Mộng Tỉnh Trường An

Chương 6



Vừa rồi mải mê trả thù, ta nhất thời quên mất Sở Duật đang đứng phía sau.

Nhưng ta cũng chẳng sợ hắn biết.

Ta bảo hắn đi ra ngoài, dặn dò hạ nhân xử lý hậu quả, đang định kể cho hắn nghe chuyện mình trọng sinh thì bỗng nhiên phía sau vang lên tiếng cửa mở "két" một cái.

Ta giật mình quay đầu lại, kinh hãi thấy Mục Nhược Cẩn vừa đứt thở xong lại đứng dậy.

"Đây là nơi nào?"

Ả tự lẩm bẩm.

Chạm phải ánh mắt của ta, người ả cứng đờ:

"Kiều Trăn! Ngươi chẳng phải đã c.h.ế.t rồi sao?"

Ta lập tức hiểu ra, ả cũng trọng sinh rồi.

Nhìn thấy Sở Duật bên cạnh ta, ả quỳ sụp xuống chân hắn:

"Đừng... đừng g.i.ế.c ta... cha ta đã c.h.ế.t rồi, ngài hãy tha cho ta đi..."

Sở Duật chấn kinh trước sự sống lại của ả, nghe thấy lời ả nói thì vừa nghi hoặc vừa giận dữ:

"Cha ngươi c.h.ế.t thì liên quan gì đến ta!"

Mục Nhược Cẩn căm hận nói:

"Ngài cưới ta chỉ để có được sự ủng hộ của cha ta, sau khi đăng cơ lại kỵ húy thế lực của ông ấy, thiết kế hãm hại cha ta, tru di cả nhà họ Mục! Trong mắt ngài chỉ có quyền thế, ta và Kiều Trăn đều chỉ là quân cờ của ngài, ngài chưa từng yêu chúng ta, có đúng không?"

"Láo xược!"

Sở Duật nổi giận rút trường đao, dứt khoát vung một đường ngang cổ ả.

Nhất đao phong hầu. Mục Nhược Cẩn lại một lần nữa c.h.ế.t không nhắm mắt.

Hóa ra ta cứ ngỡ những công thần giúp Sở Duật lên ngôi đều được vinh hiển, không ngờ nhà họ Mục cuối cùng lại nhận lấy kết cục diệt môn.

Ta cứ tưởng Mục Nhược Cẩn được hắn sủng ái hết mực, hóa ra cũng giống như ta, chỉ là một hòn đá kê chân trên con đường bá nghiệp của hắn mà thôi.

Sở Duật căng thẳng nhìn ta:

"A Trăn, nàng đừng tin lời ả nói."

Ta mỉa mai nhìn hắn, gằn từng chữ:

"Vương gia, những gì Mục Nhược Cẩn nói không phải là lời dối trá, đó là kiếp trước của chúng ta. Ả ta vừa rồi cũng giống như ta... đều đã trọng sinh."

Người Sở Duật run lên bần bật.

Sau khi trở về Vương phủ, ta đã kể chi tiết cho hắn nghe về những việc làm hèn hạ, đạo đức giả mà hắn đã thực hiện để mưu cầu quyền lực ở kiếp trước.

"Đây chính là lý do nàng chán ghét ta ngay từ lần đầu tiên chúng ta gặp mặt sao?"

"Phải. Kiếp trước ta một lòng hướng về ngài, cuối cùng lại nhận lấy kết cục con c.h.ế.t trong bụng, bản thân bị giam cầm nơi lãnh cung. Đời này, ta không thể đi vào vết xe đổ đó nữa, cho nên chúng ta bắt buộc phải..."

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Hai chữ "hòa ly" còn chưa kịp thốt ra, Sở Duật đã đột ngột ngắt lời.

"Không, người nàng nói đó không phải là ta, nàng không thể đổ những việc hắn làm lên đầu ta, như vậy là không công bằng với ta."

"Nhưng cho dù đời này, cứ coi như lúc này ngài thật lòng yêu ta, thì làm sao biết được ngày sau ngài không trở mặt vô tình! Nếu sự ôn nhu lúc này trở thành vật cản đường của ngài trong tương lai, ngài nhất định sẽ không ngần ngại mà nhổ cỏ tận gốc."

