Một Chén Rượu Độc Xa Nhà Muôn Dặm

Chương 10: Sinh ra trong cõi bẩn



Bên trong nội nha của Ti Lễ Giám sau cơn mưa, bức rèm lụa vàng rủ xuống trước cửa. Chưởng ấn thái giám của Ti Lễ Giám là Hứa Tụng Niên cùng các Bỉnh bút thái giám như Dương Chiếu Nguyệt, Trần Kiến Vân cùng bốn năm người khác đang vây quanh án bàn, lật xem các bản phiếu nghĩ* do Nội các gửi vào.

*Phiếu nghĩ là một thuật ngữ hành chính đặc thù của triều đình nhà Minh, chỉ việc các đại thần Nội các sau khi xem qua các tấu sớ, dùng những mảnh giấy viết ra ý kiến của mình, dán lên tấu sớ rồi sau đó mới dâng lên Hoàng đế quyết định. Sau khi Nội các viết xong các phiếu nghĩ, tấu chương sẽ được đưa vào cung qua Ti Lễ Giám. Các thái giám ở đây sẽ trình tấu cho hoàng đế hoặc trực tiếp thay hoàng đế phê hồng.

Hứa Tụng Niên thời trẻ bị què một chân, đứng hay ngồi lâu đều thấy khó khăn. Lúc này ông đành chống tay vào cạnh bàn để giữ vững người. Dương Chiếu Nguyệt bước tới châm thêm một chén trà, thấy ông đứng vất vả liền quỳ xuống, xắn tay áo bóp chân cho ông.

Hứa Tụng Niên cúi đầu liếc Dương Chiếu Nguyệt, bình thản hỏi: “Ngươi làm gì thế?”

Dương Chiếu Nguyệt vừa bóp vừa ngẩng đầu đáp: “Phiếu nghĩ hôm nay cũng chỉ có bấy nhiêu, trừ quân tình ở Sơn Đông cần đợi ngài cùng bệ hạ cân nhắc rồi mới phê hồng, số còn lại hạ quan thấy có thể hạ ấn được rồi. Ngài đấy, nhân lúc bệ hạ chưa thăng tọa ở cung Càn Thanh, ngài hãy mau lên sập nghỉ ngơi một lát, để tên nhóc Linh Nhược vào bóp chân tỉ mỉ cho ngài.”

Hứa Tụng Niên đưa tay đỡ Dương Chiếu Nguyệt đứng dậy: “Đừng có hở chút là quỳ xuống hầu hạ, ngươi cũng có tuổi rồi.”

Dương Chiếu Nguyệt cười: “Hạ quan mới ba mươi hai, kém Chưởng ấn đúng một giáp, sao dám xưng là có tuổi. Mười năm nữa, ở trước mặt ngài, hạ quan vẫn còn hầu hạ được.”

Hứa Tụng Niên vỗ vai Dương Chiếu Nguyệt, vịn tay hắn đi tới sập gỗ. Dương Chiếu Nguyệt giúp ông cởi giày, hầu hạ ông ngồi xếp bằng xong xuôi.

Hứa Tụng Niên tùy miệng hỏi một câu: “Hôm nay ở phòng trực Nội các có những ai?”

Dương Chiếu Nguyệt liếc nhìn Trần Kiến Vân. Trần Kiến Vân vội đáp: “Vốn dĩ phải là cặp quan phụ tử Triệu thủ phụ và Triệu hình thư. Có điều, chiều qua Triệu thượng thư đã xin nghỉ phép hôm nay với Nội các rồi, nên chỉ còn lại Triệu các lão thôi. May mà phiếu nghĩ hôm nay không nhiều, lão đại nhân vẫn có thể đối phó được.”

“Ồ…”

Hứa Tụng Niên nhấp một ngụm trà rồi lại hỏi: “Triệu Hà Minh… sao tự nhiên lại xin nghỉ?”

Dương Chiếu Nguyệt đáp: “Chẳng phải hôm nay là ngày xử lăng trì cô nương bên Hình bộ kia sao.”

Hứa Tụng Niên mỉm cười: “Ồ, Ngọc Lâm.”

“Vâng.”

Dương Chiếu Nguyệt nhận lấy chén trà từ tay Hứa Tụng Niên: “Nghe nói chiều qua Triệu Hà Minh chạy khắp thành Lương Kinh để tìm mua đào Lý Công cho học trò của mình.”

