Mặt trời đã ngả về phía tây, một đám mây đen kịt không dưng từ phía chân trời kéo tới, chỉ trong chốc lát đã che lấp cả tầng không, phủ bóng lên những lầu các đình đài của Lương Kinh. Khách hành nhân trên đường đồng loạt ngẩng đầu nhìn trời, đám người buôn bán gánh gồng vội vã thu dọn đồ đạc, tựa như chim muông gặp biến, thoắt cái đã tản sạch.
Bên ngoài tiếng bước chân hỗn loạn, ánh sáng trong công đường cũng đột ngột tối sầm lại.
Sai dịch thắp đèn, ngọn lửa bên cạnh đống hồ sơ cháy rực, soi bóng vật vãnh vặn vẹo loạn xạ trong sảnh.
Ngô Lũng Nghi đứng trước mặt Ngọc Lâm, liếc mắt nhìn ra ngoài, thấy những hạt mưa lớn bằng hạt đậu đã bắt đầu rơi lộp bộp trên mái hiên công đường.
Mưa rồi, không khí trong đây cũng thoáng chốc trở nên ẩm ướt.
Trong người Trương Mẫn cực kỳ khó chịu, nếu không nhờ có Ngọc Lâm làm điểm tựa, nàng sớm đã không quỳ vững nổi. Lúc này lại bị hơi mưa tạt vào, nàng ho dữ dội, mặt đỏ bừng, lồng ngực cứ từng cơn thắt lại.
Ngọc Lâm khẽ thu lại thần sắc, cúi mình nói với Ngô Lũng Nghi: “Đã định ta là chủ phạm, xin đại nhân tạm thời tháo xiềng xích cho Trương Mẫn cô nương. Bất kể là bắt giam hay để bên ngoài canh giữ chờ truyền gọi thì hãy cho phép nàng ấy lui xuống trước thì hơn.”
Ngô Lũng Nghi nghe vậy, xoay người về lại sau án, nói với Mao Hành: “Lời nàng ta nói không phải không có lý. Trước kia Trương cô nương mang tội nặng, ông động hình cảnh cáo, dẫu có gây ra thương bệnh mà bị người của hai ti trách tội, chúng ta vẫn còn lời lẽ để chống chế. Nay tội danh đã bị Ngọc Lâm nhận lấy, trên công đường của chúng ta, Trương cô nương không thể có thêm bất trắc nào, nếu không dù là trước mặt hay sau lưng, về pháp lý hay tình lý, chúng ta đều là bên đuối lý.”
Mao Hành gật đầu: “Vậy thì cho nàng ta lui xuống, vẫn bắt giam chứ?”
Ngô Lũng Nghi nhìn Trương Mẫn một lần nữa, nhớ lại ơn huệ mà Trương Dược từng dành cho mình và Ô Đài, quyết định trả món nợ này tại đây, bèn phủ quyết lời Mao Hành: “Ta thấy không cần bắt giam nữa, chi bằng bán cho hai người Trương, Hứa một nhân tình, sau này người của chúng ta có lầm lỗi gì cũng dễ nói chuyện.”
Mao Hành trầm ngâm một hồi cũng không phản đối, ngẩng đầu gọi Tống Ẩm Băng đang đứng ở cửa công đường: “Tống tư ngục.”
“Hạ quan có mặt.”
Mao Hành vẫy tay cho hắn vào đường: “Ngươi đã ở đây thì đích thân đưa Trương Mẫn đi đi, xóa bỏ văn thư trong ngục, giao nàng ta cho Trương chỉ huy sứ, sau đó để nàng tại nhà canh giữ, đợi bản tự truyền gọi.”
“Rõ.”
Tống Ẩm Băng nhận lệnh, xoay người đích thân đỡ Trương Mẫn dậy. Sai dịch tiến lên tháo bỏ xích sắt trên người nàng. Lúc sắp đi, bên cạnh bỗng đưa tới một chiếc áo. Trương Mẫn cúi đầu, thấy Ngọc Lâm đang quỳ trên đất, một tay nâng chiếc áo ngoài của mình, trên áo còn đặt viên đá cháy xém không biết nàng đã tháo ra từ lúc nào.
Trương Mẫn vội nói: “Ta không lạnh.”
Ngọc Lâm không vì thế mà hạ tay xuống, xiềng sắt trên cổ tay mảnh khảnh của nàng lại vang lên đầy trơ trọi, nàng nở nụ cười nhạt với Trương Mẫn, tựa như tùy ý nói: “Phiên thẩm này kết thúc ta cũng phải vào ngục, đằng nào cũng phải thay ra, chi bằng đưa cho tỷ, khoác vào mà đi cho che bớt hơi mưa. Còn viên đá này…”
Ngọc Lâm khựng lại: “Dẫu sao vào ngục cũng chẳng giữ được, ngay tại đây, ta giao cả cho tỷ.”
