Một Chén Rượu Độc Xa Nhà Muôn Dặm

Chương 104: Hắn có thể



Bên ngoài bức tường Đại lý tự, Giang Huệ Vân và Hàn Tiệm bung ô che mưa, nhưng Trương Dược lại đứng lặng trong làn nước. Nước mưa nhanh chóng làm ướt sũng bộ bạch y, dán chặt vào da thịt hắn. Hàn Tiệm cố che dù tiến lại gần, đưa một chiếc cho hắn, nhưng Trương Dược không nhận, trái lại còn vượt qua Hàn Tiệm nhìn về phía Giang Huệ Vân: “Nơi ẩn náu này trong phủ Triệu gia, là ai đã chỉ điểm cho Hàn ngự sử vậy?”

Hàn Tiệm không trả lời trực tiếp mà bắt đầu kể lại chuyện sau khi hắn tách khỏi Trương Dược và Ngọc Lâm vào đêm đó.

Đêm ấy, Hàn Tiệm theo hướng Ngọc Lâm chỉ mà chạy. Chưa đầy nửa dặm, quả nhiên hắn thấy một chiếc xe ngựa dưới tấm biển quán rượu, trên nóc treo đèn lồng lụa. Dưới xe là một nữ tử áo xanh đứng khoanh tay, dường như nàng không thể nói, thấy hắn tới chỉ phát ra mấy tiếng ú ớ chỉ vào trong xe. Rèm xe vén lên, bên trong chỉ có một mình Giang Huệ Vân.

“Hàn đại nhân.”

Hàn Tiệm bàng hoàng: “Giang… Giang phu nhân?”

Giang Huệ Vân gật đầu: “Cổng thành đã đóng, ngài muốn rời thành ngay đêm nay là không thể.”

Hàn Tiệm đáp: “Kẻ mọn này không định rời thành, án trên người chưa kết, thực sự lòng không yên.”

Giang Huệ Vân nói: “Tai mắt trấn phủ ti khắp nơi, sau này dù ngài có trốn ở khách đ**m hay nhà dân nào cũng khó tránh khỏi bị họ đánh hơi ra. Ta cho ngài một nơi trú, ở đó không ai dám làm càn, ngài cứ an tâm ở lại trong thành mà đợi tin tức về vụ án.”

Hàn Tiệm nghe xong, vội chắp tay: “Ơn cứu mạng của phu nhân, Hàn mỗ khắc cốt ghi tâm, chỉ là không biết tại sao phu nhân lại…”

“Ngài không cần tạ ta.” Giang Huệ Vân thản nhiên: “Ta cũng chỉ là nhận lời ủy thác của người khác thôi.”

Kể xong chuyện cũ, Hàn Tiệm nhìn những gợn sóng lăn tăn trên mặt nước tích tụ, tự cười một mình: “Ta cùng Trương chỉ huy sứ cùng triều bao năm, chỉ ngỡ ngài là hạng tàn độc vô tình, dẫu có công tích thì cũng chỉ nằm ở những ngón hình tra khảo. Chẳng thể ngờ Trương chỉ huy sứ cũng có tâm kế như thế, có thể trong một ngày mà thấu suốt toàn cục, lại còn cùng Ngọc cô nương ấy bày mưu, sắp đặt cả đại cục này. Hàn mỗ trước kia quả là có mắt như mù.”

“Hàn ngự sử nói sai rồi.” Trương Dược ngẩng đầu, thẳng thừng: “Trương Dược là một kẻ ngu xuẩn.”

Hàn Tiệm sững sờ, vẻ mặt có chút gượng gạo.

“Đêm đó ta chính là phụng mệnh đi ép ngài đổi lời khai. Nếu ngài không chịu, ta cũng chỉ có thể hình sát ngài ngay trong chiếu ngục. Trương Dược ta chính là hạng ngu xuẩn không có kế sách gì như thế, kẻ bày mưu lập cục này, chỉ có một mình Ngọc Lâm mà thôi.”

Hàn Tiệm nhướng mày: “Chẳng lẽ không phải Trương chỉ huy sứ đem nội tình Cống viện cho Ngọc Lâm biết, rồi diễn màn kịch chặn đường đêm tối để giúp ta sao?”

