Mộng Tỉnh Trường An

Chương 3



Ông trời đang trêu đùa ta sao?

Cho ta trọng sinh, rồi lại sắp đặt cho ta gả cho hắn một lần nữa.

Bản thân ta khi mất trí nhớ không biết chuyện kiếp trước, chắc chắn sẽ lại yêu hắn như kiếp trước, vì muốn lấy lòng hắn mà nơi nơi chịu ủy khuất.

Nhưng may mắn là mọi chuyện vẫn còn kịp.

Thành thân thì đã sao, hòa ly là được.

Ta vội vàng xuống giường, khom người hành lễ với Sở Duật:

"Đa tạ Vương gia đã chăm sóc suốt ba năm qua. Kiều Trăn đã nhớ lại chuyện cũ, từ nay về sau sẽ không làm phiền Vương gia nữa. Rời nhà đã lâu, Kiều Trăn rất nhớ cha mẹ, xin phép được cáo từ Vương gia tại đây."

Cả người Sở Duật cứng đờ tại chỗ:

"Ý nàng là sao?"

"Vương gia, chúng ta hòa ly đi."

"Không, ta không đồng ý!"

Hắn đỡ ta dậy:

"Ta biết nàng vừa tỉnh lại, tạm thời chưa thể chấp nhận việc chúng ta là phu thê. Đừng kích động, có lẽ muộn một chút nàng sẽ nhớ lại quá khứ của chúng ta thôi."

"Nhưng Vương gia, người cùng ngài trải qua ba năm đó là một Kiều Trăn mất trí nhớ, không phải là ta của hiện tại. Hôn sự của chúng ta không thể tính là thật được."

Hắn không thể tin nổi:

"Giờ nàng nhớ lại quá khứ, liền muốn phủ nhận ba năm đó của chúng ta sao?"

Cảm xúc của Sở Duật có chút kích động, hắn đột nhiên cầm lấy một con d.a.o găm chuôi nạm ngọc trên bàn trang điểm:

"Con d.a.o găm này là ta sai người rèn riêng cho nàng, nàng thích vô cùng, mấy năm nay chưa từng rời thân."

Hắn lại chỉ vào chiếc đèn kéo quân trên án thư:

"Đây là vật chúng ta thắng được khi giải đố đèn trên phố vào Tết Nguyên tiêu năm kia."

Đoạn, hắn sải bước tới kệ đồ cổ, cầm lấy một bức tượng đất sét có diện mạo rất giống mình:

"Đây là quà sinh nhật nàng tặng ta năm ngoái."

Đặt tượng xuống, hắn lại cầm một con b.úp bê sứ vẽ màu, ánh mắt tức khắc trở nên dịu dàng:

"Đây là món đồ bán trên phố năm nay, lúc đó nàng còn cười bảo sau này con của chúng ta nhất định cũng sẽ đáng yêu như con b.úp bê này."

Sở Duật kể tên từng món đồ trong phòng như đang thuật lại lịch sử:

"Mỗi một vật trong căn phòng này đều lưu lại dấu vết chung sống của chúng ta, sao nàng có thể dễ dàng xóa sạch quá khứ ba năm qua như vậy?"

"Nhưng Vương gia, ta thật sự không nhớ những chuyện đó."

Đời này, ta không thể đi vào vết xe đổ của kiếp trước nữa.

Ta kiên quyết nói:

"Ba năm qua, vì mất trí nhớ nên khiến Vương gia hiểu lầm và yêu sai người, Kiều Trăn rất xin lỗi. Mong Vương gia lượng thứ, Kiều Trăn không phải là lương phối của ngài, hy vọng từ nay biệt tích."

Đôi mắt hắn cuộn trào bão tố:

"Không thể nào, ta tuyệt đối không đồng ý hòa ly. Nàng vừa tỉnh lại, tâm trạng chưa ổn định, cần phải tĩnh dưỡng thật tốt. Doanh trại còn có việc, ta không làm phiền nàng nữa."

Sau khi hắn rời đi, Nam Sương tỏ ra vô cùng lo lắng về việc ta muốn hòa ly.

"Ban đầu nô tỳ cũng sợ Vương gia chỉ mưu cầu đại nghiệp mà không hiểu chuyện nam nữ tình trường. Thế nhưng những năm qua phu thê chung sống, Vương gia đối với người vô cùng chu đáo, việc gì cũng đặt phu nhân lên hàng đầu. Hay là phu nhân cứ ở lại, cùng Vương gia chung sống thêm một thời gian xem sao..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Con bé nói Sở Duật đối tốt với ta, có lẽ là thật.

