*Khi có phạm nhân bị kết án hình phạt đeo gông và bêu trước công chúng, quan binh sẽ căn cứ vào mức độ hình phạt mà đeo cho phạm nhân chiếc gông gỗ có trọng lượng tương ứng. Sau đó họ bị áp giải đi diễu qua các con phố để thị chúng. Vì khi bị quan binh dắt đi, dáng vẻ của phạm nhân không khác gì bị dắt như chó, nên nhiều người cũng gọi những phạm nhân chịu hình này là chó gỗ.
Triệu Hà Minh nghe xong câu nói đó, không nén nổi một cơn ho khan, chân đứng không vững, loạng choạng lùi lại hai bước.
Mao Hành nhanh tay đỡ lấy y, nào ngờ lại nhìn thấy nơi khóe mắt Triệu Hà Minh vương chút nước.
Làm quan hình danh tối kỵ nhất là mất bình tĩnh trước mặt phạm nhân, Mao Hành vội bước lên một bước chắn trước mặt Triệu Hà Minh.
Đúng lúc này, sai dịch bên ngoài bẩm báo: “Thưa ba vị đại nhân, Dương bỉnh bút của Đông xưởng muốn gặp phạm nhân.”
Mao Hành thuận thế nói: “Cho người vào, đưa phạm nhân ra ngoài.”
“Rõ.”
Ngọc Lâm bị người ta kéo đứng dậy, đưa ra khỏi hậu đường.
Cánh cửa vừa đóng lại, trong phòng tối sầm xuống.
Ngô Lũng Nghi đứng dậy, đi tới cạnh Triệu Hà Minh và Mao Hành: “Sự đã đến nước này, thôi bỏ đi.”
Triệu Hà Minh không đáp lời. Ngô Lũng Nghi thở dài, nói tiếp: “Từ khi ta và ngươi biết nàng ta là phận nữ nhi thì đều nên hiểu rằng nàng không bao giờ có thể đứng cùng một chiến tuyến với chúng ta nữa.”
“Ta hiểu rất rõ.” Triệu Hà Minh khẽ đáp.
Ngô Lũng Nghi hỏi tiếp: “Vậy ngươi còn buồn bã vì cái gì?”
Ngô Lũng Nghi cười nhìn Triệu Hà Minh: “Chẳng lẽ, chung đụng lâu ngày, ngươi lại nảy sinh tình cảm sao?”
Triệu Hà Minh vội xoay người: “Tổng hiến đại nhân, xin hãy cẩn trọng lời nói.”
Ngô Lũng Nghi cười mà không đáp, vị tiền bối vốn thích đùa này lại có ý trêu chọc hậu bối mình yêu quý một hai câu.
Mao Hành trái lại dồn hết tâm trí vào vụ án, ông vuốt cằm trầm ngâm: “Dương Chiếu Nguyệt của Đông xưởng đã nhúng tay vào, Hứa Tụng Niên lúc này chắc hẳn đã quỳ trước giường bệ hạ rồi. Lần thẩm vấn sau, ba người chúng ta cần tranh thủ lúc này để bàn bạc kỹ lưỡng một hồi.”
Nói đoạn ông nhìn Triệu Hà Minh: “Thực ra chúng ta đều thấy rõ, Đỗ Linh Nhược lúc nãy suýt nữa đã nhận tội, chính học trò của ngươi đã dạy hắn đổi lời khai, biến đường chết thành đường sống. Ý ta là, tách hai người này ra để dùng hình riêng biệt, đánh thật nặng, lời khai ắt sẽ có sơ hở…”
“Vô ích thôi.”
Triệu Hà Minh ngắt lời Mao Hành: “Nàng biết cách đối phó với kiểu thẩm vấn chia tách này.”
“Ngươi dạy nàng ta sao?”
“Mười năm làm quan hình danh, nàng làm uổng công chắc?”
“…”
Triệu Hà Minh thở dài thườn thượt: “Để lời khai của mình và Đỗ Linh Nhược không mâu thuẫn, khi bị thẩm vấn, nàng sẽ chỉ nói những điều chung chung. Cho dù ngài có đánh chết nàng, ngài cũng sẽ không nghe thấy bất kỳ chi tiết nào dễ xung đột với lời khai của Đỗ Linh Nhược đâu.”