“Không có.” Trương Dược ngắt lời, nước mưa theo gò má hắn chảy vào cổ áo. Hắn đứng giữa màn mưa lạnh lẽo như một bóng ma màu trắng. “Chỉ là nhãn lực của ta không tồi, nhìn ra người đến là nàng, nàng muốn trói ta, ta buộc phải hạ vũ khí thôi.”

Hàn Tiệm cảm thấy lời này của hắn cứ như cố ý muốn châm chọc điều gì đó, nhưng không nghe ra được chân tướng, đành “ồ” một tiếng. Trương Dược chẳng để tâm, hắn nói toàn lời thật lòng đến mức không thể thật hơn, chẳng chút chột dạ.

“Còn về vụ án Cống viện, đến nay ta vẫn không biết toàn bộ, hôm nay tới đây cũng là phụng lệnh nàng ấy.” Nói đoạn, hắn nhìn sang Giang Huệ Vân, nghiêm giọng: “Không biết phu nhân tới đây, liệu có phải cũng nghe theo lời nàng ấy?”

Giang Huệ Vân khẽ nghiêng ô nhìn thần sắc của Trương Dược, không phủ nhận cũng không thừa nhận.

Trương Dược tiếp: “Ta không biết Ngọc Lâm rốt cuộc muốn làm gì, càng không biết có nguy hiểm hay không, nếu nàng đã nói rõ với phu nhân, xin phu nhân chỉ giáo cho Trương Dược.”

Giang Huệ Vân che ô, giẫm lên nước mưa bước tới: “Ngươi cái gì cũng không biết mà đã chịu nhận lệnh nó, một thân một mình tới Đại lý tự này?”

“Phải.”

Giang Huệ Vân cười khẽ: “Ngươi là chỉ huy sứ của Trấn phủ ti, là thượng sai của thiên tử. Ngươi không cần tính mạng nữa hay sao mà đi nghe lời một nữ tử?”

“Đúng thế.” Trương Dược gật đầu. Hắn vốn không có tâm kế thâm trầm để vòng vo với Giang Huệ Vân, chi bằng câu nào cũng nói thật. Sự thành khẩn ngắn gọn này khiến Giang Huệ Vân bật cười, nàng nâng mắt dưới tán ô, tỉ mỉ quan sát thân hình ướt đẫm của hắn.

Hắn khi làm chính sự thì mặc phi ngư bào, lúc làm việc thì mặc một thân đen tuyền, hệt như đao thương bất nhập quỷ thần không thể lại gần, lúc này lại như cởi giáp bỏ mũ, mặc một bộ y phục giản dị đến đây, cam chịu một mũi tên xuyên tim.

“Hừ.” Giang Huệ Vân cười nhạt, rủ mắt thu hồi tầm nhìn: “Ta đưa Hàn Tiệm đến đây là để làm chứng. Đương nhiên, quả thực là Ngọc Lâm đã cầu ta đưa hắn tới.”

“Trương Dược thay Ngọc Lâm tạ ơn phu nhân.” Nói rồi, hắn cúi người thật sâu không dậy.

Giang Huệ Vân hỏi: “Ngươi thay nó tạ ơn ta? Ngươi là gì của nó?”

Câu hỏi này dường như đánh thẳng vào lòng người, Trương Dược quả thực không trả lời được, nhưng hắn không thấy buồn. Mặc kệ Ngọc Lâm coi hắn là ai. Nếu nói về tình ái nam nữ, da thịt thân mật cận kề hay là tình nghĩa phu thê, hắn kẻ đã muốn chết suốt hai mươi mấy năm qua tuyệt không xứng có được, hắn cũng chẳng hứng thú.

Nhưng nếu Ngọc Lâm muốn nhìn thân thể hắn… thì hắn sẵn lòng.

Hắn đứng trong mưa, trong đầu thoáng hiện vô số lời lẽ ‘hổ sói’*, nhưng linh đài trong tim lại thanh tịnh không chút bụi trần.

*Nguyên gốc là (虎狼之词): thường ám chỉ những ý nghĩ/lời nói táo bạo, có phần phóng túng hoặc mang dục niệm.

Giang Huệ Vân thấy hắn cứng họng cũng không làm khó thêm, tiếp tục chuyện cũ: “Ban đầu ta không muốn đồng ý. Nhưng việc này liên quan đến tính mạng và tiền đồ của mấy người trẻ tuổi, không phải việc của riêng ta, nên mới đưa Hàn Tiệm tới.”