Hứa Tụng Niên lắc đầu nói: “Đó là do các ngươi không hiểu chuyện. Đào Lý Công đáng mấy đồng tiền, đã biết y đang tìm, sao không gửi cho y vài sọt?”

Trần Kiến Vân nói: “Chúng hạ quan đâu có chu đáo được như Chưởng ấn ngài. Với lại, đào Lý Công này là cống phẩm, ngài không ban ơn thì chúng hạ quan sao có được, nói gì đến chuyện đem tặng người khác.”

Hứa Tụng Niên bảo: “Quy tắc trong cung nghiêm ngặt, khó lấy, nhưng tên nhóc Đỗ Linh Nhược ở bên ngoài quan hệ rộng rãi, chẳng lẽ cũng khó lấy sao?”

Nhắc đến Đỗ Linh Nhược, Trần Kiến Vân mới nhớ ra lúc này đáng lẽ hắn phải có mặt ở phòng trực hầu hạ Hứa Tụng Niên, liền thắc mắc: “Nói mới nhớ, tên nhóc đó cả ngày hôm nay chẳng thấy bóng dáng đâu. Biết rõ trời mưa, người Chưởng ấn chắc chắn sẽ không thoải mái, vậy mà vẫn mải mê chơi bời bên ngoài. Đợi nó về, ngài đừng cản, hạ quan nhất định phải đánh cho nó hai mươi đòn mới được.”

“Thôi bỏ đi.”

Hứa Tụng Niên xua tay: “Chúng ta thích cái tính tình hoạt bát của nó, coi nó như con cái nên mới cất nhắc nó lên vị trí này. Nó mới bao nhiêu tuổi chứ, ngươi hy vọng nó cũng chín chắn như ngươi sao?”

Trần Kiến Vân cười khổ lắc đầu, thở dài một tiếng rồi cúi đầu tiếp tục chỉnh lý phiếu nghĩ của Nội các.

Bức rèm lụa vàng được vén lên, thái giám tuỳ tùng đứng bên ngoài thấy ba vị Bỉnh bút đều có mặt bên trong liền không dám đường đột bước vào.

Dương Chiếu Nguyệt bước ra cửa hỏi: “Có chuyện gì?”

“Dạ bẩm Dương bỉnh bút, Nội các vừa bổ sung thêm một bản phiếu nghĩ vào.”

Trần Kiến Vân nghi hoặc: “Giờ này còn bổ sung sao?”

Hứa Tụng Niên ra hiệu cho Dương Chiếu Nguyệt nhận lấy. Dương Chiếu Nguyệt đi ra cửa, nhận lấy sớ bản nhưng không thấy phiếu nghĩ kèm theo, liền thưa với Hứa Tụng Niên: “Không thấy phiếu nghĩ, e là do quan thần Nội các tự viết để thỉnh ý bệ hạ.”

Hứa Tụng Niên bảo: “Ngươi xem qua đi. Nếu không liên quan đến quân tình thì cứ gộp chung với số trước đó mà dùng ấn.”

Dương Chiếu Nguyệt mở tấu bản, vừa đi vừa đọc được vài dòng bỗng sững bước, di chuyển tới dưới đèn xem kỹ, sau đó vội vàng bước tới bên Hứa Tụng Niên: “Sớ này do Triệu thượng thư viết, xin bệ hạ tạm hoãn việc lăng trì nữ phạm nhân.”

Hứa Tụng Niên nhận lấy sớ tự xem. Trần Kiến Vân nhìn Dương Chiếu Nguyệt hỏi: “Ta cứ ngỡ năm nay chẳng còn vụ án nào thép hơn cái vụ khi quân này nữa, sao thế? Triệu Hà Minh vẫn chưa chết tâm, còn muốn cứu nàng ta à?”

Dương Chiếu Nguyệt đáp: “Thế thì ngươi phải hỏi xem cái tên Vương Thiếu Liêm không biết trời cao đất dày kia đã làm những gì.”

Trần Kiến Vân hơi biến sắc: “Vương Thiếu Liêm? Tên Ngục thừa ngục Hình bộ đó? Hắn làm sao?”

