Tần Vương sau khi biết chuyện của Mục Nhược Cẩn đã xảy ra chuyện, liền liên minh với Lương Vương phát động tấn công vào Tấn Châu.
Ta từng là Phó tướng của quân Tấn, vả lại hai vùng Tấn - Triệu vốn là quân đồng minh.
Vì vậy, ngay khi nhận được thư tay của Sở Duật, ta không nói hai lời, lập tức thu dọn hành trang trở về.
Trước ngày xuất chinh, ta cùng hắn lên thành lâu, phóng tầm mắt ngắm nhìn toàn cảnh.
Bên ngoài thành, sông núi đồng nội trải dài hùng vĩ, tráng lệ.
Đứng ở nơi cao nhất của thành lâu, trong lòng ta bỗng dâng lên một luồng khí thế ngạo nghễ, như thể đang nhìn xuống cõi hồng trần, duy ngã độc tôn.
Đây chính là cảm giác của kẻ đứng trên đỉnh cao quyền lực.
Chẳng trách kiếp trước Sở Duật không tiếc mọi thủ đoạn để đoạt lấy vị trí đó.
"A Trăn, nếu nàng vẫn muốn hòa ly, sau khi chiến sự kết thúc, ta sẽ đưa cho nàng hưu thê thư."
Sở Duật đột nhiên lên tiếng.
Một thời gian không gặp, trông hắn gầy đi ít nhiều, dáng vẻ cô độc trầm mặc, như thể sắp lung lay sụp đổ.
Ta nghi hoặc hỏi:
"Tại sao đột nhiên lại đồng ý hòa ly?"
Hắn nói:
"Ta đã nghĩ thông suốt rồi, yêu một người chính là muốn người đó được vui vẻ. Chỉ cần là thứ nàng muốn, ta đều sẽ trao cho nàng."
"Vậy sao?"
Ta nhìn hắn, buông lời thử lòng:
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
"Nếu ta nói, sau khi đ.á.n.h hạ đế đô, ta muốn ngồi lên ngai vàng đó, ngài sẽ tính sao?"
Những lời Mục Nhược Cẩn nói, tuy ta chưa tận mắt chứng kiến, nhưng dựa vào sự hiểu biết của ta về Sở Duật, việc sau khi lên ngôi vì đa nghi mà sát hại công thần hoàn toàn là chuyện hắn có thể làm.
Ta không thể để Kiều gia trở thành nhà họ Mục thứ hai.
Chỉ khi người nhà họ Kiều ngồi vào vị trí đó, mới có thể bảo vệ vẹn toàn cho cả gia đình ta.
Chỉ là lần về nhà này ta mới biết, đôi chân của phụ thân đã bị thương từ hai năm trước, hiện giờ ông chỉ muốn cùng mẫu thân sống những ngày tháng bình an.
Nếu đã vậy, nếu ngày đó thực sự đến, vị trí ấy sẽ do ta ngồi.
Sở Duật sững sờ trong giây lát, như thể đang chìm vào ký ức, rồi sau đó khẽ mỉm cười đầy thanh thản:
"Vậy thì ta sẽ trải đường cho nàng, cúi đầu xưng thần trước nàng."
Câu trả lời của hắn nằm ngoài dự tính của ta.
Ta nhìn hắn chằm chằm, muốn tìm kiếm chút giả dối trên gương mặt ấy, nhưng thần sắc hắn thản nhiên, không lộ ra bất kỳ kẽ hở nào.
Tuy nhiên cũng không có gì lạ, dù sao hắn cũng cực kỳ giỏi ngụy trang.
Ta chưa ngốc đến mức tin rằng hắn sẵn sàng vì ta mà từ bỏ quyền lực tối thượng đó, nên cũng chẳng để tâm đến lời hắn nói.
Ngày hôm sau, trên chiến trường ngoài thành, tiếng trống trận vang trời như sấm dậy, xương m.á.u văng tung tóe.
Sở Duật mình khoác bào đỏ giáp đen, tay cầm trường đao, tả xung hữu đột giữa vòng vây quân địch như vào chỗ không người.
Một tên đại tướng quân Lương cầm mã sóc đ.â.m thẳng về phía ta.
Ta nhanh ch.óng nghiêng người, thuận đà dùng trường thương đ.â.m vào đầu ngựa của hắn, con ngựa đau đớn hất văng hắn xuống đất.
Ta lập tức giương cao thương, dốc toàn lực đ.â.m mạnh vào bụng hắn.
"A Trăn cẩn thận!"
Đột nhiên từ phía sau vang lên tiếng hô kinh hãi của Sở Duật.
Ta quay đầu lại, chỉ thấy Sở Duật đã phi thân tới.
Một tiếng "teng" lanh lảnh vang lên, hắn vung trường đao gạt phăng một mũi tên bay đang lao thẳng về phía ta.
Sở Duật nhìn chằm chằm vào tên chủ tướng quân Lương vừa b.ắ.n lén, toàn thân tỏa ra sát khí lạnh lẽo.
