Một Chén Rượu Độc Xa Nhà Muôn Dặm

Chương 1: Miếu Bì Trường



Bắc trấn phủ ti sứ Trương Dược có một thói quen. Phàm là mỗi khi tại miếu Bì Trường phía đông thành xử quyết tử tù, hắn lại thay một thân đồ tang, xách theo chiếc thùng gỗ trinh nam, đứng dưới tượng thần Thổ Địa mà lạnh lùng nhìn máu tươi bắn tung tóe trên hình đài. 

Thân nhân kẻ tử tội khóc lóc thảm thiết khiêng cái xác không toàn thây đi khuất. Người chết đèn tắt, trên hình đài thi thoảng lại biến chuyển sắc trời. Vài giọt mưa lạnh thấu xương rơi xuống, cái rét căm căm xua tan đám đông đứng xem. Khi người đã tản sạch, Trương Dược mới xách chiếc thùng gỗ sơn đen bóng loáng kia, tự nhiên hòa mình vào đám phu quét dọn đang dội nước rửa nền đất.

*Trấn phủ ti là một cơ quan trực thuộc Cẩm y vệ dưới thời nhà Minh, chuyên phụ trách thẩm vấn, tra khảo và giam giữ phạm nhân, đặc biệt là những vụ án lớn liên quan đến quan lại hoặc chính trị. Thời nhà Minh, Trấn phủ ti có quyền lực rất lớn, cơ quan này trực tiếp hành động theo khẩu dụ Hoàng đế (tra khảo, dùng hình, giết), không cần thông qua trình tự của Tam pháp ti (Hình bộ, Đại lý tự, Đô sát viện). Trấn phủ ti quản lý chiếu ngục (chuyên giam những người bị bắt theo chiếu chỉ của hoàng đế) và thường là nơi tra khảo rất khủng khiếp. Cơ quan này vốn nổi tiếng với sự tàn khốc, đáng sợ của mình, đồng thời cũng là biểu tượng của quyền lực chuyên chế của Hoàng đế trong suốt triều đại nhà Minh.

Địa giới miếu Bì Trường vốn không rõ ràng, ngay đến tượng thần Thổ Địa được thờ phụng trông cũng hung thần ác sát, đám trẻ tuổi chẳng kẻ nào chịu đến, phu quét dọn làm việc trước miếu đều là những người già đã quá nửa đời người. Trương Dược trẻ tuổi nhất, vận bộ đồ tang trắng muốt tinh tươm nhất, thành kính quỳ phục, cẩn trọng tỉ mỉ, lúc lau dọn cũng liều mạng nhất.

Kẻ chấp pháp lại đi lau rửa hình trường. Thói quen này của Trương Dược, qua lời đồn đại chốn quan trường Đại Lương chính là một loại sở thích cá nhân quái đản.

Thế nhưng, sở thích của hắn rõ ràng không chỉ dừng lại ở đó.

Trương Dược thích gỗ tốt, như Hiên Viên bách, Phượng Hoàng tùng, Nhị Tướng Quân bách hay nghênh khách tùng ở núi Hoàng Sơn… Dù là đi đường thủy hay đường bộ, trước khi vào phủ Thuận Thiên đều phải đi qua mắt hắn một lần.

Năm Phụng Minh thứ ba, để mua một khối Giáng Hương Hoàng Đàn, Trương Dược bán sạch cả nhà, đến nay vẫn ôm đống gỗ ấy mà ngủ tại phòng trực của Trấn phủ ti.

Ồ, không đúng. Phải là ngủ trên những tấm ván quan tài đủ loại trong phòng trực mới phải.

Phòng trực Trấn phủ ti nằm ở phía tây thành, quanh năm đêm về gió lộng, từng cơn thổi đến khiến cửa nẻo rung lên sầm sập.

Ngọn đèn hạt đậu thắp bên cạnh quan tài, tấm vải liệm trắng lay động, bụi mờ trên thớ gỗ già lặng lẽ tản bay. Những tiếng gào thét thê lương ban ngày đã tắt lịm, sự huyên náo lắng xuống, Trương Dược cởi bỏ quan bào nằm vào bên trong, nhắm mắt dưới tấm vải liệm, tâm thế hệt như kẻ muốn lìa đời.