Mao Hành bất lực và phiền muộn: “Nữ nhân này đúng là muốn lấy mạng người ta mà…”
Ngô Lũng Nghi nói: “Điều nàng ta muốn làm lúc này là nắm thóp Đỗ Linh Nhược, ép Hứa Tụng Niên phải ra mặt bảo vệ nàng trước mặt bệ hạ, và nàng ta gần như đã làm được. Còn Tam pháp ti chúng ta đã rơi vào thế bị động rồi.”
Mao Hành tiếp lời: “Chẳng lẽ chúng ta cứ để nàng ta lợi dụng như vậy?”
Ngô Lũng Nghi lắc đầu thở dài: “Nói thật lòng mình, ta khá xót xa cho cô nương này. Giành giật sự sống trong tử tù, quả thực đáng thương, cũng quả thực không dễ dàng gì. Đã vậy, chi bằng chúng ta cứ thuận theo ý nàng ta đi. Trương Dược nhận tội, Vương Thiếu Liêm cũng sa lưới, buổi thẩm vấn sau đây chúng ta chủ yếu bàn về việc xử tội hai kẻ này. Tấu thỉnh bệ hạ phê chuẩn việc tu chỉnh Vấn Hình Điều Lệ mới là chuyện quan trọng.”
Mao Hành tiếp lời: “Tổng hiến nói phải, có điều, cái tên Trương Dược đó…”
Nhắc đến cái tên này, đầu Mao Hành lại đau.
Ngô Lũng Nghi bảo: “Dù chúng ta có định tội xử phạt, người của Trấn phủ ti cũng chỉ có thể do bệ hạ định đoạt. Còn bệ hạ xử lý hắn thế nào, ta và ông đừng chấp nhất làm gì.”
Mao Hành vô thức ấn vào thái dương: “Ta chẳng quan tâm bệ hạ xử hắn thế nào. Ta chỉ không hiểu nổi, sao hắn có thể nói những lời khó nghe như thế trên công đường?”
Ngô Lũng Nghi rõ ràng không ngờ Mao Hành lại để tâm đến chuyện này, nhất thời cười đến mức không nói nên lời.
Mao Hành vừa nói vừa đi tới ghế tròn ngồi xuống, vỗ mạnh lên bàn: “Trước đây chẳng phải chưa từng thẩm vấn những vụ dâm ô này, nhưng chưa có vụ nào nghe lại thấy khó chịu, thẩm lại thấy nghẹn khuất như hôm nay. Hắn ở trên công đường mắng ai thế? Hả? Mắng chính hắn sao? Cứ trưng cái mặt ngựa lạnh lùng đó ra mắng chính mình, làm như hắn là liệt phụ giữ tiết lăn bàn chông vì danh dự của phu quân không bằng…”
Ngô Lũng Nghi cười: “Ông nói cái gì vậy không biết.”
Mao Hành ngẫm kỹ lại lời mình vừa thốt ra, chính ông cũng muốn cười: “Ta đúng là bị tên Chỉ huy sứ đó chọc cho lú lẫn rồi.”
—
Trước rừng gai của Đại lý tự, Trương Dược và Dương Chiếu Nguyệt đứng vai kề vai.
Một cơn gió thổi qua, mũi Trương Dược bỗng thấy ngứa, hắn cúi đầu bóp cánh mũi, nén một hơi thở.
Dương Chiếu Nguyệt liếc nhìn bộ đồ liệm trên người hắn: “Cơn mưa thu đến, trời lại thêm lạnh, Chỉ huy sứ mặc hơi mỏng rồi.”
Trương Dược cúi đầu chỉnh lại tay áo liệm, nói thẳng: “Thay Trương Dược ta nhắn một câu, xin Hứa chưởng ấn yên tâm, con người ta có bệnh cũng không chết ngay được đâu.”
Dương Chiếu Nguyệt nói: “Chưởng ấn ở nội nha xem tấu chương của Triệu thượng thư, vội phái ta ra cứu Đỗ Linh Nhược. Nhưng trong sớ đó không nhắc đến tên Chỉ huy sứ, không ngờ ngài cũng sa vào vụ án dâm ô này. Đợi ta đón Đỗ Linh Nhược về sẽ bẩm báo chưởng ấn để cứu Chỉ huy sứ.”
“Muộn rồi, nhưng ta không quan tâm.”
Dương Chiếu Nguyệt hỏi: “Nghe nói ngài đã nhận tội?”
Trương Dược im lặng.
Dương Chiếu Nguyệt không đợi được câu trả lời, ướm lời hỏi thêm một câu: “Có lẽ ta phải thay Chưởng ấn hỏi một câu, vì sao?”
