Mộng Tỉnh Trường An

Chương 4



Ta cứ ngỡ Sở Duật đã đồng ý để ta đi, kết quả ngày hôm sau khi ra đến cửa, ta vẫn bị lính canh chặn lại.

Nghe ngóng được hắn đang ở thư phòng ngoài, ta liền tìm đến đó để lý luận.

Một tên thị vệ thấy ta thì cung kính hành lễ:

"Phu nhân, Vương gia và các mạc khách đang bàn việc bên trong."

Bước chân ta khựng lại, chợt nhớ tới kiếp trước Sở Duật từng nói thư phòng ngoài là nơi hắn xử lý chính sự, để tránh rò rỉ quân cơ, hắn chưa bao giờ cho phép ta lại gần.

Vừa rồi nhất thời xung động mà quên mất quy củ này của hắn.

Để nhanh ch.óng rời đi, ta đành đứng ngoài cửa chờ đợi.

Tên thị vệ kia vẻ mặt đầy vẻ ngạc nhiên:

"Phu nhân, người không vào sao?"

Ta khó chịu đáp:

"Chẳng phải nói Vương gia đang bàn việc đó sao?"

"Phu nhân, người cũng là mạc khách của Vương gia mà. Người là Phó tướng của quân Tấn, trước nay Vương gia nghị sự người đều có mặt."

Ta là Phó tướng?

Kiếp này ta đã không lặp lại con đường của kiếp trước sao?

"Phu nhân, sau khi người và Vương gia thành thân, Vương gia nhận thấy người không tâm trí nơi hậu trạch, nên đã thuyết phục lão Vương phi để người theo ngài ấy chinh chiến tứ phương."

Nam Sương đứng bên cạnh khẽ nói.

Con bé còn nói ta và Sở Duật vai kề vai chiến đấu trên sa trường, đ.á.n.h đâu thắng đó.

Ba năm qua chúng ta liên thủ chiếm đ.á.n.h không ít nơi, hiện tại cả vùng phương Bắc đều đã nằm trong tay chúng ta.

Thôi bỏ đi, ta chẳng có chút ấn tượng nào về những việc này cả.

Bất kể kiếp này thế nào, những chuyện đau thương kiếp trước ta không thể nào quên, lúc này chỉ muốn tránh xa Sở Duật càng sớm càng tốt.

Ta đang định đẩy cửa bước vào thì đột nhiên bên trong vang lên tiếng nói:

"Tần Vương hôm nay sẽ đến Tấn Châu. Nếu có thể kết minh với Tần Châu, đối với chúng ta chẳng khác nào hổ mọc thêm cánh. Chủ công chi bằng thuận thế nạp con gái của Tần Vương."

Theo lời Nam Sương nói, Sở Duật đã nắm giữ nửa giang sơn, bước tiếp theo chính là Tần Châu và Lương Vương ở phương Nam.

Kiếp trước cũng theo thứ tự tác chiến này, sau đó Tần Vương đưa Mục Nhược Cẩn đến, Sở Duật đã đồng ý cuộc liên hôn mà Tần Vương đề ra.

Bên trong lại vang lên giọng của Sở Duật:

"Nếu Tần Vương không chịu quy thuận thì cứ trực tiếp đ.á.n.h chiếm, không cần liên hôn."

"Chủ công, nếu cự tuyệt Tần Vương, ông ta nổi giận mà quay sang đầu quân cho Lương Vương thì sẽ rất bất lợi cho chúng ta. Xin chủ công tam tư!"

"Không cần nói nhiều, chuyện liên hôn sau này cũng đừng nhắc lại nữa. Ta còn có việc, các vị lui ra đi."

Cùng với tiếng bước chân ngày càng gần, cánh cửa từ bên trong mở ra.

Sở Duật nhìn thấy ta, đôi mắt hắn chợt sáng lên:

"A Trăn, sao nàng lại ở đây? Có phải đã nhớ ra chuyện gì rồi không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ta lắc đầu, ánh sáng trong mắt hắn lập tức ảm đạm xuống.