Đêm qua lại là một ngày lộng gió, canh ba Trương Dược nằm mơ thấy mình đang ‘giết chóc’ với quỷ dữ. Trong mơ hắn tung một cước vô tình, trực tiếp đoạt mệnh môn của quỷ. Đến khi tỉnh giấc, lại phát hiện chân mình đã đạp thủng một lỗ trên ván quan tài dưới thân. Đó là một chiếc quan tài bằng gỗ sam, từ chất gỗ đến kích thước tất thảy đều là hàng thượng hạng, vạn phần có một.

Hai năm nay, Trương Dược ngủ trong đó là quen thuộc nhất.

Trương Dược thở dài, rút cái chân đang kẹt trong hốc ra, vén ống q**n l*t lên xem, thấy trên bắp chân có một vết máu dài, hai mảnh dăm gỗ còn cắm sâu vào da thịt. Ngước mắt lên nhìn lỗ hổng to như miệng bát trên ván quan tài, tâm trạng Trương Dược quả thực chẳng tốt lành gì.

“Dược Dược.”

Bên ngoài hừng đông mờ ảo, Trương Mẫn đứng dưới cửa sổ gọi hắn. Trương Dược đang bận rút dăm gỗ trên chân, chẳng buồn để ý đến người nữ nhân đến giờ vẫn chấp nhất gọi nhũ danh của mình, hiềm nỗi người nọ lại chẳng chịu thôi.

“Dược Dược, Dược Dược, Dược Dược đệ tỉnh chưa?”

Trương Dược thẳng lưng thở hắt ra một hơi, chân trần bước đến bên cửa sổ, giơ tay chống cánh cửa lên: “Có chuyện gì?”

Trương Mẫn đối mặt với thái độ lạnh lùng của Trương Dược lại chẳng mảy may để tâm.

“Hai ngày tới miếu Bì Trường sắp hành hình lăng trì.”

“Ta biết.”

“Đồ tang của đệ…”

“Đã đặt làm một bộ mới ở tiệm quan tài, hôm kia người ta đã đưa tới rồi.”

Trương Dược nói xong đang định khép cửa, lại nghe nàng nói: “Dược Dược, ta cũng muốn đi.”

Trương Dược tì tay lên cửa sổ, ló nửa đầu ra: “Tỷ đi làm gì?”

“Đi đưa cho vị Thị lang Hình bộ sắp bị hành hình kia một bát cơm.”

Một ý nghĩ thật hoang đường, nhưng Trương Dược lại tốt bụng mà không trách mắng gì. Dù sao cũng nương tựa lẫn nhau mười mấy năm trời, tỷ tỷ mình đối nhân xử thế ra sao, những gì có thể dung túng hắn đều đã dung túng cả rồi.

“Có gây thêm phiền phức cho đệ không?” Thấy hắn không nói lời nào, Trương Mẫn vẫn tự giác hỏi một câu.

“Cũng không đến mức ấy.”

Trương Dược vừa nói vừa đóng cửa sổ, xoay người c** ** l*t vứt lên ván quan tài, sực nhớ ra lại bồi thêm một câu: “Hôm nay nàng ta chỉ bị đưa ra hình trường, ngày mai mới chịu hình lăng trì.”

*Lăng trì hay còn gọi là tùng xẻo, lăng trì xuất hiện từ khoảng thời nhà Liêu và nhà Tống. Được áp dụng rộng rãi trong các triều đại sau như nhà Minh và nhà Thanh. Lăng trì thường dành cho các tội bị coi là cực kỳ nghiêm trọng như mưu phản, phản quốc, giết cha mẹ hoặc người thân trực hệ, âm mưu ám sát hoặc nhục mạ hoàng đế,… Quy trình có thể khác nhau theo từng thời kỳ, nhưng thường gồm các bước: trói phạm nhân vào cột hoặc khung gỗ ở nơi công cộng. Đao phủ bắt đầu cắt từng phần cơ thể bằng dao sắc. Các phần thường bị cắt theo thứ tự: thịt ở tay và chân, ngực và bụng rồi tới các phần cơ thể khác. Trong một số trường hợp, đao phủ cố ý kéo dài quá trình bằng nhiều nhát cắt nhỏ trước khi gây tử vong. Cuối cùng, phạm nhân chết do mất máu, sốc đau hoặc bị đâm chí mạng.

Trương Mẫn tiếp lời: “Vậy mai ta theo đệ đi.”

Trương Dược nhấc bộ đồ tang trên ván quan tài xuống, một tay rũ mạnh: “Tỷ có quen nàng ta không?”

Bóng người trên khung cửa sổ cúi đầu: “Không quen.”

