Mộng Tỉnh Trường An

Chương 2



Kiếp trước, những tướng sĩ theo phò tá Sở Duật sau này đều được phong hầu bái tướng, chỉ duy có bên phía phụ thân ta là xảy ra biến cố.

Phụ thân bị một đại tướng dưới trướng phản bội, cuối cùng t.ử trận sa trường.

Đời này, ta đã sớm đ.á.n.h tráo và thu giữ bức thư mật báo của tên tướng lĩnh đó cho quân Lương.

Thế nhưng ta không ngờ rằng, Lương Vương đời này vì mất đi nội ứng nên đã chuyển hướng tấn công sang Tấn Châu.

Tấn Vương không may t.ử trận trong cuộc chiến này.

Sở Duật kế vị tước vị của cha, trở thành chủ soái quân Tấn, đích thân dẫn binh xuất trận.

Với tư cách là đồng minh, phụ thân cử ta đi hỗ trợ Sở Duật chống lại quân Lương.

Trên chiến trường, Sở Duật đ.á.n.h đến đỏ mắt. Chủ tướng quân Lương không địch lại, dẫn tàn quân rút lui lên núi, Sở Duật dẫn binh ráo riết đuổi theo.

Ta khuyên hắn "giặc cùng chớ đuổi", nhưng lúc này Sở Duật đã bị mối thù g.i.ế.c cha làm mờ mắt, không nghe lọt bất kỳ lời khuyên nào.

Dù hận hắn, nhưng hắn là chủ soái, xét về đại cục thì hắn không thể xảy ra chuyện.

Để bảo vệ an nguy của hắn, ta thúc ngựa đuổi theo.

Quân Tấn dồn quân Lương đến tận bờ vực thẳm.

Quân Lương rơi vào đường cùng bèn liều c.h.ế.t chiến đấu, trái lại còn kích phát ý chí sục sôi.

Chúng phản công như mãnh hổ, liều mạng c.h.é.m g.i.ế.c, cuối cùng lại tiêu diệt toàn bộ quân Tấn trên núi, xoay chuyển cục diện.

Giữa trận hỗn chiến, chỉ còn ta và Sở Duật đang liều mình chống cự.

Trong lúc hỗn loạn, lưng và vai ta bị trúng một đao, cộng thêm việc địch đông ta ít, ta sắp không trụ vững được nữa.

Sở Duật bảo vệ ta lùi dần về phía mép vực. Gió rít gào dưới đáy vực sâu, hắn hỏi sát bên tai ta:

"Có sợ không?"

Ta nhìn xuống vực thẳm vạn trượng bên dưới.

Sống lại một đời, ta rất trân trọng mạng sống này.

Nhưng lúc này đã không còn lựa chọn nào khác.

Cả hai đều đã kiệt sức, đối kháng tiếp chỉ có con đường c.h.ế.t, nhảy xuống vực có lẽ còn một tia hy vọng sống sót.

Ta nhắm mắt, hạ quyết tâm đáp:

"Không sợ."

Sở Duật ôm lấy ta, cùng gieo mình xuống vực thẳm.

Cơ thể rơi tự do cùng với cảm giác tim đập nhanh kinh hoàng.

Sau một cú va chạm mạnh, toàn thân ta bị bao bọc bởi làn nước lạnh lẽo.

Hóa ra dưới đáy vực là một đầm nước sâu.

Ta vốn bơi rất giỏi, nhưng dư chấn khi rơi xuống nước khiến vết thương trên vai đau thấu xương, cánh tay không thể phát lực.

Thân thể dần chìm xuống, trong cơn mơ màng, ta thấy Sở Duật đang bơi về phía mình.

Có lẽ số Sở Duật chưa tận, hắn rơi xuống đầm mà dường như không hề hấn gì.

Hắn bế ta vào một hang động, sau khi nói câu "đắc tội rồi" thì liền cởi y phục của ta ra.

Xem xét vết thương trên vai xong, hắn đi tìm ít thảo d.ư.ợ.c, xé gấu áo mình thành dải dài rồi cẩn thận băng bó cho ta.

Y phục ướt sũng, khí lạnh xâm nhập khiến ta run cầm cập.

Hắn lại tìm củi đốt lửa, cởi bỏ lớp áo ướt của ta, ôm c.h.ặ.t lấy ta vào lòng, dùng hơi ấm của bản thân để sưởi ấm cho ta.

Tiếng củi lửa nổ lách tách. Hóa ra vòng ôm của hắn lại ấm áp đến thế, điều mà kiếp trước làm vợ chồng nhiều năm ta chưa từng cảm nhận được.