Trương Mẫn lúc này mới đưa tay nhận lấy ngoại sam của Ngọc Lâm, rồi từ từ siết chặt viên đá vào lòng bàn tay.
Đến đây, bộ quan bào tơ lụa năm ngoái không thể che chở được cho Lưu thị, mùa xuân năm này đã hóa thành tấm áo mộc mạc, cuối cùng cũng khoác lên vai Trương Mẫn.
Ngọc Lâm không nhắc với ai rằng, một vết thương cũ trong lòng nàng lúc này đang lặng lẽ khép miệng, như da thịt sinh trưởng, vừa xót vừa ngứa, nhưng nàng thực lòng khoan khoái.
Trước kia đồng liêu chí hữu đều cho rằng một khi nàng cởi bỏ quan bào, phản bội ân sư, tuyệt giao với bằng hữu để đi làm một nữ nhân nhu nhược vô năng thì quãng đời còn lại của nàng chỉ có thể ngày càng hạ lưu, cho đến khi trở thành bùn nhão, rơi vào cảnh không bằng chó lợn. Nàng sẽ chẳng làm được gì, rồi sẽ có ngày phải nương thân trên một chiếc giường hỗn loạn để cầu lấy miếng ăn và một nơi dung thân.
Giờ thì sao?
Ngọc Lâm thầm hỏi trong lòng, nàng đúng là đã rơi vào cảnh hạ lưu, nhưng con đường phía trước vẫn chưa hề khép lại với nàng.
Nói cách khác, thành Lương Kinh hỗn loạn này bùn cát sụt lở, ngụp lặn dưới lớp bùn ấy, rốt cuộc ai là thượng lưu, kẻ nào hạ lưu, đâu còn phân định rõ trắng đen.
Chẳng hạn như Trương Dược.
Trương Dược…
Lúc này vốn dĩ Ngọc Lâm không muốn nhớ đến Trương Dược, nhưng bóng hình trắng như tuyết ấy cứ thế như cánh bướm dập dờn bay vào biển ý thức của nàng. Ngọc Lâm bất đắc dĩ mỉm cười, không cố xua đuổi người này đi, trái lại còn dẫn dắt Trương Dược vén bào ngồi xuống, để hắn ở lại, lặng lẽ bầu bạn với chính nàng.
Sau khi Tống Ẩm Băng đưa Trương Mẫn rời đi, phòng bếp trong nha môn đã làm xong cơm nước, bày ra ở hậu đường.
Không ai ngờ rằng phiên đầu tiên của Tam ti hội thẩm lại căng thẳng đến thế.
Mao Hành gạt bỏ đống hồ sơ hỗn loạn trên án, bảo với Triệu đường quan vẫn đang ngẩn ngơ: “Ra phía sau dùng cơm đi, không thể cứ gồng thế này mãi, ăn xong rồi thẩm tiếp cũng không muộn.”
Triệu đường quan vốn đã muốn gặp vị quan đứng đầu nhà mình mà không được. Lúc này nghe Mao Hành lên tiếng, trong họng kêu “a” một tiếng mới hoàn hồn, vội vàng đáp “được”, đứng dậy lau vội mặt mũi rồi rảo bước về phía hậu đường.
Mao Hành quét mắt nhìn người đang quỳ dưới đường, ra lệnh: “Đưa Trịnh Dịch Chi xuống, không cần quay lại đây nữa, những phạm nhân còn lại đưa xuống cho nước và đồ ăn.” Nói đoạn, ông cũng đi vào hậu đường.
Phạm nhân bị chia ra canh giữ, Ngọc Lâm được đưa tới một gian phòng bên phía tây rừng gai, nước và đồ ăn toàn là những thứ nàng không thích, nàng cũng chẳng động vào, tựa lưng vào tường ngồi bệt dưới đất. Trong phòng tĩnh lặng chỉ có mình nàng, nàng đoán rằng, trước vòng thẩm vấn tiếp theo, Triệu Hà Minh hẳn sẽ tới gặp nàng một lần.
Quả nhiên, khi nước đã lạnh cháo đã nguội, cửa phòng từ bên ngoài bị đẩy ra.
Một luồng không khí mưa ẩm ướt ùa vào, thổi lay ánh nến trong phòng.