“Vậy tỷ hà tất phải thế. Hình trường dơ bẩn lắm, tỷ lại còn sợ quỷ.”

“Nàng ấy là một cô nương mà…”

Trương Dược ngắt lời nàng: “Cô nương thì đã sao?”

Trương Mẫn im lặng, bóng người trên cửa sổ dưới ánh nắng rạng rỡ lại lặng lẽ cúi đầu buồn bã.

Trương Dược thắt chặt dải băng tang ngang hông, bất lực thở dài, mở miệng nói: “Cơm thì thôi đi, nàng ta thích ăn đào.”



Ngày hôm ấy là mười ba tháng tám, kinh thành đổ mưa ròng rã suốt một tháng trời bỗng nhiên tạnh hẳn. Nắng gắt treo cao, trời trong mây nhạt, lá cây ô dược bên hình đài ngả sang sắc vàng. Dưới tán cây che phủ, trên đài hành hình vốn nhuốm máu người không đếm xuể, lúc này lại lấp lánh ánh nắng và bóng mát, muôn vẻ đằm thắm.

Đại lý tự dán cáo thị: Miếu Bì Trường mở hình trường liên tiếp hai ngày, lăng trì hai nữ nhân phạm trọng tội.

Người thứ nhất phóng hỏa giết phu quân. Người thứ hai bất tuân nữ tắc, đạo làm quan, khi quân…

Cáo văn phân xử rạch ròi, nàng là nữ tội nhân, ly kinh phản đạo, tội ác tày trời. Nhưng trong những mối giao hảo nhạt nhẽo chốn quan trường của Trương Dược, hắn chỉ có một ấn tượng duy nhất về vị Thị lang Hình bộ trẻ tuổi này.

Năm nọ, danh thần phủ Thuận Thiên tụ hội, tài tử tụ họp như rừng. Chỗ ngồi đầy rẫy áo mũ xênh xang, rượu chảy bút vung, quân thần Đại Lương như gió mây hội ngộ, Trương Dược tự đóng đinh mình trên ghế ngồi, lẻ loi muốn chết.

Vị tân nhiệm Thị lang Hình bộ trẻ tuổi kia ngồi ở góc đối diện hắn, lẳng lặng ăn đào hết quả này đến quả khác. 

Nàng họ Ngọc, Trương Dược vốn biết. Người thanh nhã, tính tình lại tốt, mỹ danh tự nhiên cũng nhiều. Quan trường Đại Lương đã lâu không dùng tên gọi cũ của Lục bộ, duy chỉ gọi nàng một tiếng Thiếu ti khấu. Vậy nên, tên thật của nàng rốt cuộc là gì?

Trương Dược thay xong y phục, ngồi trên ván quan tài ngẫm nghĩ hồi lâu mới rốt cuộc nhớ ra tên nàng.

Ngọc Lâm, tự Bất Phù.

Nàng viết nên Đại Lương Luật Cáo, nhất thời thành danh. Là đồ đệ yêu quý của Triệu Hà Minh, nàng từng kinh qua các chức Viên ngoại lang Hình bộ, Chủ sự, đến năm hai mươi sáu tuổi, thăng đến chức Hữu thị lang Hình bộ. Làm quan mười năm, tính tình cực tốt, cả triều đều khen ngợi. Cho đến một ngày, vì cứu một nữ tù sắp bị tra tấn bức cung, nàng đã cởi áo ngay giữa công đường để bảo vệ người kia, thân phận nữ nhi của nàng từ đó mới bại lộ trước bàn dân thiên hạ.

Ngày hôm đó, dưới sự chứng kiến của bao người, nàng ôm chặt lấy nữ tù kia, y phục xộc xệch, tóc xõa rối bời, như kẻ điên dại mà tự nhục mạ chính mình, cũng nhục mạ tất cả đồng liêu tư pháp đã nhìn lầm có mặt tại đó, nhục mạ cả đám nam nhân đã để nàng chấp bút viết nên Đại Lương Luật Cáo.

Thế là, nàng phải chết.

Miếu Bì Trường hai ngày liên tiếp hành hình lăng trì, hôm nay xử tử Lưu thị kẻ giết phu quân, Ngọc Lâm bị dẫn ra hình trường.

Giết nữ nhân thị chúng, giết những người nữ nhân đẹp để thị chúng.

Mỗi khi có cảnh tượng thế này, thứ dân chen chúc phía trước, đám sĩ đại phu lại lánh mặt trên các trà các tửu lâu cao vút.