Vì quá muốn chết.
Trong đầu Trương Dược lóe lên bốn chữ đó, nhưng lời thốt ra lại là: “Phạm tội dâm ô có gì mà không dám nhận?”
Dương Chiếu Nguyệt là hoạn quan, nghe những lời này không thấy khó chịu như đám người Mao Hành, nhưng cũng khó tránh khỏi ngượng ngùng. Hắn cười gượng một tiếng, đáp: “Trương chỉ huy sứ nói chuyện vẫn cứ như vậy.”
“Cho nên không cần vì ta mà tốn lời, cứ đợi Hình bộ tấu lên bệ hạ, người muốn xử thế nào thì xử.”
“Được.”
Dương Chiếu Nguyệt cười gật đầu: “Thật khéo, gần đây Chưởng ấn cũng đang tự điều chế không ít thuốc trị thương cho chính mình. Ồ phải rồi.”
Nhắc đến thuốc trị thương, Dương Chiếu Nguyệt chuyển chủ đề, bình thản hỏi: “Bệnh của Mẫn cô nương dạo này đã đỡ hơn chưa?”
Trương Dược nghe vậy mới quay đầu lại, mặt đanh lại: “Cũng đang định hỏi Chưởng ấn, ta thấy thuốc đó hiệu quả không bằng năm ngoái.”
Dương Chiếu Nguyệt “ồ” một tiếng: “Phương thuốc đó Mẫn cô nương uống cũng lâu rồi, giờ trời chuyển lạnh, thuốc không hợp thời, kém hiệu quả là chuyện thường. Mai kia ta nói Đỗ Linh Nhược dẫn Mẫn cô nương vào cung để Chưởng ấn bắt mạch lại cho cô nương, đổi phương thay thuốc một lượt. Tranh thủ tiết đầu thu này uống vào, đến lúc chính đông sẽ không đến mức vất vả.”
Trương Dược buông tay: “Chưởng ấn không ở ngoại trạch nữa sao?”
Dương Chiếu Nguyệt xua tay: “Không ở nữa, không ở nữa. Thời buổi này kẻ hận Chưởng ấn, kẻ muốn lấy mạng ông ấy nhiều vô kể, cứ ở trong cung cho yên thân. Tuy nhiên, Trương chỉ huy sứ yên tâm, bất kể Chưởng ấn ở đâu, ngài và Mẫn cô nương vẫn là những người thân thiết nhất của Chưởng ấn.”
Trương Dược cười lạnh một tiếng.
“Ta biết mình là cái thứ gì, các người cứ giữ cho thuốc của Trương Mẫn đừng đứt quãng là được, không cần nhiều lời với ta.”
Dương Chiếu Nguyệt gật đầu: “Rõ.”
Dứt lời, Ngọc Lâm được sai dịch đưa từ hậu đường tới.
Trương và Dương đều dừng cuộc trò chuyện lúc nãy.
Dương Chiếu Nguyệt đứng thẳng người, phẩy tay cho thuộc hạ lui ra, hắn nhìn Ngọc Lâm từ trên xuống dưới, mỉm cười nói: “Gặp cô nương cũng nhiều lần rồi, nhưng đây là lần đầu thấy cô nương xõa tóc.”
“Đẹp không?” Nàng cố ý vuốt mái tóc xõa trên vai, mỉm cười hỏi.
Dương Chiếu Nguyệt bị hỏi đến sững người, nhất thời không biết đáp sao. Trong lúc im lặng, bỗng nghe Trương Dược bên cạnh bồi một câu: “Đẹp hơn khi búi tóc.”
Ngọc Lâm liếc nhìn Trương Dược. Dương Chiếu Nguyệt tưởng nàng căm ghét hành vi dâm ô của hắn, sợ nàng nổi giận nên vội nói: “Hay là… Trương chỉ huy sứ lánh mặt một chút…”
Nào ngờ Dương Chiếu Nguyệt chưa nói dứt lời, Trương Dược đã tự mình đi về phía sau bụi gai.
Dương Chiếu Nguyệt lúc này mới quay lại nhìn thẳng Ngọc Lâm.
“Cô nương vất vả rồi. Ta đã nghe qua lời cung khai của cô nương trên công đường từ miệng các Tư vụ Đại lý tự, cô nương thông minh tuyệt đỉnh, thật là ý tưởng lớn gặp nhau với Chưởng ấn nhà bọn ta.”