Ngọc Lâm ngẩng đầu, ánh sáng đã bị bóng dáng ngoài cửa che khuất hoàn toàn. Triệu Hà Minh vận thường phục xanh lục, tóc búi ngọc quán, vì đang tịnh dưỡng bệnh nên sắc mặt trắng bệch, trông gầy hơn trước một chút.
Y cử động có chút bất tiện, nhưng cũng nén đau đi tới bên cạnh Ngọc Lâm, chống tay xuống đất, chậm rãi ngồi xuống cạnh nàng. Ngọc Lâm biết Triệu Hà Minh trong chuyện nam nữ luôn có chừng mực, cân nhắc chu toàn, nên cũng không né tránh. Mà Triệu Hà Minh cũng thực sự khắc chế, ngồi cách nàng tầm nửa cánh tay, hỏi: “Làm sao con thuyết phục được Tống Ẩm Băng?”
Ngọc Lâm chống cằm: “Dùng lời của ngài.”
“Sao?”
“Trước kia không phải ngài vẫn luôn răn dạy huynh ấy, làm việc phải nhẫn tâm một chút sao? Trước cửa Đại lý tự, ta cũng nói như vậy, có điều, ta bảo huynh ấy hãy nhẫn tâm với ta một chút.”
Triệu Hà Minh cười khẽ một tiếng, nhìn vào bàn tay Ngọc Lâm đặt trên gối, xiềng xích nặng nề, mới đó mà đã hằn lên cổ tay nàng những vết bầm tím.
“Sau khi chịu hình kẹp ngón, tay con hẳn là không thể viết được chữ tốt như trước kia nữa. Bài văn đó từ đầu chí cuối được viết theo kiểu chữ Trương thể, tuy không tính là thượng thừa nhưng tuyệt đối không phải thứ con có thể viết ra.”
Ngọc Lâm bình thản: “Ngài muốn nói, đây là một sơ hở của ta sao?”
Triệu Hà Minh thở dài, không trả lời nàng.
Ngọc Lâm rủ mi mắt: “Đó là Tống Ẩm Băng viết.”
Ngọc Lâm liếc nhìn Triệu Hà Minh một cái: “Lương Kinh vạn người, ta chỉ tìm huynh ấy giúp đỡ, có hai nguyên do. Thứ nhất, chỉ khi để huynh ấy biết rõ tiền căn hậu quả, huynh ấy mới không bị ngài uy h**p che mắt, dẫn đến việc hoàn toàn nghe theo lời ngài mà chặn ta ngoài cửa Đại lý tự.”
Triệu Hà Minh gật đầu, cười bảo: “Làm đúng lắm.” Sau đó lại hỏi: “Thế còn điều thứ hai?”
Ngọc Lâm ngửa đầu tựa vào bức tường lạnh lẽo, bình thản nói: “Thứ hai, ngài xưa nay đối với môn sinh chí hữu đều hết mực tình nghĩa, cũng sẵn lòng xả thân gánh vác thay cho họ. Cho nên ta nghĩ, ngài sẽ bảo vệ tốt cho Tống Ẩm Băng, tuyệt đối không nỡ vạch trần huynh ấy ngay tại công đường. Chỉ cần ngài không vạch trần huynh ấy, ta sẽ không có sơ hở.”
Triệu Hà Minh không nhịn được bật cười thành tiếng, chân thành tán thưởng: “Tiểu Phù thật không dễ dàng.”
“Không dễ dàng chỗ nào?”
Triệu Hà Minh thở dài: “Trong cảnh ngộ hiện tại của con mà vẫn có thể chu toàn cho từng người trong cuộc, không gây ngộ thương, đương nhiên là không dễ.”
“Là do ngài dạy bảo tốt.”
Triệu Hà Minh nghe xong, bùi ngùi: “Con chẳng phải sớm đã không nhận ta rồi sao? Không phải ta dạy tốt, thực tế ta căn bản không dạy nổi con. Từ thuở thiếu niên đến nay, con vẫn luôn như vậy, chưa từng thay đổi.”
“Cho nên ngài rất ghét ta phải không?” Ngọc Lâm nhìn vào góc mặt của Triệu Hà Minh: “Ghét kẻ giả thanh cao? Giả đoan chính? Cứ phải đặc biệt lập dị, không giống với các ngài.”
“Không phải.” Triệu Hà Minh xoay mặt đón lấy ánh mắt Ngọc Lâm: “Ta chỉ rất muốn biết phụ mẫu con là ai, con rốt cuộc giống ai. Nếu bao nhiêu năm giáo hóa mà không thể làm đục đi tâm tính của một người thì người đó hẳn phải có một cặp phụ mẫu rất tốt, nhờ vậy phẩm hạnh mới nhất mạch truyền thừa.”