Hắn cho mọi người lui ra, bảo ta vào thư phòng nói chuyện.

Nghĩ đến những lời họ vừa bàn tán, ta hỏi hắn:

"Tại sao Vương gia không liên hôn với Tần Vương?"

Sở Duật thần sắc nghiêm trọng:

"Trước đây ta dễ dàng gật đầu với hôn sự là vì trong lòng chưa có người mình thương, lấy ai với ta cũng chẳng khác biệt. Nhưng giờ đây, lòng ta đã có nàng, không thể chứa thêm bất kỳ ai khác."

Nếu để Kiều Trăn của kiếp trước nghe được câu nói này, chắc chắn sẽ vui sướng đến mất ngủ cả đêm.

Thế nhưng kiếp trước, khi hắn báo với ta sẽ cưới Mục Nhược Cẩn, ta đau lòng thầm hỏi liệu có thể không cưới được không, thì lại nhận lấy sự quở trách gắt gao từ hắn:

"Nếu đã có cách khiến Tần Châu quy thuận mà không tốn một binh một tốt, tại sao còn phải phí thời gian và binh lực để động binh đao? Chẳng lẽ nhìn thấy sinh linh lầm than, bách tính khổ cực nàng mới vừa lòng?"

Lời nói của Sở Duật khiến ta nghẹn họng không thốt nên lời.

Cái tội danh khiến dân chúng lầm than đổ lên đầu ta, làm sao ta gánh vác nổi.

Sau này Mục Nhược Cẩn không cam tâm làm thiếp, Sở Duật đã đường đường chính chính rước ả về làm bình thê.

Sau khi thành hôn, Sở Duật vô cùng sủng ái ả.

Mục Nhược Cẩn kiêu ngạo hống hách, hắn lại dung túng cho mọi sự ngang ngược của ả.

Sở Duật tuy không thích ta, nhưng dưới sự răn dạy của lão Vương phi, mỗi tháng mùng một và rằm hắn vẫn đến phòng ta ngủ lại.

Mục Nhược Cẩn vào cửa được nửa năm thì ta mang thai.

Trong lúc ta tràn trề niềm vui chờ đợi đứa trẻ chào đời, thì lại phát hiện t.h.a.i nhi đã c.h.ế.t lưu trong bụng.

Ta tra ra được chính Mục Nhược Cẩn đã âm thầm hạ độc g.i.ế.c c.h.ế.t con ta.

Nỗi đau thấu xương vì mất con khiến ta mất đi lý trí.

Giữa mùa đông giá rét căm căm, ta như một kẻ điên xông vào thư phòng ngoài của Sở Duật, cầu xin hắn đòi lại công bằng cho đứa trẻ đã khuất.

Kết quả, hắn chỉ thản nhiên liếc nhìn ta:

"Người đâu, Kiều thị phát bệnh điên rồi, đưa nàng ta ra biệt uyển ngoại thành tĩnh dưỡng."

Một câu nói nhẹ tựa lông hồng nhưng lại sắc lẹm như mũi tên xuyên thấu tim ta.

Một luồng đau đớn kịch liệt từ đáy lòng lan ra tứ chi bách hài.

Ta tức khắc tỉnh mộng.

Hóa ra, hắn chẳng hề bận tâm đến ta và đứa con trong bụng.

Cuối cùng vì không cam lòng, ta nghẹn ngào hỏi câu hỏi chôn giấu tận đáy lòng bấy lâu:

"Sở Duật, trong lòng chàng, đã từng có ta chưa?"

Nghe vậy, khóe môi hắn nở một nụ cười cực kỳ lạnh lẽo, đôi mắt băng giá như gió tuyết ngoài cửa sổ.

Hắn rõ ràng không nói gì cả.

Nhưng khoảnh khắc đó, ta đã biết câu trả lời.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Giữa đêm đông gió lạnh trăng tàn, trái tim ta cuối cùng cũng nguội lạnh hoàn toàn.