Hắn sải bước thật nhanh, nhún chân nhảy vọt lên không trung rồi đáp gọn xuống chiến xa của chủ tướng địch.
Chiêu thức của Sở Duật nhanh như chớp, chiêu nào cũng hung hiểm, tàn độc.
Tên chủ tướng kia cũng không phải hạng vừa, hai bên giao đấu kịch liệt hàng chục hiệp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chợt thấy một tia hàn quang loé lên, m.á.u từ cổ tên chủ tướng phun ra xối xả, một thủ cấp rơi lăn lóc dưới đất.
Quân Lương thấy chủ tướng đã t.ử trận thì như thủy triều rút lui về phía sau.
Trên bãi đất trống trải giờ đây chỉ còn lại một đống hoang tàn.
Ánh tà dương nơi đường chân trời đỏ rực như m.á.u, ta và Sở Duật nhìn nhau.
Mặt hắn lấm lem vết m.á.u, nhưng khí thế hung bạo dưới ánh hoàng hôn dường như đã vơi bớt phần nào, pha thêm vài phần nhu hòa.
Tầm mắt ta dời từ gương mặt xuống cánh tay hắn, thấy một mảng m.á.u đỏ đang loang ra nơi tay áo bên phải.
"Ngài bị thương rồi?"
Hắn cúi đầu nhìn vết thương, thản nhiên đáp:
"Vừa khéo, thế là có cái cớ rồi."
Sở Duật gọi đại phu đến chẩn trị.
Đại phu nói trên binh khí của chủ tướng quân Lương có tẩm kịch độc, độc tố đã xâm nhập vào cơ thể, cần phải tĩnh dưỡng thật tốt mới giữ được tính mạng.
Ngụ ý là Sở Duật không thể tiếp tục ra trận được nữa.
Tin tức này đối với quân Tấn chẳng khác nào sét đ.á.n.h ngang tai, còn với Sở Duật lại càng là một hung tin cực lớn.
Các tướng lĩnh lo sợ Sở Duật sẽ bị đả kích nặng nề, ai nấy đều lộ vẻ lo âu, buồn bã.
Thế nhưng Sở Duật lại chẳng mấy bận tâm, nói:
"Không sao, sau này ta có thể ở phía sau bày mưu tính kế, còn chiến trường cứ giao cho Kiều tướng quân."
Ta ngỡ ngàng nhìn hắn.
Nhận ra ánh mắt của ta, hắn khẽ gật đầu như để ta yên tâm.
Hắn đứng dậy lấy ra binh phù, chính thức bổ nhiệm ta làm thống soái quân Tấn trước mặt các tướng lĩnh, rồi trịnh trọng giao binh phù vào tay ta.
"Từ nay về sau, tất cả các ngươi phải kính trọng và ủng hộ Kiều đại tướng quân giống như kính trọng ta vậy!"
Các tướng lĩnh cung kính nhận lệnh, chắp tay hành lễ.
Cứ như thế, ta đột ngột thăng cấp trở thành chủ soái của quân Tấn.
Trên đường trở về doanh trại, ta vẫn cảm thấy mọi chuyện như một giấc mơ, thật không thực chút nào.
Ta cầm binh phù lên xem đi xem lại, cố tìm xem có sơ hở gì không.
Phía sau vang lên một tiếng cười khẽ.
"Yên tâm, không phải giả đâu."
Hóa ra Sở Duật vẫn luôn đi theo sau ta.
Ánh trăng sáng như nước phủ xuống mặt đất một lớp bạc, dáng hình hắn như được dát một lớp hào quang dịu nhẹ.
Nghĩ đến cái "cớ" mà hắn nói lúc chiều, ta hỏi:
"Ngài thật sự trúng độc sao?"
Hắn lắc đầu:
"Vết thương nhỏ thôi. Bảo đại phu nói dối là trúng độc để cho họ một lời giải thích thỏa đáng."
"Nhưng tại sao ngài phải làm vậy?"
Sở Duật vốn là kẻ đầy dã tâm, quân Tấn là lưỡi gươm sắc bén để hắn mưu đoạt thiên hạ, vậy mà giờ đây hắn lại dễ dàng giao nó cho ta.
Khóe môi hắn nở một nụ cười trấn an:
"Ta đã nói rồi, ta sẽ trải đường cho nàng."
Ta ngẩn ngơ nhìn hắn, trong lòng sóng cuộn biển gầm.
Hắn phải dành tình cảm sâu đậm đến nhường nào cho Kiều Trăn lúc mất trí nhớ, mới khiến hắn chỉ vì một câu nói mà dâng hiến cả binh quyền.
"A Trăn, như thế này nàng có bằng lòng quay đầu lại nhìn ta một cái không?"
Hắn chậm rãi giơ tay định chạm vào má ta.
Ta sực tỉnh, nghiêng đầu né tránh.
Tay hắn khựng lại giữa không trung, rồi thu về sau lưng, tự giễu cười nói:
"Bỏ đi, coi như ta chưa nói gì."