Dương Chiếu Nguyệt hỏi ngược lại: “Ngươi dẫn dắt Đỗ Linh Nhược nhận lễ lạt của hắn nhiều nhất, lẽ nào ngươi không biết sau lưng hắn làm những trò móc nối gì?”

Trần Kiến Vân ngơ ngác: “Cha nuôi hắn chết rồi, ta thấy hắn đáng thương nên mới chia cho hắn một hai món sản nghiệp cũ của cha nuôi hắn. Hắn chẳng qua là nuốt chửng chút bạc bái thần của người nhà phạm nhân trong ngục thôi mà, cái đó thì có gì to tát? Dẫu cho năm nào hắn cũng có lễ lạt, nhưng cũng chỉ đủ góp vào tiền băng, tiền than mùa đông mùa hạ thôi, gọi là lễ lạt đã là nể mặt hắn rồi.”

Hứa Tụng Niên đóng sớ lại, nói với Trần Kiến Vân: “Ngươi đấy, ngươi hại chết hắn rồi.”

Trần Kiến Vân nghe vậy liền vội vàng nhận sớ quét mắt nhìn nhanh, đến cuối cùng thì há hốc mồm: “Cái này… cái này… sao lại thành vụ án dâm ô rồi!?”

Dương Chiếu Nguyệt bước lên nhận lại sớ: “Nếu Đỗ Linh Nhược bị kẹt vào cái vụ án mua dâm này, không chỉ cái mặt già của Trần Kiến Vân ngươi mất sạch, mà cả Ti Lễ Giám chúng ta cũng sẽ bị Đô sát viện của Ngô Lũng Nghi mượn đề bài mà lột đi một lớp da đấy.”

Trần Kiến Vân vội quỳ phục bên sập của Hứa Tụng Niên: “Chưởng ấn, ngài thương tên nhóc Linh Nhược nhất, ngài phải cứu nó…”

Hứa Tụng Niên nhắm mắt lại, bất lực thở dài: “Là cứu ngươi thì có.”

“Chưởng ấn… hạ quan cũng là vì muốn hiếu kính với ngài mà thôi. Chân của ngài không chịu được lạnh, chẳng chịu được nóng, than băng trong cung ban cho sao mà đủ dùng được.”

Dương Chiếu Nguyệt ngắt lời: “Làm chuyện ngu ngốc rồi còn dám lôi cả Chưởng ấn vào!”

Trần Kiến Vân không dám nói thêm, chỉ biết dập đầu không ngớt.

Hứa Tụng Niên ra hiệu cho Trần Kiến Vân dừng lại, rồi bảo Dương Chiếu Nguyệt: “Biết cái hòm gỗ đàn hương sau kệ đồ cổ kia chứ?”

“Dạ biết.”

“Trong đó có một xấp thẻ lệnh trống của ngự dụng, lấy ra một tờ.”

Dương Chiếu Nguyệt vâng lệnh lấy thẻ trống tới: “Mời ngài xem qua.”

Hứa Tụng Niên liếc mắt nhìn thẻ lệnh, rồi lại đưa trả cho Dương Chiếu Nguyệt: “Chính là cái này, ngươi cầm lấy, viết lên đó văn lệnh ‘Phụng chỉ thính ký’ (Vâng chỉ dụ đi nghe và ghi chép lại). Viết xong mang qua đây để ta dùng Ngự ấn.”

Dương Chiếu Nguyệt lo lắng: “Nếu bệ hạ biết được, ngài sẽ…”

Hứa Tụng Niên mỉm cười: “Bệ hạ sẽ không để tâm đến những chuyện nhỏ nhặt này đâu. Ngươi cầm theo bản ngự phê này, lấy danh nghĩa Đông xưởng đích thân đi một chuyến tới Đại lý tự. Vào đó xem Đại lý tự đã tra hỏi đến mức nào rồi, nếu còn đường lui thì tìm cơ hội dạy bảo tên nhóc Đỗ Linh Nhược một chút. Cứ nói rằng, chính nó không chịu nổi hành vi dâm ác của Vương Thiếu Liêm trong ngục Hình bộ nên mới xin ý kiến từ chỗ ta, mượn tử tù trong ngục để lập ra cái bẫy này vạch trần hắn.”

Dương Chiếu Nguyệt hỏi: “Nhưng việc này phải khiến tử tù Hình bộ kia phối hợp với Linh Nhược mới được. Nàng ta là học trò của Triệu Hà Minh, liệu nàng ta… có giúp Linh Nhược không?”