Tuy nhiên, bất kể nam nhân có tô vẽ tu dưỡng của bản thân ra sao thì màn kịch sắp hạ màn trên hình đài này vẫn là một bức tranh đẹp mà bọn họ đã chờ đợi từ lâu.

Trương Dược mặc bộ đồ tang cầu kỳ kia, xách thùng bước vào đám đông.

Mặt trời đã quá đỉnh đầu, hai nữ tử tử tù đã bị đưa lên hình đài.

Thượng thư hình bộ Triệu Hà Minh ngồi ngay ngắn ở ghế giám hình, Lưu thị bị trói vào giá hình. Đám đông bên dưới xao động, xô đẩy nhau, tiếng bàn tán cũng theo đó mà lớn dần. Lưu thị đã sớm từ bỏ mọi ý định cầu sống, dưới con mắt của vạn người, mặc cho kẻ khác định đoạt, ánh mắt thê lương nhìn đám đông đứng xem, không thốt nên lời.

Nếu không có Ngọc Lâm, cảnh này hẳn là ‘thê diễm cộng thưởng’* khắp thành, nhưng nàng nhất định không để đám khán giả này toại nguyện. Dù bị trói gô nghiêm ngặt, nàng thà chết cũng không chịu quỳ xuống trên hình đài.

*Ý là cùng chiêm ngưỡng, ngắm nhìn vẻ đẹp thê lương và lộng lẫy hòa quyện.

Nàng có một mái tóc dài chưa từng xõa ra suốt mười năm làm quan, lúc này để chứng minh thân phận nữ tử, dù để thuận tiện cho việc giam giữ và hành hình, Lưu thị đã bị búi tóc, nhưng nàng vẫn để tóc xõa xợi, gió thổi qua, nhẹ nhàng che lấy gương mặt.

Triệu Hà Minh ngồi trên ghế giám trảm, nhìn học trò trên hình đài đã bị hành hạ đến gầy gò ốm yếu nhưng cử chỉ vẫn điên cuồng như cũ, nhất quyết không nói một lời.

Đám đông xem náo nhiệt bất bình: “Nữ nhân này không nhận tội à?”

“Dám khi sư, khi quân, cuồng vọng đến mức này, sao có thể nhận tội được. Ngày mai bị lăng trì là xong thôi.”

“Phải, lăng trì! Lăng trì ả đi!”

Lòng người phẫn nộ, so với việc xem Lưu thị bị lăng trì, họ càng muốn thấy vị Thiếu ti khấu lẫy lừng một thời bị sỉ nhục hơn.

Đại lý tự khanh ngồi không yên, đứng dậy chất vấn sai dịch: “Nàng ta là tử tù đã được định đoạt, các ngươi còn khách sáo cái gì? Mau bắt nàng ta quỳ xuống cho ta!”

“Tuân lệnh.”

Gậy thủy hỏa* to bằng miệng bát theo tiếng quát nện thẳng vào đầu gối Ngọc Lâm. Cơ thể đang bị trói chặt của nàng không cách nào giữ được thăng bằng, đầu gối chạm đất, cả người liền lao về phía trước, ngã nhào sát mép hình đài. Đám đông đứng xem không lùi mà tiến, tiếng hò hét mỗi lúc một cao.

*Gậy thuỷ hoả đầu trên sơn đen, đầu dưới sơn đỏ, khi xưa do triều đình, lính quan lại hoặc sai nha sử dụng ở phủ đồn; một loại gậy hành chính/điều khiển trá hình trong công quyền cũ.

“Đồ liêm sỉ đê hèn, đáng bị lăng trì! Lăng trì ả! Lăng trì…”

“Phì!”

“Hả?”

Tiếng chửi bới đột ngột im bặt.

Trương Dược ngước mắt, từ giữa mái tóc dài hỗn loạn kia nhìn thấy một gương mặt bình thản.

Nàng nhổ một ngụm nước bọt vào đám đông.

Phía sau đám đông, Trương Dược nhướng mày; phía trước đám đông, Đại lý tự khanh sững sờ tại chỗ vì không thể tin nổi, nửa ngày mới thốt ra được một câu: “Thật quá hỗn xược…”

Đám sai dịch có mặt cũng không dám nương tay với người thượng quan cũ này nữa, lao lên túm lấy nàng kéo dậy khỏi mặt đất, bóp nghẹt cổ nàng, ép nàng ngẩng đầu, sau đó lấy một dải vải trắng nhét vào miệng, siết chặt lấy đầu lưỡi nàng. Nàng cắn chặt dải vải trắng, quay đầu nhìn về phía đài giám hình đầy những kẻ y quan chỉnh tề.