Nói đoạn, hắn hành lễ với Ngọc Lâm: “Đa tạ cô nương đã thấu hiểu cho Ti Lễ Giám bọn ta.”
Hành lễ xong hắn đứng thẳng người nói tiếp: “Để tạ ơn cô nương, Chưởng ấn sẽ cố gắng bảo đảm cho cô nương một cái thây toàn vẹn trước mặt bệ hạ.”
“Ta không cần toàn thây.”
Ngọc Lâm ngẩng đầu nhìn Dương Chiếu Nguyệt: “Ta muốn giữ lại một cái mạng tàn.”
“Chuyện này…”
Dương Chiếu Nguyệt cười khổ: “E là hơi khó.”
“Chỉ là một cái mạng tàn thôi, với Chưởng ấn mà nói chắc không khó.”
Dương Chiếu Nguyệt không lập tức trả lời. Ngọc Lâm tiến lại gần hắn một bước: “Sở dĩ ta dạy Đỗ Linh Nhược khai như vậy là vì ta muốn buổi thẩm vấn đường hoàng này lấy lời khai của ta làm gốc. Ta thừa nhận vụ án mua dâm là một cái bẫy, Vương Thiếu Liêm chính là kẻ tội đồ vu khống Ti Lễ Giám. Nếu ta lật lọng không nhận, lời khai của Vương Thiếu Liêm ngược lại sẽ trở thành sự thật. Dâm sở trong ngục Hình bộ chính là mở ra cho Ti Lễ Giám.”
Dương Chiếu Nguyệt lạnh giọng: “Cô nương không hổ danh là cựu Thiếu ti khấu, nhưng cô nương này, cô đang ép Chưởng ấn của bọn ta đấy.”
“Chưởng ấn là người thông minh nhất thiên hạ, ông ta hiểu rằng, bất kỳ âm mưu nào cần người khác phối hợp đều sẽ để lại thóp cho người ta nắm. Mà để lại thóp thì sẽ dẫn tới sự tống tiền.”
Nói xong, nàng hành lễ với Dương Chiếu Nguyệt: “Tuy nhiên, ta chỉ muốn một cái mạng. Ta có thể bị bán làm nô tì hoặc bị sung làm quân kỹ, miễn là được sống, thân phận nào ta cũng chấp nhận.”
Dương Chiếu Nguyệt im lặng một hồi rồi mới nói: “Ta sẽ chuyển lời của cô nương. Cũng hy vọng trước khi Chưởng ấn phản hồi, cô nương hãy giữ chặt lời khai của mình.”
Ngọc Lâm đứng thẳng người, gật đầu đáp: “Được, ta hiểu.”
Trong lúc nói chuyện, trên chính đường, Mao Hành và Ngô Lũng Nghi đã thăng tọa. Sai dịch tiến tới đưa Ngọc Lâm đi.
Dương Chiếu Nguyệt đi lại phía Trương Dược, nói: “Phần thẩm vấn sau ta không nghe nữa.”
Trương Dược liếc nhìn bóng lưng Ngọc Lâm: “Nàng ta nói gì?”
Dương Chiếu Nguyệt cười khổ: “Nàng ta ép Chưởng ấn bảo toàn tính mạng cho mình.”
“Ồ.”
Dương Chiếu Nguyệt thở dài: “Nhưng như nàng ta nói, giữ lại có lẽ cũng là một cái mạng tàn, tốt nhất là giao cho quan môi, bán làm nô tì.”
Trương Dược vô thức cau mày.
“Dương Chiếu Nguyệt.”
“Có chuyện gì sao?”
“Ngươi đã bao giờ mua nữ nhân chưa?”
Dương Chiếu Nguyệt cạn lời, đang không biết nên nói thật hay nói dối thì Trương Dược lại bồi thêm một câu: “Giá cả thế nào?”
Dương Chiếu Nguyệt hỏi ngược lại: “Nàng ta tốt đến thế sao? Ngài vì muốn vui vẻ với nàng ta trong ngục mà không tiếc chạy tới công đường này quỳ, giờ thì sao, chẳng lẽ nàng ta thành nô tì rồi ngài còn muốn mua nàng ta? Ngài không sợ nàng ta g**t ch*t ngươi sao?”
Lời đó tuy là Dương Chiếu Nguyệt trêu chọc Trương Dược, nhưng trong mắt người đời, vào tiết đầu thu se lạnh ở Lương Kinh này, Chỉ huy sứ của Bắc trấn phủ ti Trương Dược thực sự suýt bị Ngọc Lâm làm cho chết.