Ngọc Lâm im lặng một hồi, bỗng nói: “Mẫu thân ta là một người điên.”
Nàng nói xong liền quay mặt đi, cậy lớp rỉ sét trên xiềng sắt, nhỏ giọng nói tiếp: “Là ta đã bức điên bà ấy, chuyện thuở nhỏ, ta chỉ nhớ mỗi điều này.”
Triệu Hà Minh thu hồi ánh mắt, hồi lâu sau mới hỏi một câu: “Còn một việc nữa, ta muốn hỏi con.”
“Ngài hỏi đi.”
“Nếu chỉ để cứu giúp Trương Mẫn, con không cần thiết phải viết ra bốn chữ Ngô Chiếu Bán Tử, không cần thiết nhắc tới vụ án thơ ngô đồng, càng không cần thiết phải cố ý trích ra án lệ kỳ thi Hương tại Lương Kinh năm Phụng Minh thứ hai mươi từ Vấn Hình Điều Lệ.”
Ngọc Lâm gật đầu: “Ngài nói đúng.”
Triệu Hà Minh khẽ ho một tiếng, đan hai tay đặt lên gối, chậm rãi nói: “Vụ án thơ ngô đồng liên lụy tới kết đảng, vụ án kỳ thi Hương năm Phụng Minh thứ hai mươi là dính líu tới thân tộc. Nay tộc Giang thị liên hôn với Triệu gia ta, Giang Huệ Vân là đích thê của ta… Ngọc Lâm.” Triệu Hà Minh khựng lại: “Con muốn mượn Vấn Hình Điều Lệ..”
“Phải, ta muốn dìm chết các người.”
“Ha…” Triệu Hà Minh không khỏi bật cười: “Làm sao có thể.”
“Nếu dìm không chết thì cũng tước đi uy thế của các người.”
“Tại sao con lại bướng bỉnh đến thế…”
“Triệu Hà Minh.” Ngọc Lâm ngắt lời hắn: “Dẫu ta chỉ là một thảo dân, ta không phát xét được các người, cũng chẳng phán được tội các người, nhưng ta cũng muốn kéo các người từ trên đài cao xuống. Lương Luật đến nay tuy đôi khi trở thành ý chí của quân vương, nhưng tinh thần nhân, chính, công, bình trong đó đã trải qua ngàn năm vương triều, truyền thừa đến nay vẫn tỏa sáng nơi tăm tối. Còn các người, không xứng đáng cầm nó mà đứng ở nơi cao đường.”
“Tốt, tốt lắm…” Triệu Hà Minh gật đầu nói liên tiếp hai chữ tốt rồi tiếp tục: “Con lột bỏ bộ y quan cầm thú này của ta, rồi sau đó thì sao? Lương Luật sẽ không còn trở thành ý chí thiên tử nữa sao?”
Y càng nói, tốc độ càng nhanh: “Án oan thiên hạ liệu có từ đó mà dứt tuyệt? Tiểu Phù à, nhìn khắp cả Đại Lương, con thực sự có thể tìm ra thêm một người thanh tâm quả dục, không bè không cánh, không muốn kết đảng mưu đồ riêng, không màng sinh con đẻ cái, không màng làm rạng danh tông tộc tổ tiên, một mực chỉ muốn thực sự giữ vững cái gọi là ‘nhân, chính, công, bình’* của con sao? Con tin ta đi, khắp thế gian này không có hạng người đó đâu!”
*仁 (nhân): lòng nhân ái, nhân hậu, / 正 (chính): ngay thẳng, chính trực / 公 (công): công khai, không thiên vị / 平 (bình): công bằng, bình đẳng.
“Ta không phải sao?”
“Con đúng là hạng người đó! Nhưng đó là vì con là phận nữ tử! Con…”
“Nếu nữ tử làm được quan tốt, tại sao lại tiễn họ vào chỗ chết?”
“…”
Triệu Hà Minh lập tức đờ người, một luồng khí lạnh sinh ra từ dưới đất, xộc vào da thịt, lan ra tứ chi bách hài.
Y vừa quay đầu, lại thấy ánh mắt Ngọc Lâm đang đóng đinh trên mặt mình, một câu nói vả thẳng vào mặt.
“Tại sao ngài lại tiễn ta vào chỗ chết?”
Trong họng Triệu Hà Minh như bị nhét một hòn than hồng, không thốt ra được một chữ. Ánh mắt Ngọc Lâm như đao kiếm đâm thấu người y.