Đại lý tự khanh bị nàng nhìn đến mức không thoải mái, không kìm được mà quay mặt đi.

“Bất Phù.”

Người ngồi ở vị trí chủ tọa trên đài giám hình gọi một tiếng tên tự của nàng, giọng nói ấy trẻ trung mà ôn hòa.

Trong sự kìm kẹp, nàng chậm rãi dời mắt sang.

Triệu Hà Minh bình tĩnh nhìn nàng: “Không muốn quỳ thì không cần quỳ nữa.”

Đại lý tự khanh nhướng mày: “Không quỳ? Triệu thượng thư, đây là hình trường…”

Triệu Hà Minh ngắt lời Đại lý tự khanh: “Có tội ta sẽ đứng ra gánh vác.”

Nói đoạn, y chống tay đứng dậy, rời ghế giám hình, vén quan bào bước lên hình đài, đi thẳng đến trước mặt Ngọc Lâm.

Bóng người cao gầy đổ xuống thân mình Ngọc Lâm, tạm thời che chắn cho nàng khỏi cái nắng gắt ban trưa.

“Con có thể vì người nữ nhân này mà không phục, cũng có thể vì chính mình mà bất bình, nhưng những đồng liêu cũ và tên đao phủ ngày hôm nay không có lỗi với con.”

Chẳng hổ danh là vị ân sư năm nào, một câu nói đã đánh trúng tử huyệt.

Ngọc Lâm quay đầu liếc nhìn đao phủ và sai dịch đang lúng túng. Những người này vốn quen biết nàng, nay đối xử với nàng như thế này, trong lòng ít nhiều cũng có phần khổ sở, bị ánh mắt nàng quét qua, đa phần đều hổ thẹn cúi đầu.

“Hình trường mà loạn, sau khi con và Lưu thị bị xử tử sẽ có thêm trăm người bị trị tội, Bất Phù…”

Triệu Hà Minh trước mặt lại gọi tên tự của Ngọc Lâm một lần nữa: “Hãy bình tâm lại.”

Ngọc Lâm quay đầu lại nhìn Triệu Hà Minh, đột nhiên nở một nụ cười thảm khốc.

Triệu Hà Minh giơ tay, ra hiệu cho sai dịch: “Cởi trói cho nàng.”

Đại lý tự khanh nghe vậy đập bàn đứng phắt dậy: “Triệu thượng thư!”

Triệu Hà Minh phẫn nộ quay đầu: “Ta đã nói rồi, có tội thì ta gánh vác!”

Hai vị đứng đầu hai ti vì một tử tù mà đối đầu ngay tại hình trường, dưới hình đài dư luận lại bùng lên. Lần này ngay cả các quan viên giám hình đang ngồi cũng không nhịn được nữa.

“Thế này thì loạn thiên hạ rồi.”

“Phải đấy, Triệu thượng thư vì ả ta mà ngay cả thanh danh quan trường cũng không cần nữa, ta phải xem xem, buổi đại triều ngày mai, vị Tổng hiến đại nhân của Ô Đài sẽ luận tội y thế nào!“

Trong muôn vàn tiếng mắng nhiếc, Triệu Hà Minh im lặng không nói, nhìn Ngọc Lâm dưới sự tự do ngắn ngủi mà y ban cho, bước về phía giá hình của Lưu thị.

Gió thổi lên từ dưới tượng thần Thổ Địa, lùa vào hình trường, bách thụ u minh, trên đầu mỗi người như treo ngàn thanh đao.

Cái nóng nực nổ tung của nhân gian, hình phạt tàn khốc, cùng với nữ tử yếu ớt độc hành, trong mắt Trương Dược tan chảy thành một vùng hỗn độn. Hắn không kìm được mà lách vào đám đông thêm vài bước, muốn nghe xem, người nữ nhân sắp chết kia sẽ để lại lời trăng trối gì.

Ngọc Lâm đứng lại trước mặt Lưu thị, đôi bên nhìn nhau trước ngưỡng cửa cái chết, Lưu thị nhìn nàng khẽ lắc đầu.

“Xin lỗi, Thị lang đại nhân, là ta đã liên lụy đến ngài.”

