu.
Kiếp trước Sở Duật đã dùng kế mai phục để đ.á.n.h hạ Vệ Châu, nhưng tại sao kiếp này quân Lương lại biết trước cách bố phòng và chiến lược tác chiến của chúng ta?
Ta đã rà soát tất cả mọi người trong doanh nhưng không phát hiện kẻ nào tiết lộ cơ mật.
Vì vậy ta buộc phải nghi ngờ rằng, có lẽ trong quân địch cũng có người trọng sinh.
Nếu đã vậy, chúng ta không thể dùng lại chiến thuật của kiếp trước.
Khi bàn việc với các mạc khách, ta đã đưa ra một chiến lược tác chiến mới.
Quân Lương vừa thắng lớn một trận, chắc chắn ý chí chiến đấu đang sục sôi, lúc này chúng nhất định sẽ dàn quân chờ sẵn trên con đường chính dẫn đến Vệ Châu.
Chúng ta chỉ có thể tránh chỗ mạnh đ.á.n.h chỗ yếu, tấn công lúc chúng không phòng bị thì mới có cơ hội chiến thắng.
Mấy ngày trước quân do thám phát hiện trong núi có một con đường hiểm trở cũng có thể thông đến Vệ Châu.
Con đường này núi cao vực thẳm, trong rừng lại có dã thú xuất hiện, quân Lương sẽ không ngờ chúng ta đi qua lối này.
Cho nên ta dự định dẫn một đội tinh binh đi từ đây vào Vệ Châu để đ.á.n.h tập kích.
Các tướng lĩnh nghe xong cảm thấy tuy mạo hiểm nhưng cũng đáng để thử một lần.
Duy chỉ có trong mắt Sở Duật xẹt qua một tia kinh ngạc.
"Có gì không ổn sao?"
Ta hỏi.
"Không có, dụng binh hiểm hóc, đ.á.n.h kẻ không phòng bị, nhất định sẽ chiến thắng."
Hắn tán thưởng.
Sau khi nghị sự kết thúc, mọi người tản đi, trong trướng chỉ còn lại ta và Sở Duật.
Hắn lo lắng nói:
"Kế sách đó tuy hay, nhưng con đường kia đầy rẫy khó khăn, nàng dù sao cũng là thân nữ t.ử, vóc dáng và sức lực không bằng nam nhi, hay là cử một tướng lĩnh khác dẫn binh đi."
Trong lòng ta chợt dâng lên một cảm xúc khác lạ.
Vừa rồi khi ta đưa ra chiến thuật này, các tướng lĩnh đều không phản đối vì họ hiểu tính cách và thực lực của ta.
Sở Duật và ta lúc mất trí nhớ không chỉ kề vai chiến đấu mà còn chung chăn gối, vậy mà hắn lại không tin tưởng ta đến thế.
Ta nhìn hắn với ánh mắt đầy ẩn ý.
Hắn khẽ hắng giọng, ánh mắt đảo liên hồi:
"Ta chỉ là lo cho nàng, nàng đừng nghĩ nhiều..."
Ta nghiêm sắc mặt nói:
"Chúng ta kề vai sát cánh ba năm, ngài nên biết rằng ta từ nhỏ đã lớn lên trong quân ngũ, rèn luyện cùng binh lính lâu ngày, thân thủ không hề thua kém nam nhi. Hơn nữa, ta là tướng quân, con đường đó đã gian nan thì ta càng phải làm gương."
Nghe xong, ánh mắt hắn lại chuyển sang kinh ngạc và tán thưởng.
Dưới ánh nến bập bùng, hắn cứ thế nhìn ta chằm chằm đầy nóng bỏng.
Mặc dù không còn ghét hắn, nhưng đối với ta, hắn cũng chỉ là quan hệ đồng minh, không khác gì những mạc khách khác.
Ta cảm thấy không thoải mái nên tránh né ánh mắt của hắn, tìm một cái cớ rồi vội vã rời khỏi quân trướng.
Ta thống lĩnh quân Tấn trải qua muôn vàn hiểm nguy cuối cùng cũng tiến sát Vệ Châu.
Quân Lương quả nhiên trở tay không kịp, vội vàng ứng chiến rồi nhanh ch.óng tan tác như chim muông.
Mũi giáo của ta đ.â.m thẳng vào cổ họng Thái t.ử nước Lương. Hắn căm hận thốt lên:
"Kiếp trước thua dưới tay Sở Duật đã đành, kiếp này lại bại trận trước một nữ nhi hạng võ như ngươi!"
Quả nhiên, hắn cũng là người trọng sinh.
"Chiến trường không phân nam nữ, chỉ luận sống c.h.ế.t!"
Ta cười lạnh một tiếng, cổ tay dùng lực, trường thương đ.â.m xuyên cổ hắn.
Quân Tấn đại thắng, toàn quân lấy ta làm đầu, hùng dũng tiến vào thành Vệ Châu.
Trong lúc đó, ta thoáng thấy ánh mắt Sở Duật vẫn luôn dừng lại trên người mình.
Trước đây khi thắng trận, ta thấy trong mắt hắn là niềm tự hào "vinh dự có phần", dường như việc ta giành chiến thắng là lẽ đương nhiên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng lúc này, trong mắt hắn lại lấp lánh những tia sáng vụn vỡ.
Rất giống với ánh mắt kinh ngạc của toàn thể tướng sĩ khi lần đầu tiên ta giành vị trí đầu bảng trong cuộc tỉ thí võ nghệ ở doanh trại năm xưa.