Toàn thân ta mềm nhũn, đầu óc mê man tựa vào người hắn.

Ta cảm thấy mình có lẽ chẳng còn sống được bao lâu nữa.

Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, ta nghe thấy giọng nói khàn đặc đầy hoảng loạn của Sở Duật:

"Xin lỗi... là ta liên lụy nàng..."

Chẳng phải sao?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Khó khăn lắm mới có cơ hội làm lại cuộc đời, vậy mà cuối cùng còn sống ngắn ngủi hơn kiếp trước.

Lại còn c.h.ế.t vì Sở Duật.

Ta hối hận nhắm mắt lại.

Khi tỉnh lại, ta bắt gặp ánh mắt vui mừng khôn xiết của Nam Sương nha hoàn thân cận của mình.

Con bé vội vàng chạy ra ngoài cửa, cất cao giọng gọi lớn:

"Mau! Mau đi báo cho Vương gia! Phu nhân tỉnh rồi!"

Ta chống tay ngồi dậy, đưa mắt nhìn quanh một lượt.

Căn phòng này rất rộng, nhưng đồ đạc bài trí đơn giản, nhã nhặn, khá giống với phong cách khuê phòng của ta ngày trước.

Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân dồn dập, Sở Duật vội vã bước vào phòng, trong mắt không hề che giấu sự vui mừng và kỳ vọng.

Hắn đi thẳng tới bên giường, ngồi xuống mép nệm.

"A Trăn, nàng rốt cuộc cũng tỉnh rồi."

Đời này chúng ta chỉ là quan hệ cấp trên cấp dưới, chưa thân mật đến mức có thể gọi thẳng khuê danh như thế.

Ngay cả kiếp trước, hắn cũng chỉ gọi ta một cách xa cách là "Kiều thị".

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Trong lòng ta dâng lên một nỗi khó chịu:

"Mong Vương gia tự trọng, gọi thẳng khuê danh như vậy sẽ làm tổn hại đến thanh danh của nữ t.ử."

Sở Duật bỗng trợn tròn mắt:

"Nàng nói cái gì cơ?"

Ta không hiểu vì sao hắn lại ngạc nhiên đến thế.

Nhìn kỹ mọi thứ xa lạ trước mắt, ta hỏi hắn:

"Đây là nơi nào?"

Giọng hắn trở nên cứng nhắc:

"Nàng đang ở Tấn Vương phủ, đây là phòng ngủ chính của chúng ta."

Chúng ta? Thật là hoang đường tột độ.

Ta tức giận nói:

"Cảm ơn Vương gia đã xử lý vết thương giúp Kiều Trăn. Kiều Trăn hiểu rõ lúc đó tình thế cấp bách, Vương gia chỉ là bất đắc dĩ mà thôi, ngài không cần phải chịu trách nhiệm đâu."

Sắc mặt Sở Duật thay đổi đột ngột:

"A Trăn, không phải như vậy, chúng ta đã thành thân được ba năm rồi."

"Vương gia đang nói sảng cái gì thế?"

Hắn vội vàng giải thích:

"Ba năm trước, không lâu sau khi nàng tỉnh lại dưới đáy vực, chúng ta đã thành thân. Lần bị thương này là do ngày hôm qua chúng ta cùng đi săn, nàng không cẩn thận bị ngã ngựa."

Thật là kỳ quặc.

Ta rõ ràng chỉ vừa chợp mắt một lát thôi mà.

Sao có thể chớp mắt đã qua ba năm, còn thành thân với hắn nữa?

Sở Duật là kẻ cực kỳ đạo đức giả, chắc chắn đây là màn kịch hắn dựng lên để ép ta liên hôn.

Ta gọi Nam Sương vào, hỏi con bé:

"Hiện tại là năm bao nhiêu?"

" bẩm phu nhân, giờ là năm Cảnh Nguyên thứ năm ạ."

Năm lão Tấn Vương qua đời là năm Cảnh Nguyên thứ hai.

Ta cảm thấy như có một gáo nước lạnh dội từ đầu xuống chân, cả người run rẩy.

Nam Sương kể tiếp rằng năm đó khi nhảy xuống vực, ta đã mắc chứng mất trí nhớ, sau khi tỉnh lại liền yêu Sở Duật ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Sở Duật sau khi biết tâm ý của ta đã hướng phụ thân ta cầu hôn.

Nam Sương đi theo ta từ nhỏ, trung thành tuyệt đối, kiếp trước đã ở bên ta đến phút cuối cùng, con bé sẽ không lừa ta.