"Sẽ không có chuyện đó!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sở Duật siết c.h.ặ.t hai vai ta, cúi người nhìn thẳng vào mắt ta, khẩn khoản nài nỉ:

"Ta có thể lấy tính mạng ra bảo đảm, Sở Duật ta đời này vĩnh viễn không phụ nàng, nàng hãy tin ta, đừng hòa ly có được không..."

Sở Duật của kiếp trước, bất luận lúc nào cũng đều kiêu ngạo tự phụ.

Đây là lần đầu tiên, ta nhìn thấy dáng vẻ hèn mọn đến thế ở trên người hắn.

Chắc là hắn lo lắng việc hòa ly sẽ ảnh hưởng đến minh ước giữa Tấn Châu và Triệu Châu chăng. Hắn đã từ chối Tần Vương, nếu giờ mất đi sự ủng hộ của quân Triệu, e rằng đại cục thiên hạ sẽ biến động.

"Vương gia yên tâm, cho dù hòa ly, quân Triệu vẫn sẽ dốc sức vì ngài, minh ước hai bên sẽ không thay đổi."

Như bị lời nói của ta làm cho tổn thương, trên mặt Sở Duật lướt qua một tia đau đớn.

Hắn tiến lên một bước, gắt gao nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay ta.

"Nàng tưởng ta quan tâm đến cái minh ước đó sao? A Trăn, ta chỉ cần nàng!"

Cảm giác tiếp xúc từ bàn tay hắn truyền đến khiến ta thấy ghê tởm cực độ.

Ta gầm lên:

"Buông ta ra!"

Hắn như không nghe thấy gì, kéo mạnh tay ta áp sát vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn, rồi cúi đầu hôn ngấu nghiến lên môi ta, như muốn chiếm đóng thành trì mà đoạt đi toàn bộ hơi thở của ta.

Ta dùng hết sức bình sinh để vùng vẫy, nhưng cánh tay kia của Sở Duật đã khóa c.h.ặ.t ta trong lòng hắn.

Bất chợt nhớ đến con d.a.o găm trên người, ta chạm được vào chuôi d.a.o rồi không chút do dự rút vỏ.

"Phập" một tiếng.

Lưỡi d.a.o đ.â.m thấu da thịt.

Con d.a.o găm Sở Duật tặng ta, vừa mới lấy mạng Mục Nhược Cẩn xong, lúc này lại cắm ngập vào l.ồ.ng n.g.ự.c của chính hắn.

Nhát d.a.o này không chỉ chứa đựng sự phẫn nộ lúc này của ta, mà còn dồn nén tất cả những uất ức, đau thương và oán hận của kiếp trước, thế nên khi đ.â.m xuống ta đã dùng toàn lực.

Tuy không trúng chỗ hiểm, nhưng vết thương chắc chắn cực kỳ sâu.

Sở Duật ôm lấy l.ồ.ng n.g.ự.c, không thể tin nổi mà nhìn ta, trong mắt như có thứ gì đó vỡ vụn.

"Nàng lại chán ghét ta đến mức này sao..."

Ta trấn tĩnh lại:

"Phải, kiếp trước ngài không yêu ta, điều đó vốn không sai, nhưng ngài không nên lợi dụng ta, càng không nên dung túng Mục Nhược Cẩn bắt nạt ta đủ điều, mặc kệ ả sát hại con của ta!"

Hắn thầm thì mê sảng:

"Nhưng ta không phải là hắn..."

"Nhưng đối với ta, ngài chính là hắn. Cứ nhìn thấy ngài, ta lại nhớ đến nỗi đau thấu xương đầy m.á.u me của kiếp trước!"

"Vậy nên nàng nói nàng không đi, là lừa ta, đúng không?"

"Phải."

Sau khi nghe câu trả lời, vành mắt Sở Duật dần đỏ hoe, bờ vai hắn sụp xuống từng chút một.

Ngay trong đêm đó, ta thu dọn hành trang trở về Triệu Châu.

Nhưng rất nhanh sau đó, chúng ta lại gặp nhau.