Hứa Tụng Niên cười: “Tử tù đó từng là quan tư pháp, nàng ta hiểu rõ hơn bất cứ ai cách để giảm tội cho chính mình.”

Nói xong, ông bước xuống sập xỏ giày. Trần Kiến Vân vẫn đang quỳ liền vội bò tới hầu hạ.

Hứa Tụng Niên vừa xỏ giày vừa nói: “Tam pháp ti đã dày vò nàng ta nửa năm, cuối cùng vẫn lấy danh khi quân để phán tội lăng trì. Nàng ta sẽ không tin Hình bộ nữa, cũng chẳng tin Triệu Hà Minh nữa đâu.”

Dương Chiếu Nguyệt đỡ Hứa Tụng Niên đứng dậy: “Nhưng nàng ta cũng sẽ chẳng tin Ti Lễ Giám chúng ta.”

Hứa Tụng Niên khập khiễng đi tới trước cửa, vén rèm lụa vàng nhìn lên bầu trời vừa hửng nắng sau cơn mưa, một đàn nhạn bay ngang qua mái ngói lưu ly vàng rực.

Hứa Tụng Niên thu hồi ánh mắt: “Nàng ta tin ai không quan trọng, giữ được Đỗ Linh Nhược…”

Nói đoạn ông liếc nhìn Trần Kiến Vân vẫn đang quỳ: “… Bảo vệ được thể diện của Ti Lễ Giám, đừng để bệ hạ khó xử, thế là được rồi. Ngươi đã cầm bản ngự phê thính ký thì hãy dùng cho đúng chỗ. Vào trong gặp riêng cô nương đó, bảo nàng ta rằng, nếu trong chuyện này nàng ta có thể giúp Ti Lễ Giám thoát thân, ta sẽ bảo đảm cho nàng ta một cái thây toàn vẹn trước mặt bệ hạ.”

“Rõ, hạ quan đã hiểu.”

Trần Kiến Vân ngẩng đầu nhìn Hứa Tụng Niên, hỏi thêm một câu: “Chưởng ấn, nếu phía Đại lý tự không còn đường lui nữa… thì phải…”

Hứa Tụng Niên đi tới trước mặt Trần Kiến Vân, đích thân đỡ hắn dậy, cười trấn an: “Cứ yên tâm, tên nhóc Linh Nhược lanh lợi lắm, còn ngươi lại hiếu thảo với ta như vậy, mệnh của các ngươi không đến mức tệ thế đâu.”



Tại Đại lý tự, Vương Thiếu Liêm bị dồn vào đường cùng, miệng mắng loạn xạ: “Rõ ràng là ngươi cậy thế Ti Lễ Giám, giúp người của Bắc trấn phủ ti vào ngục Hình bộ hành dâm. Giờ đây Chỉ huy sứ của Bắc trấn phủ ti đã nhận tội, Ti Lễ Giám các ngươi còn muốn rũ sạch sao?”

Trương Dược lạnh lùng nói: “Ta không biết đây là một cái bẫy.”

Nói xong hắn nhìn Mao Hành, bồi thêm một câu: “Ta tìm Đỗ Linh Nhược là để mua dâm nàng ta.”

Vương Thiếu Liêm vội nói: “Vậy sao vừa nãy Đỗ Linh Nhược nói tiền mua dâm là do hắn…”

Trương Dược ngắt lời Vương Thiếu Liêm: “Trương Dược ta đi mua dâm mà cần phải tự bỏ tiền sao?”

“Ngươi… ngươi…”

Vương Thiếu Liêm đến lúc này mới mơ hồ nhận ra, vị Chỉ huy sứ của Bắc trấn phủ ti này hôm nay lên công đường chẳng muốn làm gì khác ngoài việc g**t ch*t hắn.

Mao Hành không nhịn được hỏi Trương Dược: “Trương chỉ huy sứ, ta có thể hỏi một câu, vì sao ngươi lại đến nông nỗi này?”

Câu hỏi này rõ ràng mang hai tầng nghĩa, nhưng Trương Dược chỉ trả lời tầng nghĩa đen trên mặt chữ.