Trương Dược hỏi: “Vậy phu nhân vẫn chưa tha thứ cho Ngọc Lâm sao?”

Giang Huệ Vân lắc đầu: “Câu hỏi này thật nực cười, nó muốn hủy hoại cả gia tộc của ta và phu quân ta, tại sao ta phải tha thứ cho nó?”

“Phải, Trương Dược hiểu.”

Giang Huệ Vân cười thở dài: “Thực ra ngày thứ hai của kỳ thi xuân, nó đã đến phủ cầu kiến. Lúc đó ta không muốn gặp, nhưng đứa nhỏ Lưu Ảnh Liên kia cứ nhất quyết đòi giúp nó, giấu diếm người trong phủ mà đưa nó vào cửa.”

Nàng nhớ lại ngày Ngọc Lâm quỳ rạp trong phòng mình hôm đó. Hôm ấy Thái y viện sai người tới xem vết thương cho Triệu Hà Minh, cả nhà đều ở chỗ y hỏi han, Giang Huệ Vân vốn đang trông nom nữ quyến bề trên. Lúc trưa, Lưu Ảnh Liên tìm đến, sắt đá bắt nàng về phòng một chuyến. Ảnh Liên không nói được, chỉ có vẻ mặt lo lắng khẩn cầu, khiến Giang Huệ Vân sốt ruột phải đi theo. Nào ngờ vừa vào cửa đã thấy Ngọc Lâm.

“Con cũng quá càn rỡ rồi.” Câu đầu tiên thốt ra vẫn là quở trách, dù đó không hẳn là bản tâm của nàng. Nàng xua đuổi đám người hầu, đợi Ảnh Liên đóng cửa, mới bước tới trước mặt Ngọc Lâm: “Con tưởng cứu mạng Ảnh Liên là có thể ép nó lừa ta sao?”

“Tiểu Phù không dám. Sư nương, Tiểu Phù cũng hết cách rồi, chỉ có thể đến cầu sư nương cứu mạng.”

Giang Huệ Vân nhướng mày: “Đừng nghĩ sai, hôm đó ở Thần Vũ Môn ta có nói vài câu, nhưng không có nghĩa ta sẽ cứu một kẻ vong ơn phụ nghĩa.”

“Không phải cứu mạng con. Là cứu Ngự sử Hàn Tiệm.”

“Hàn Tiệm?” Giang Huệ Vân nghi hoặc: “Hắn chẳng phải là quan đồng khảo kỳ thi xuân này sao?”

“Vâng, hắn bị kẻ gian hãm hại, tính mạng chỉ còn là chuyện trong sớm tối.”

“Chuyện là thế nào, nói cho rõ.”

Ngọc Lâm đáp: “Sự việc khẩn cấp, con không thể nói rõ tất thảy, sư nương nếu rủ lòng cứu Hàn ngự sử, lúc đó người đích thân hỏi ngài ấy sẽ rõ toàn bộ sự việc.”

“Vậy còn con?” Câu này hỏi ra, chính Giang Huệ Vân cũng giật mình.

“Con…” Ngọc Lâm ngẩn người, lộ vẻ nghi hoặc: “Sư nương nói gì ạ?”

Giang Huệ Vân vội im lặng. Nàng muốn hỏi, Hàn Tiệm có nguy hiểm đến tính mạng, vậy kẻ bày kế cứu Hàn Tiệm là Ngọc Lâm sẽ ra sao? Nhưng đó chỉ là tình cảm bộc phát, nếu giải thích rõ cho Ngọc Lâm nghe thì lại phá hỏng lập trường giữa nàng và Triệu Hà Minh.

Nàng lạnh lùng ngoảnh mặt đi: “Không có gì. Ngọc Lâm, có phải con biết rằng chỉ cần gặp được ta, ta nhất định sẽ giúp con không?”

Nàng không mong Ngọc Lâm trả lời, nhưng lại nghe Ngọc Lâm thản nhiên đáp một chữ: “Phải”.

“Dù con phản bội lão sư, không còn mặt mũi hầu hạ sư nương, nhưng con luôn biết suốt một năm qua, sư nương… chưa bao giờ bỏ rơi con.”