Cũng rất giống với ánh mắt bị mê hoặc khi hắn đứng từ xa nhìn ta cưỡi ngựa b.ắ.n cung vào ngày đầu tiên chúng ta gặp nhau ở đời này.
Cảm giác khác lạ kia lại một lần nữa dâng lên trong lòng.
Sau khi chỉnh đốn xong xuôi, Sở Duật đưa cho ta một chiếc hộp nhỏ.
"Ta chuẩn bị một món quà sinh nhật cho nàng."
Hôm nay tình cờ là sinh nhật ta, huynh đệ trong doanh trại đều có tặng quà.
Đã quyết định xem Sở Duật là đồng đội, ta không từ chối, nhận lấy chiếc hộp và nói lời cảm ơn.
"Mở ra xem đi, nàng sẽ thích đấy."
Giọng điệu của hắn mang theo một sự khẳng định kỳ lạ.
Ta tò mò mở hộp ra.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy vật bên trong, m.á.u toàn thân ta như đông cứng lại.
Đó là một chiếc trâm hồng ngọc, là vật đính ước Sở Duật tặng ta kiếp trước, cũng là món đồ duy nhất hắn từng tặng ta.
Năm đầu tiên thành hôn, ngày nào ta cũng cài nó.
Sau này Mục Nhược Cẩn vào cửa, lụa là gấm vóc, châu báu ngọc ngà Sở Duật ban cho ả nhiều không đếm xuể.
Ả thường xuyên lấy đó để khoe khoang sự sủng ái của hắn trước mặt ta.
Ta đã không cam tâm.
Để có được thêm một món đồ ban thưởng từ hắn, ta đã thay đổi đủ kiểu cách nấu ăn cho hắn, tự tay thêu thùa y phục cho hắn, nhưng hắn đều vứt bỏ như giày rách.
Sau này, ta thậm chí hạ mình bắt chước vẻ quyến rũ của Mục Nhược Cẩn để lấy lòng hắn, kết quả nhận lại là bốn chữ lạnh lùng:
"Thật không ra gì!"
Phụ thân từng hy vọng ta sẽ như đại bàng sải cánh tự do trên bầu trời, nhưng trước mặt Sở Duật, ta thận trọng như một con thỏ nhỏ, chỉ cần hắn hơi lộ vẻ không vui, ta liền đỏ mắt trốn biệt vào l.ồ.ng.
Dù hắn đối với Mục Nhược Cẩn cũng là hư tình giả ý, nhưng những tủi nhục ta phải chịu, sự thờ ơ của hắn và cả sự lấy lòng hèn mọn của ta, tất cả đều là trải nghiệm thật đến đau lòng.
Ngày qua ngày, ta cố gắng chịu đựng hơn bảy trăm đêm trắng, cuối cùng mới tỉnh ngộ vào một ngày tuyết rơi lạnh giá.
Và sau sự tỉnh ngộ ấy là nỗi tuyệt vọng như tro tàn, kéo dài từng năm cho đến tận khi sức tàn lực kiệt nơi lãnh cung.
Từng cảnh tượng của kiếp trước như con d.a.o cứa vào tim gan ta.
Ta siết c.h.ặ.t chiếc hộp, cố nén cơn đau, nặn ra một nụ cười:
"Cảm ơn, ta rất thích."
Khóe môi Sở Duật cong lên, rồi hắn lại nghiêm túc nói:
"A Trăn, lòng ta có nàng. Chúng ta bắt đầu lại từ đầu có được không?"
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Trên chiếc đôn nhỏ đặt một lưỡng hương t.ử kim, mùi hương vốn dĩ thanh tịnh giúp an thần, lúc này lại khiến ta buồn nôn.
Ta nhắm mắt, định thần lại:
"Sở Duật, ngài còn nhớ lúc trước từng nói nếu ta xưng đế, ngài sẽ làm Hoàng phu của ta không?"
Hắn mừng rỡ:
"Ta nhớ chứ."
"Vậy thì, chúng ta hãy đợi đến ngày thiên hạ thái bình nhé."
Hắn tiến lên một bước, xúc động nắm lấy tay ta:
"Ý nàng là, đến ngày đó chúng ta sẽ ở bên nhau?"
Ta cúi đầu gật nhẹ, đôi lông mày hắn lập tức rạng rỡ niềm vui vô tận.
Sau khi trọng thương tỉnh lại, cơ thể Sở Duật để lại di chứng, hễ bàn việc quá lâu là sẽ bị ch.óng mặt.
Hơn nữa trước đó vì trốn việc "trúng độc" mà lại xách đao ra trận cứu ta, các tướng sĩ đều lo lắng cơ thể hắn không gánh vác nổi.
Ta bảo hắn hãy nghỉ ngơi cho tốt, không cần tham gia nghị sự.
Cứ ngỡ phải tốn nhiều lời khuyên bảo, không ngờ hắn lại vui vẻ đồng ý ngay.
Sở Duật tuy lui về hậu phương nhưng địa vị của hắn trong lòng tướng sĩ quân Tấn vẫn không thể coi thường.
Tuy nhiên, cùng với việc ta một mình bàn bạc với mạc khách, dẫn dắt quân Tấn càng đ.á.n.h càng hăng, ta đã dùng chiến công để chứng minh cho toàn quân thấy rằng không có Sở Duật, ta vẫn có thể độc lập gánh vác một phương.
Sức ảnh hưởng của Sở Duật trong quân đội giảm dần, còn uy tín của ta ngày một tăng cao.
Một số tướng sĩ vốn có lời ra tiếng vào về việc ta làm chủ tướng, giờ đây đều tâm phục khẩu phục.