“Vì sao đến nông nỗi này? Ta chướng mắt hạng nữ nhân làm quan, muốn nhục mạ hạng nữ nhân làm quan. Trong thành Lương Kinh này, hạng vô liêm sỉ như ta thiếu chi đâu.”

Hắn tự nói mình vô liêm sỉ, Ngọc Lâm lại suýt không nhịn được cười.

Trương Dược nhìn nàng: “Cô cũng thấy lời này nực cười lắm sao?”

Ngọc Lâm đáp: “Thì ra Chỉ huy sứ của Bắc trấn phủ ti  lại dành cho ta tâm ý như vậy. Nghĩ kỹ lại, ta cũng thật thảm hại.”

“Cô không thảm đâu, Thiếu ti khấu.”

Hắn gọi chức quan của nàng ngay trước mặt mọi người: “Cô còn có người của Ti Lễ Giám trợ giúp. Cô giỏi lắm, Trương Dược ta đã ngã ngựa dưới tay cô rồi.”

Vương Thiếu Liêm nghe xong lời này thì hoàn toàn mất kiểm soát, mặt đỏ gay, lời lẽ cũng không còn chừng mực, bắt đầu nói nhăng nói cuội: “Ngươi đường đường là Chỉ huy sứ của Bắc trấn phủ ti, muốn hạng nữ nhân nào mà chẳng ngủ được? Ả tiện nhân này rõ ràng muốn hại chết chúng ta! Rõ ràng chỉ cần ngươi không nhận tội, ta và ngươi đều có thể thoát tội, vậy mà ngươi lại ở cái công đường này làm chuyện ngu ngốc vì ả tiện nhân đó! Nàng ta làm gì ngươi rồi? Hả? Là cứu mạng Trương chỉ huy sứ, hay là đòi được mạng của Trương chỉ huy sứ đây!”

Trương Dược cười khẩy, nụ cười khiến Vương Thiếu Liêm gần như phát điên, rồi hắn quay sang Đỗ Linh Nhược: “Còn cả Ti Lễ Giám các ngươi nữa, Vương Thiếu Liêm ta nửa đời này đã hiếu kính cho lũ tổ tông giả các ngươi bao nhiêu bạc trắng? Mười năm trước, cái tiền mua dâm đó chảy rào rào vào túi tên cha nuôi chết tiệt của ngươi, khi đó các ngươi gọi là ‘tiền hiếu kính’, giờ lại gọi là ‘bạc bẩn’ sao? Muốn rũ sạch rồi sao? Các ngươi nằm mơ đi!”

Vừa nói hắn vừa hướng lên tòa khóc lóc thảm thiết: “Mao đại nhân, Ngô tổng hiến, cái dâm sở trong ngục Hình bộ này chính là Vương Thiếu Liêm ta mở ra thay cho Ti Lễ Giám bọn chúng! Vương Thiếu Liêm ta… oan uổng quá! Oan uổng quá!”

Trong lúc Vương Thiếu Liêm đang kêu oan, Dương Chiếu Nguyệt cũng đã tới Đại lý tự.

Sai dịch phía trước đưa vào một bản ngự phê, Mao Hành nhận lấy xem xong liền nhìn sang Ngô Lũng Nghi: “Dương Chiếu Nguyệt của Ti Lễ Giám tới rồi.”

Ngô Lũng Nghi hỏi: “Phụng chỉ thính ký sao?”

“Vâng. Đây là ngự phê. Tổng hiến mời ngài xem qua.”

Ngô Lũng Nghi nhận lấy nói: “Vậy thì chỉ còn cách mời vào thôi.” Nói xong ông lại cười một tiếng: “Vụ án này quả là náo nhiệt. Đợi ngày mai tờ Để báo* phát ra, các quan Khoa Đạo lại có khối chuyện để viết đây.”

*Báo chí ở Trung Quốc, xuất hiện dạng công báo, đầu tiên gọi là Để báo (邸報), lưu hành trong giới quan chức triều đình vào cuối đời nhà Hán (thế kỷ 2 – 3 sau CN).

Đang nói thì sau cánh cửa truyền đến một tiếng ho khan, Mao Hành ngoảnh lại nhìn, thấy Triệu Hà Minh đang đứng sau cửa, ra hiệu cho Mao Hành tạm dừng.