Phải… Giang Huệ Vân thầm đáp lời trong lòng. Có trời mới biết nàng thương đứa nhỏ Tiểu Phù này đến nhường nào. Nhớ khi xưa trong phủ náo nhiệt, Ngọc Lâm thanh tú lại khéo mồm khéo miệng, đi lại nơi quan trường nhưng mang tâm hồn trong sáng, cả sư môn ai cũng thương yêu nàng. Ngọc Lâm kén ăn, chỉ thích đồ tinh tế, trái cây tươi, đặc biệt là đào Lý Công vùng Lĩnh Nam, những chi tiết nhỏ nhặt đó Giang Huệ Vân đều nhớ rõ. Biết nàng không có nô tì chăm sóc, chỉ có một bà vú già hay qua dọn dẹp, nàng thường tự mình chọn rau quả tươi sai người mang tới cho Ngọc Lâm. Nhưng giờ đây, nàng muốn chăm sóc Ngọc Lâm cũng không được nữa vì lập trường đối lập với Triệu Hà Minh.

Nghĩ đoạn, nàng không kìm được đỏ mắt, nhưng trước mặt Trương Dược, nàng không muốn lộ vẻ bi ai, chỉ thở dài: “Nó cầu ta cứu Hàn Tiệm, ta đồng ý, nhưng ta là thương xót hạng người thanh chính liêm minh trong triều chứ không phải vì nó. Cứu Hàn Tiệm xong, ta đã nghe hắn kể hết, chuyện Cống viện ta đã tường tận. Ta biết con cháu Giang gia ta đều là hạng bất học vô thuật, lãng đãng vô sỉ, cậy vào công đức tổ tông và quân công của huynh trưởng ta mà tự mãn, không chịu nổi khổ cực nơi quân ngũ cũng chẳng chịu được lạnh lẽo bên song cửa, nên mới nảy sinh ác tâm đi con đường tà, không tiếc đoạn tuyệt tiền đồ mạng người của kẻ khác. Hừ… Ta cũng đáng kiếp bị Ngọc Lâm lợi dụng, đích thân đâm một đao vào người trong tộc mình.”

Nàng cười khổ nhìn về phía cổng Đại lý tự. “Không biết hôm nay kết cục thế nào, ta còn mặt mũi nào đối diện với Giang gia.”

“Phu nhân nếu có hận nàng, cứ việc trút lên người ta.”

Giang Huệ Vân quay lại: “Ngươi? Trương chỉ huy sứ, ngay cả thân phận của mình đối với Ngọc Lâm ngươi còn không dám nói rõ, nay muốn ở đây chịu tội thay nó, ta làm sao dám?”

Nàng ngỡ Trương Dược sẽ lại cứng họng, nào ngờ giữa làn mưa vang lại lên một câu: “Ta không muốn tự đặt cho mình một danh phận để ràng buộc nàng ấy.”

Giang Huệ Vân sững sờ.

“Bất kể ta mang thân phận gì, là chỉ huy sứ hay là chó săn của chủ nhân, nàng ấy đều không cần quan tâm đến lập trường của ta. Ở vị trí của ta, một mặt ta phụng mệnh giết người, một mặt nghe lời nàng ấy đi cứu người. Nhưng giết người thì dễ mà cứu người thì quá khó, thiện ác trên mình ta khó lòng tương đương, cuối cùng rồi cũng phải trả giá. Vì vậy nàng ấy không cần phải gả cho ta, thậm chí không cần luôn nhớ đến ta, nàng ấy muốn làm gì thì làm. Ta chỉ biết một điều…”

Lời sau đó thực sự có chút khó nói trước mặt bề trên, nếu Ngọc Lâm ở đây chắc chắn sẽ bịt miệng hắn lại. Tiếc là nàng không có ở đây, mà Trương Dược cũng chẳng biết ý tứ, cứ thế nói toạc ra trước mặt cả Hàn Tiệm: “Ngọc Lâm nói nàng không hiểu chuyện nam nữ, điều này ta tin. Nàng thực sự có chút chậm chạp, kéo lệch cả cổ áo trên cầu vai ta mà vẫn có thể tự nhiên ngủ ngon lành. Nhưng nếu đời này Ngọc Lâm muốn có một người nam nhân, muốn xem xem nam nhân mang cái đức hạnh gì, hoặc muốn biết nam nhân có ý nghĩa gì…”

“Ngươi sẵn lòng?” Giang Huệ Vân hỏi. Hàn Tiệm đứng bên cạnh đã đỏ mặt tía tai, im lặng không nói.