Nhân quả trên đời luôn khiến người ta sợ hãi. Như thể có thiên nhãn quan sát nhân gian, dẫu cho thay trời đổi đất, vật đổi sao dời, dẫu người chết không thể mở miệng, người sống đã đổi tâm tính, thì đúng sai phải trái của quá khứ cũng sẽ có ngày bị bày ra dưới ánh sáng thanh thiên bạch nhật mà khảo vấn một lần nữa.
“Triệu Hà Minh.”
Nàng vẫn ngang nhiên gọi thẳng tên y, chẳng hề kiêng dè. Nhưng không hiểu vì sao, trong lòng Triệu Hà Minh lại không dấy lên chút bực bội nào. Y thậm chí còn rất muốn dung túng nàng, mặc cho nàng vô lễ, mặc cho nàng tùy ý. Cũng giống như thuở thiếu niên của hắn, trong Vương phủ, hắn từng dung túng vị tiểu Quận chúa bước đi còn chưa vững kia. Đứa bé nắm chặt tóc y, trèo lên vai y, rồi hái những đóa xuân hoa rực rỡ nhất của thành Úc Châu cài đầy lên đầu y.
Triệu Hà Minh ngồi trên ghế, giơ tay đỡ lấy thân hình nhỏ bé kia, không dám cử động.
“Triệu… Hà… Hà… Triệu Hà Minh…”
Nàng ngồi trên vai y, đứt quãng gọi tên y, Triệu Hà Minh chỉ có thể nghiêng đầu đáp lại: “Tiểu Phúc, ta là biểu huynh của muội.”
“Tên của biểu huynh là do nương đặt cho, Triệu Hà Minh, Triệu Hà Minh…”
Nàng nghịch ngợm đống hoa trên đầu Triệu Hà Minh, cứ thế lặp đi lặp lại tên y, cuối cùng hạ một câu nhận xét về tính cách của y.
“Nương thích huynh, cái tên này hay quá, Triệu Hà Minh ơi Triệu Hà Minh, huynh cũng là một người tốt… tốt lắm, tốt lắm đó…”
Phải. Thật tốt.
Thời niên thiếu thật tốt.
Chàng thiếu niên thực sự trong sạch.
Bao nhiêu năm đã trôi qua rồi…
“Ta biết ngài sẽ không ngồi chờ chết, ngài vẫn còn thủ đoạn để tiễn ta vào chỗ chết thêm lần nữa.” Giọng của Ngọc Lâm kéo thần trí của Triệu Hà Minh quay về.
“Ta không hề nghĩ như vậy, ta…”
Triệu Hà Minh quay đầu lại, thấy nàng đã đứng dậy.
“Ngài đi dạy vị Triệu đường quan kia đi.” Ngọc Lâm cúi đầu nhìn Triệu Hà Minh: “Chuyện của ta vẫn chưa làm xong, vả lại một mình ta sống bao nhiêu năm nay vẫn còn tình ái chưa từng nếm trải, ta còn muốn tiếp tục sống tiếp.”
“Con thích người của Trấn phủ ti đó sao?” Triệu Hà Minh hỏi.
Ngọc Lâm không đáp mà hỏi ngược lại: “Tại sao lại không thích?”
“Con quên rồi sao, hắn từng là dâm phạm! Từng là kẻ dâm ô làm nhục con.”
“Chàng không phải.” Ngọc Lâm ngẩng đầu nhìn màn mưa ngoài cửa, nhưng lại lặp lại chính những lời Triệu Hà Minh vừa nói: “Chẳng phải ngài nói, nhìn khắp thiên hạ, ta không tìm được người thanh tâm quả dục, không bè không cánh, không muốn kết đảng mưu đồ riêng, không màng sinh con đẻ cái, không màng làm rạng danh tông tộc tổ tiên sao? Ta lại thấy Trương Dược chính là hạng người đó. Chàng xứng với ta, lại đối đãi với ta thành khẩn, chăm sóc ta tỉ mỉ chu đáo. Ta trước đây đối với chàng chẳng tốt chút nào, nhưng chàng nỡ lòng nào lại có tính tình tốt đến thế.”
Nói đoạn, nàng hít một hơi thật sâu, dõng dạc bảo: “Ta muốn sống thật tử tế, cũng muốn đối đãi thật tốt với chàng ấy suốt quãng đời còn lại. Cho nên Triệu Hà Minh,” Nàng một lần nữa nhìn về phía Triệu Hà Minh: “Ta sẽ không lơi lỏng, ta ở đó chờ xem, lĩnh giáo thủ đoạn của ngài.”