Mao Hành hiểu ý, lập tức nói: “Mời Dương bỉnh bút vào ngồi. Trên công đường tạm nghỉ một lát, đưa phạm nhân xuống cho dùng chút cơm nước.”

Trên công đường tạm nghỉ, hai người Mao, Ngô lui vào hậu đường nơi Triệu Hà Minh đang đứng.

Mao Hành vừa bước vào hậu đường đã nói: “Vốn dĩ chúng ta nghĩ vụ án này có Đỗ Linh Nhược, dù hỏi ra kết quả thế nào thì phía Tổng hiến cũng có thể dâng một sớ hặc tội Ti Lễ Giám, giờ thì khó nói rồi. Người học trò kia của ngươi trông có vẻ vừa muốn g**t ch*t Vương Thiếu Liêm, lại vừa muốn giúp Ti Lễ Giám. Nàng ta câu kết với lũ hoạn quan Ti Lễ Giám từ bao giờ, Triệu thượng thư ngươi có biết không?”

Triệu Hà Minh nói: “Đưa nàng lại đây, ta có chuyện muốn hỏi.”

Mao Hành chỉ tay xuống mặt đất trước mặt: “Ở chỗ này sao?”

“Phải.”

“Được, người đâu, đưa nữ phạm kia lại đây.” Nói xong ông hỏi thêm: “Ta và Ngô tổng hiến có cần lánh mặt không?”

“Không cần.”



Chẳng mấy chốc, Ngọc Lâm được sai dịch đưa vào hậu đường.

Mao, Ngô hai người ngồi đó, chỉ có Triệu Hà Minh là đứng cùng nàng.

Triệu Hà Minh bước tới trước mặt Ngọc Lâm, nhìn khuôn mặt nàng. Sau khi được lau rửa đêm qua, nàng trông sạch sẽ hơn nhiều, khuôn mặt mộc càng lộ rõ vẻ yếu ớt.

Triệu Hà Minh nhìn nàng thở dài một tiếng: “Có muốn ăn chút gì không?”

Ngọc Lâm lắc đầu: “Có lời gì, xin Thượng thư đại nhân cứ nói.”

“Được, vậy ta nói.”

Triệu Hà Minh hạ thấp giọng: “Con quỳ xuống.”

Ngọc Lâm không trái lệnh y, khuỵu gối quỳ xuống đất.

Triệu Hà Minh cúi đầu nhìn nàng: “Con muốn tu chỉnh Vấn Hình Điều Lệ, ta đã đồng ý với con rồi. Giờ Trương Dược đã nhận tội, Vương Thiếu Liêm cũng có thể sa lưới, sau khi kết án chúng ta sẽ hợp nghị định tội rồi dâng lên bệ hạ. Chuyện con muốn làm đã làm xong rồi, con không cần thiết phải đứng ra bảo vệ tên Đỗ Linh Nhược của Ti Lễ Giám.”

Ngọc Lâm ngẩng đầu liếc nhìn hai người Mao, Ngô phía sau Triệu Hà Minh, rồi mới đón nhận ánh mắt của y: “Ngài thấy ta câu kết với lũ hoạn quan của Ti Lễ Giám làm ngài mất mặt sao?”

“Ngọc Lâm…”

“Ta muốn sống.”

Nàng ngắt lời Triệu Hà Minh, trực tiếp nói thẳng: “Ngoài việc tu chỉnh Vấn Hình Điều Lệ, ta còn phải cứu lấy chính mình.”

Triệu Hà Minh nhìn Ngọc Lâm lắc đầu.

Ngọc Lâm tiếp tục: “Cục diện hiện nay, Vương Thiếu Liêm không thể trông chờ vào việc Trương Dược đổi lời khai chối tội, chỉ có thể cắn xé điên cuồng Ti Lễ Giám, hòng kéo họ xuống nước để chia sẻ tội trạng với mình. Ta bảo vệ Đỗ Linh Nhược thì Ti Lễ Giám sẽ không phải xuống nước. Nếu ta không bảo vệ Đỗ Linh Nhược, ngày mai tờ Để báo phát ra, Đô sát viện của Tổng hiến đại nhân khó tránh khỏi việc mượn tiêu đề mà lột đi một lớp da của Ti Lễ Giám.”

Triệu Hà Minh nhìn vào mắt Ngọc Lâm: “Con định ép Ti Lễ Giám phải bảo vệ con sao?”