Trương Dược gật đầu: “Đúng, ta có thể.”

Nam nhân mang đức hạnh gì, Ngọc Lâm đại để đều biết, nhưng nam nhân có ý nghĩa gì, nàng thực sự chưa rõ.

Tam ti tiếp tục mở công đường thẩm, Ngọc Lâm và đám Giang Sùng Sơn bị đưa lên công đường quỳ xuống. Áo ngoài của nàng đã đưa cho Trương Mẫn, vốn dĩ phải thấy lạnh, nhưng tai nàng đột nhiên nóng bừng, rồi sau đó lại thấy ngứa.

Nghĩ cũng lạ, nàng mời Trương Dược bạch y ngồi tĩnh lặng trong biển ý thức để bầu bạn, nhưng thực tế, cách một bức tường, tên Trương Dược bạch y kia lại đang nói xằng nói bậy trước mặt sư nương và Hàn ngự sử. Nàng dĩ nhiên không thấy cảnh này, nếu không thứ đỏ chắc chắn không chỉ có vành tai. Vì thế dù nghi hoặc, nàng cũng chỉ đành nhéo mạnh tai mình một cái để cảnh tỉnh: Triệu Hà Minh lúc này chưa chắc đã hết kế, đối ứng trên công đường không thể phân tâm.

“Cộp!” Tiếng kinh đường mộc vang lên, Mao Hành vén bào ngồi xuống, Ngô Lũng Nghi và Triệu đường quan cũng ngồi xuống theo.

Mao Hành liếc Triệu đường quan, hỏi về cuốn hồ sơ án cũ mà ông ta đã nhắc tới. Triệu đường quan dâng lên: “Chính là cuốn này, mời Mao khanh và Ngô tổng hiến xem qua.”

Triệu đường quan bắt đầu kể: “Đây là một án năm ngoái, vì tình tiết đặc thù nên chưa có ghi chép qua công đường thẩm vấn, chỉ lưu lại bên bộ hạ một cuốn thế này.”

“Năm ngoái?”

“Phải. Mao khanh, Ngô tổng hiến, không biết hai vị còn nhớ vụ hỏa hoạn tại chùa Thiên Cơ không?”

Ông ta nhắc tới đây, Mao Hành nhớ ngay đến việc Ngọc Lâm đánh trống Đăng Văn dâng tờ ngự phê khiến Triệu Hà Minh và Hứa Tụng Niên bị giam lỏng.

“Nhớ thì nhớ, nhưng nó liên quan gì đến phiên thẩm này?” Ngô Lũng Nghi lật xem.

Triệu đường quan đáp: “Mời hai vị xem phần kết án cuối cùng. Vốn dĩ phải tra tội vu cáo của nữ tử đánh trống đó, ép nàng ta chịu tội chết, nào ngờ trên đường áp giải nàng ta đột nhiên phát điên. Giữa đường ăn nói lảm nhảm, hành trạng điên loạn, không thể thụ thẩm. Bọn ta bẩm lên bệ hạ, bệ hạ ban đại ân, vì nàng ta mang thân nô tì nên chỉ chuẩn cho bản gia đưa về xử lý.”

Ngô Lũng Nghi bất an nhìn sang Ngọc Lâm. Cùng lúc đó, mọi ánh mắt trên công đường đều đổ dồn về phía nàng. 

Triệu đường quan cao giọng: “Ngô tổng hiến hỏi vụ án đó liên quan gì đến đây thì xin nhìn xuống dưới công đường. Ả điên trong vụ án đó chính là kẻ đang quỳ tại đây hôm nay, Ngọc Lâm.”

Ngọc Lâm ngước nhìn cánh cửa bên hành lang, nơi Triệu Hà Minh đang đứng. Mao Hành mất kiên nhẫn hỏi: “Ngươi rốt cuộc muốn nói gì?”

Triệu đường quan dõng dạc: “Hạ quan muốn hỏi, lời của một ả điên, làm sao có thể tin được?”