Từ lúc vào ngục đến nay, luân phiên thẩm vấn, chịu đủ cực hình, Ngọc Lâm chưa từng khóc. Vậy mà chính câu nói không chút cay nghiệt này lại làm cay xè đôi mắt nàng.

“Đừng khóc, đừng khóc mà cô nương.”

Lưu thị cuống quýt, cách xưng hô với Ngọc Lâm cũng đổi thành “cô nương”, giọng nói theo đó mà nghẹn ngào: “Nữ nhân không cứu được nữ nhân đâu.”

Ngọc Lâm ngỡ ngàng.

Lưu thị cử động cánh tay, lại phát hiện mình căn bản không thể động đậy: “Cô nương, ta không thể lau nước mắt cho cô được, nhưng ta thực sự cảm ơn cô, cũng đau lòng cho cô. Cô còn trẻ như thế, nhưng cô nương à, cô đã vì bọn ta mà làm quá nhiều rồi. Trong lòng ta hiểu rõ, ta không có giết người, ta không có tội. Ta ấy mà… sau khi chết rồi sẽ lên trời làm thần tiên. Cô nương, cô hãy để ta đi trước đi, đi rồi ta mới có thể phù hộ cho cô. Thật đấy cô nương, ta không muốn làm người nữa, ta muốn làm thần tiên. Cô nương, cô đợi ta, nếu cái chết này của ta có thể đổi lấy việc phi thăng, ngày mai ta nhất định sẽ hạ phàm hiển linh, đến hình trường cứu cô.”

Ngọc Lâm nghe xong những lời này, rưng rưng nước mắt gật đầu.

“Đừng nhìn ta chết, nhìn thấy bộ dạng lúc chết của ta, ta sẽ… không cách nào hiển linh cho cô được nữa, có được không.”

Ngọc Lâm lại gật đầu, Lưu thị cố gắng giữ giọng bình thản, nhẹ nhàng khuyên nhủ nàng.

“Quay lưng đi thôi cô nương, đợi ngày mai ta đến cứu cô.”

“Ừm…”

Nàng cố sức bật ra một tiếng “ừm” từ sau dải vải trắng. Lưu thị như trút được gánh nặng, thở hắt ra một hơi.

Trên hình đài bóng lá lưa thưa, gió thổi lá động, đáp lại hai nữ tù bằng muôn vàn tiếng thở dài.

Đám đông xô đẩy, Trương Dược cúi đầu giữ chặt chiếc thùng gỗ suýt bị người ta đá lật, bên tai vang lên tiếng xiềng xích kéo lê lạch cạch. Đến khi hắn ngẩng đầu lên, lần đầu tiên trong đời hắn thấy một tử tù ngồi bên mép hình đài. Đôi chân mang xiềng xích đầy vết thương tích ấy buông thõng xuống đài tử hình một cách hoang đường, đung đưa trên đầu đám đông đang vây xem. 

Mọi người ngẩng đầu nhìn nàng, nàng cũng cúi đầu nhìn mọi người. Tuy nhiên, chẳng ai thích đối diện với ánh mắt của một tử tù, ngoại trừ kẻ đang muốn chết. Thế nên trong miếu Bì Trường, dù có vạn người hiện diện, kẻ cuối cùng đối mắt với Ngọc Lâm, chỉ còn lại một mình Trương Dược. Đôi mắt nàng đỏ ngầu tơ máu, nhưng nàng không khóc.

Trương Dược đột nhiên cảm thấy rất sảng khoái. Hắn đứng định hình trong đám đông, gương mặt dù u ám khó coi, nhưng theo bản năng, đôi tay lại xoay tròn chiếc khăn lau đến tít mù.

Tiếng ve kêu trên cây ô dược đầy phiền muộn, nén hương tính giờ đã cháy lụi đến đoạn cuối cùng. 

Sau lưng Ngọc Lâm vang lên một tiếng quát lanh lảnh: “Hành hình…”

Giữa tiếng người huyên náo, người nữ nhân bị xử tử phát ra một tiếng bi ai. Trong tiếng bi ai ấy, nàng nhìn trân trân vào Trương Dược giữa đám đông.

Trương Dược nắm chặt lấy chiếc khăn suýt nữa thì xoay bay mất, cõi lòng vốn tĩnh lặng như ngôi chùa cổ của hắn bỗng vang lên một tiếng chuông tang.

Nếu ánh mắt là đao thì lúc này Trương Dược cảm thấy bản thân hẳn là đã bị đâm chết rồi.