Ngọc Lâm lắc đầu: “Không thể nói như vậy. Hứa Tụng Niên đã đấu trí với các người bao nhiêu năm nay, ông ta không cần ta phải ép. Huống hồ hiện tại ta chẳng có tư cách gì để ép ai cả, chỉ có thể cầu sống giữa vũng bùn nhơ thôi.”

Triệu Hà Minh im lặng một hồi: “Cầu sống giữa vũng bùn nhơ? Dẫu có sống sót được, con còn có thể sạch sẽ được sao?”

“Có thể sống, tại sao ta nhất định phải chấp nhất với một cái xác sạch sẽ?”

“Ngọc Lâm!”

“Triệu Hà Minh, hôm nay ta quỳ trước ngài là vì chính ngài đã đưa ta bước lên con đường này.” 

Nói đoạn nàng nhìn sang Mao và Ngô: “Mao Khanh đại nhân, Tổng hiến đại nhân, các ngài cũng từng quan tâm bảo ban hậu bối là ta hết mực. Những điều các ngài dạy bảo, ta cả đời hưởng lợi và sẽ tin theo suốt kiếp. Nhưng chính trong tay các ngài, ta đã phải mang một thân đầy thương tích vì hình phạt và bệnh tật khó khỏi. Ta là một con người, làm người hành thiện, làm quan giữ khí tiết, ta không đáng bị đối xử như thế này. Hôm nay ta phải cứu lấy chính mình, ta… sẽ không bao giờ tin các người nữa.”



1Ti Lễ Giám là cơ quan thái giám quyền lực nhất trong cung, đồng thời là cơ quan đứng đầu trong Thập nhị giám dành cho hoạn quan dưới thời Minh – Thanh. Ti Lễ Giám phụ trách lễ nghi hoàng cung, giữ và truyền chiếu chỉ của hoàng đế, đọc và xử lý tấu chương từ quan lại, quản lý ấn tín và văn thư hoàng gia. Chưởng ấn thái giám của Ti Lễ Giám thời Minh có quyền phê duyệt phiếu nghĩ trước khi trình lên vua và cả quyền phê hồng, tức thay mặt vua phê duyệt tấu chương.

2Khoa Đạo là tên gọi chung của hệ thống quan giám sát trong thời Minh và Thanh bao gồm Lục khoa (Cấp sự trung) và các đạo Ngự sử thuộc Đô sát viện. Trong đó Lục khoa có nhiệm vụ giám sát hoạt động của Lục bộ; kiểm tra tấu chương trước khi trình hoàng đế; có quyền bác bỏ hoặc đàn hặc quyết định của các bộ. Còn với Ngự sử các đạo giám sát bộ máy địa phương. Các quan này gọi là Giám sát ngự sử, có nhiệm vụ đi tuần các địa phương, điều tra th*m nh*ng, đàn hặc quan lại, báo cáo trực tiếp cho hoàng đế.

Tóm lại: hai cơ quan này cùng thực hiện chức năng kiểm tra, giám sát và đàn hặc, nên thường được gọi chung là quan Khoa Đạo.

Như đã giải thích từ trước thì Đô sát viện lại là một nha môn trung ương hoàn chỉnh, đứng đầu bởi Tả/Hữu Đô ngự sử. Mang nhiệm vụ giám sát quan lại toàn quốc; đàn hặc quan lại; điều tra sai phạm; kiểm tra hoạt động chính quyền. Và đây là cơ quan có quyền giám sát toàn bộ bộ máy trung ương của một quốc gia và bao hàm cả Lục bộ và các đạo Ngự sử nói trên.

3Đông xưởng hay Đông tập sự xưởng là một cơ quan mật thám và gián điệp thời nhà Minh do các hoạn quan điều hành. Thứ nhất, Đông xưởng có quyền giám sát tất cả các bá quan văn võ. Thứ hai, tổ chức này có quyền cử người đến xét xử các vụ án quan trọng. Thứ ba, Đông xưởng có thể trực tiếp bắt giữ và thẩm vấn bất cứ bá quan văn võ hay hoàng thân quý tộc nào. Đông xưởng trực tiếp nghe theo mệnh lệnh của hoàng đế, đây là một trong những cơ quan quyền lực và gây sợ hãi nhất dưới triều đại thời nhà Minh.