Nhưng nó không biết rằng, đó chẳng qua chỉ là lớp vỏ bọc thâm tình giả tạo của hắn mà thôi.

Một khi cha ta qua đời, hắn sẽ chẳng buồn diễn kịch nữa.

Thấy ta im lặng, con bé lại tiếp tục:

"Ba năm trước phu nhân bị rơi xuống nước dẫn đến hàn khí nhập thể, khó lòng thụ thai, nhưng Vương gia cũng không vì thế mà nạp thiếp. Có thể thấy Vương gia thực sự đặt phu nhân ở trong lòng."

Ta bỗng nhiên sững người.

Hóa ra ba năm nay ta và Sở Duật không có con cái là vì lý do này.

Xem ra cũng nhờ cái thân thể nhiễm hàn này, nếu không giữa ta và hắn mà có sự ràng buộc về con cái, e rằng khó lòng dứt khoát ra đi.

Bất kể Sở Duật có đồng ý hòa ly hay không, ta nhất định phải trở về.

Ta bảo Nam Sương thu dọn hành lý, sắp xếp xe ngựa, định bụng sẽ rời đi ngay lập tức.

Thế nhưng khi đi đến cổng Vương phủ, ta lại bị đám lính canh mà Sở Duật sắp xếp chặn lại.

Sở Duật dám mềm mỏng giam lỏng ta.

Bị ép quay trở lại căn phòng, nghĩ đến việc từng cùng hắn chung chăn gối tại nơi này suốt ba năm, một cảm giác ghê tởm dâng trào trong l.ồ.ng n.g.ự.c.

Ta muốn hủy hoại mọi thứ ở đây.

Ta châm một ngọn nến, ném thẳng lên giường. ngọn lửa nhanh ch.óng men theo rèm màn cháy bùng lên, cả chiếc giường chìm trong hỏa hoạn.

Nam Sương thấy vậy định chạy ra ngoài hô hoán "cháy nhà", nhưng ta đã ngăn con bé lại, hạ lệnh không cho bất kỳ ai được dập lửa.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Đám cháy lan nhanh từ phía giường, trong chớp mắt cả căn phòng rực lửa, khói đen mịt mù.

"A Trăn, nàng không sao chứ?"

Sở Duật chạy xộc vào, thở hổn hển, trên trán lấm tấm mồ hôi.

Chắc hẳn hắn nhận được tin báo nên đã từ quân doanh phi ngựa cấp tốc trở về.

Hắn lo lắng nhìn ta từ đầu đến chân một lượt, sau khi xác nhận ta bình an vô sự, hắn mới nổi trận lôi đình quát mắng đám người hầu hạ trong phủ làm việc tắc trách.

"Vương gia, lửa là do ta phóng, cũng chính ta không cho họ dập lửa."

"Tại sao?"

"Ngài nói căn phòng này lưu giữ dấu vết ba năm chung sống của chúng ta. Hiện tại những dấu vết đó đã theo ngọn lửa mà tro bụi bay đi mất rồi. Quá khứ của chúng ta cũng giống như căn phòng này vậy, không thể quay lại được nữa. Vậy giờ ta có thể đi được chưa?"

Ánh lửa hắt lên làm khuôn mặt Sở Duật đỏ rực.

Hắn nhìn ta với ánh mắt cực kỳ phức tạp.

Trong mắt hắn xẹt qua sự kinh ngạc, hoảng hốt, giận dữ, và cuối cùng hóa thành sự không cam tâm.

"Người đâu! Mau dập lửa cho bổn vương!"

Nhưng đã muộn rồi. Khi lửa được dập tắt, cả căn phòng chỉ còn lại những mảng tường đổ nát đen kịt.

Sở Duật đứng thẫn thờ nhìn đống đổ nát đó, bất động như một pho tượng đá.

Phòng chính đã hỏng, ta được sắp xếp chuyển sang một căn phòng khác.

Buổi tối, hắn mang con d.a.o găm kia đặt trước mặt ta.

"Đồ đạc trong phòng đều đã hóa thành tro bụi, duy chỉ có con d.a.o găm này là còn nguyên vẹn. Đây là binh khí tùy thân của nàng, nàng cứ giữ lấy đi."

Đây chính là cái gọi là "lửa thử vàng" chăng?

Xuất phát từ sự trân trọng binh khí của một võ tướng, ta đã không từ chối.