Ba ngày sau thời hạn hành hình dự kiến của Ngọc Lâm, đám đông đứng xem ngoài miếu Bì Trường không đợi được một Ngọc Lâm bị xử tử lăng trì, mà lại đợi được một Trương Dược mang gông nặng, bị cấm quân dắt đi ngoài Thần Vũ Môn.
Hoàng đế hạ chỉ, bắt Trương Dược mang gông bêu rếu trước Thần Vũ Môn trong mười ngày, mỗi ngày chỉ cho một bát nước, một bát cơm.
Mọi người nghe tin kẻ bị mang gông là Chỉ huy sứ của Bắc trấn phủ ti thì không khỏi tò mò, chen lấn vây quanh, nhưng lại bị cấm quân ngăn cản ngoài mười mét.
Trương Dược đứng lặng lẽ trước Thần Vũ Môn. Chiếc gông nặng năm mươi cân, dù gân cốt Trương Dược có tốt đến đâu cũng bị đè cho đau vai tức ngực, tai ù đi từng đợt.
“Nghe nói gì chưa? Hắn ta ở trong ngục Hình bộ đã làm nhục người nữ nhân đó.”
“Nữ nhân nào cơ?”
“Chính là Ngọc Lâm đó!”
“Hả? Chỉ huy sứ của Bắc trấn phủ ti này hạng nữ nhân nào mà chẳng có, sao lại vào ngục mua vui với nữ tù chứ, chao ôi… đúng là bại hoại gia phong, bại hoại đạo đức mà…”
Đám đông đứng quá xa, nhìn không rõ mặt mũi, khó tránh khỏi bàn tán xôn xao. Trương Dược căn bản chẳng buồn nghe những lời bàn tán xung quanh.
Vụ án mua dâm ở ngục Hình bộ đã kết thúc, Vương Thiếu Liêm bị phán hình thắt cổ. Hình bộ cũng không khách khí với Trương Dược, trực tiếp đối chiếu theo trọng tội cưỡng dâm nữ tử mà xử hắn một trăm trượng, đày xa ba nghìn dặm. Phụng Minh đế đã phê chuẩn ý kiến xử phạt này, lệnh cho Hình bộ lấy vụ án này làm gương để tu chỉnh Vấn Hình Điều Lệ.
Sau đó, ngự bút vung lên, ban ân cải hình cho Trương Dược, phán phạt mang gông mười ngày. Cứ thế, hắn biến thành một con ‘chó gỗ’.
Đây là hình phạt mà các quan viên sợ nhất sau án tử hình. Trương Dược trái lại không quan tâm, dù sao cũng chỉ là đổi chỗ khác để chờ chết.
Lúc này hắn hơi lo lắng cho sức khỏe của Trương Mẫn, đồng thời cũng đang tính toán xem nên tìm tay lái buôn nào để bán bớt một chiếc quan tài trong nhà mình đi.
Bởi vì, việc Hứa Tụng Niên dùng công lao Ngọc Lâm hỗ trợ Đỗ Linh Nhược vạch trần Vương Thiếu Liêm để cầu xin, thực sự đã đổi được một đạo xá lệnh cho Ngọc Lâm, giữ lại cho nàng một mạng.
Chỉ tiếc cái mạng này đúng là hơi tàn.
Phụng Minh đế xóa bỏ tất cả công danh trước đây của nàng, cũng gạch bỏ hộ tịch vốn có của nàng tại Lương Kinh.
Ngọc Lâm trở thành quan tì*, ra khỏi ngục Hình bộ nhưng cũng vĩnh viễn mất đi tự do, trở thành một nô lệ có thể đem ra mua bán.
*Quan tì là nô tì của công/quốc; người bị nhà nước hoặc quan phủ thu làm nô dịch (thời xưa).
Trương Dược chỉ có quan tài chứ không có tiền, bổng lộc tháng sau cũng đã bị hắn dùng để đặt cọc cho một lô gỗ tốt vận chuyển bằng đường thủy vào Lương Kinh từ tháng trước rồi.
Hắn đứng trước Thần Vũ Môn, lòng đầy hối hận. Cái cõi đời này, quả thực là biết cách làm khó người ta mà.
—
Tác giả: Tuyến tình cảm bắt đầu, chua chua ngọt ngọt. Ngọc tỷ có tâm thái cực kỳ tốt, cùng với anh người yêu A Dược suốt ngày muốn chết nhưng lại là một não yêu đương đỉnh cấp.