Một câu rơi xuống, bóng người sau cánh cửa dường như lảo đảo. Triệu Hà Minh biết Ngọc Lâm đang nhìn mình, nhưng y không dám đối diện. Đây là việc cuối cùng y có thể làm cho hai nhà Giang, Triệu. Y không thể để Giang Sùng Sơn mang tội mưu nghịch liên lụy đến Triệu gia, nhưng y cũng không nỡ nhìn thấy Ngọc Lâm liều mình cầu sống lại lần nữa tự giết mình trên công đường. Nếu Ngọc Lâm đã dốc tâm huyết tạo ra cục diện này thì Triệu Hà Minh y cũng coi như đã tận lực.

Chỉ là, kế này khiến y buồn nôn. 

Đó từng là kế mà phụ thân dùng lên chính bào muội của mình. Để ép bà phát điên, phụ thân đã trơ mắt nhìn Phụng Minh đế đặt một hòn đá vào tay đứa con gái ruột của bà.

Tiểu Phúc khi ấy còn nhỏ, hoàn toàn không hiểu chuyện gì, nàng chỉ nắm chặt hòn đá mà khóc.

Phụ thân nói với Phụng Minh đế: “Ta biết điện hạ không nỡ. Ta cũng chỉ có một muội muội, trong lòng cũng thật không nỡ. Nhưng nếu nó không phát điên, chân tướng vụ đập Úc Châu vỡ… sẽ không thể giữ kín được nữa. Chỉ còn cách này…”

Phụng Minh đế nghe xong liền cười, cúi đầu nói với Triệu Hà Minh: “Hà Minh, giúp biểu muội của con một tay đi.”

Triệu Hà Minh toàn thân cứng đờ đứng trước giá gỗ. Người nữ nhân bị trói chặt trên đó nhìn y, ánh mắt tràn đầy bi ai.

“Đừng… đừng… Hà Minh… đừng đối xử với ta như vậy…”

Phụ thân nghiêm giọng quát: “Triệu Hà Minh! Con nghe không hiểu sao? Giúp biểu muội của con đi!”

“Không được! Không được, Tiểu Phúc! Hà Minh! Ta cầu xin con… đừng mà…”

Giữa những tiếng kêu khóc thê lương ấy, y nắm lấy tay tiểu Quận chúa, đồng thời cùng nàng giơ cao hòn đá kia…

Giọng nói của phụ thân vang lên bên tai: “Chỉ cần nó phát điên… thì lời nó nói sẽ không còn ai tin nữa.”

Cô mẫu quả thật đã bị hòn đá ấy ép đến phát điên, điên đến mức dẫn theo tiểu Quận chúa cùng gieo mình xuống sông.

Đêm hôm đó, mưa gió gào thét. Triệu Hán Nguyên uống rượu suốt một đêm.

Triệu Hà Minh quỳ ở nơi vắng vẻ, tát mình liên tiếp nhiều cái. Nhưng có ích gì đâu?

Y đã sớm là một kẻ nát bấy rồi.

Nghĩ đến đây, y lại theo bản năng giơ tay lên, tự tát mình một cái.

“Chỉ cần ta điên, lời nói của ta sẽ không ai tin, lời cung khai cũng có thể bị bác bỏ ngay tại công đường, phải không?” Câu nói truyền đến từ dưới công đường, kèm theo một nụ cười nhạt.

Triệu đường quan ngẩn người rồi quát lớn chỉ vào hồ sơ: “Vụ án này là bệ hạ khâm định, tình trạng điên loạn của ngươi cả thành đều biết, nay lại ăn nói càn rỡ trên công đường…”

“Được. Ta là ả điên, ta ăn nói xằng bậy, ta nhận.”

Mao Hành thái dương giật liên hồi, đứng bật dậy chỉ vào Ngọc Lâm: “Ngươi nhận? Làm sao ngươi có thể nhận dễ thế? Ngươi là nữ tử xảo trá đến cực điểm, giờ lại muốn giở trò gì?”

“Dân nữ không dám giở trò gì. Nếu dân nữ không làm chứng được, vậy thì đổi một người khác.”

“Đổi ai?”

“Đồng khảo kỳ thi xuân này.”

“Đồng khảo nào?”

“Hàn Tiệm.”