Một Chén Rượu Độc Xa Nhà Muôn Dặm

Chương 126: Đoạn kết



Vương Sung mở rộng hai tay, nghiêng người tiến về phía trước vài bước, cảm xúc trong lời nói xem ra cũng khá thành khẩn.

“Giang phu nhân, người đứng sau lưng phu nhân trước là tử tù, sau là đào phạm, phu nhân rốt cuộc bảo hộ được nàng ta cái gì? Triệu các lão luôn coi trọng phu nhân, phu nhân xem… ôi…”

Vương Sung thở dài đầy tiếc nuối, nhưng Giang Huệ Vân không hề lay động, nàng cứ đứng chắn trước cửa miếu, nửa bước không rời.

Ngọc Lâm nhìn bóng lưng của Giang Huệ Vân, hồi tưởng lại cảnh tượng trước lúc bình minh, khi Ngân Thanh xách đèn lồng dẫn Giang Huệ Vân đi trong tuyết, đẩy mở cánh cửa miếu này.

Giang Huệ Vân vốn là người đã chứng kiến quá nhiều máu tanh ở Úc Châu, quả nhiên rất bình tĩnh. Nhìn Ngọc Lâm đẫm máu và những vết thương rợn người trên thân thể Trương Dược nhưng không hề biến sắc. Sau đó nàng chỉ tháo một sợi dây cột tóc trên đầu, quấn vài vòng bó chặt ống tay áo rộng, rồi ngồi thụp xuống, lật người Trương Dược lại để vết thương hoàn toàn lộ ra.

Trương Dược r*n r* một tiếng, liền bị nàng quát: “Trương chỉ huy sứ còn giả vờ cái gì? Nghe nói ngươi huấn luyện Trấn phủ ti, nếu đã muốn ai chết thì đểu phải ngậm miệng mà chết cơ mà.”

Trương Dược nghẹn ngào: “Đó không phải thật…”

“Thế ngươi tự huấn luyện bản thân mình thì sao?”

“…”

Câu hỏi này thật sự đủ tàn nhẫn, Trương Dược không nói được lời nào. Giang Huệ Vân cũng chẳng buông tha hắn, nàng liếc nhìn Ngọc Lâm, rồi bồi thêm một câu ngay trước mặt: “Giờ thấy nó ở đây, ngươi bắt đầu làm bộ làm tịch sao?”

“Trương Dược không dám…”

Mặt Trương Dược áp chặt vào đầu gối của Ngọc Lâm, nhưng ngón tay lại có chút luống cuống cào nhẹ lên nền đất bùn.

Giang Huệ Vân cười lạnh một tiếng, vén lớp y phục ở vết thương ra, làm sạch và xức thuốc, xử lý vết thương một cách lưu loát.

Ngọc Lâm bấy giờ mới hơi điều hòa lại hơi thở, chợt nghe Giang Huệ Vân hỏi mình: “Hắn và con ở bên nhau rồi?”

Ngọc Lâm hơi ngẩn ra, theo bản năng “a” một tiếng. Giang Huệ Vân mạnh tay siết chặt lớp vải trắng ở vết thương của Trương Dược, nói: “Chưa ở bên nhau mà con lại để hắn nằm thế này à?”

Ngọc Lâm vội vàng ấn chặt bàn tay đang bối rối của Trương Dược, gật đầu “vâng” thêm lần nữa.

Giang Huệ Vân thu dọn đoạn vải trắng cuối cùng, lại hỏi: “Hắn làm ‘chuyện đó’ ổn chứ?”

“Sao ạ?”

Ngọc Lâm theo bản năng nhìn Trương Dược. Hắn đang nhắm mắt, vai hơi run nhẹ, không phải vì đau, mà vì sự trực diện và thiên vị của Giang Huệ Vân. Những lời lẽ đối với nam nhân mà nói thì hoang đường như dao cắt, cả đời này có lẽ Giang Huệ Vân chưa từng nói, nhưng lúc này lại phóng khoáng thốt ra, vừa gọt giũa một Trương Dược đang bất động, vừa che chở cho một Ngọc Lâm đang có phần thẹn thùng.

Trương Dược không nhúc nhích, cũng không lên tiếng, toàn thân như một khúc gỗ ẩm ướt im lìm và cứng đờ. Ngọc Lâm chỉ có thể nhìn thấy sống lưng hắn siết căng thẳng thành một đường thẳng. Nhìn một lúc, nàng bỗng mỉm cười thanh thản, ngẩng đầu nhìn Giang Huệ Vân, nghiêm túc gật đầu: “Chàng ấy cũng được ạ.”

Giang Huệ Vân cũng cười, rút một chiếc khăn tay lau sạch vết máu trên tay, lặp lại lời Ngọc Lâm vừa nói: “Hắn cũng được, hừ. Đúng là một câu nói thú vị.”

Nói xong Giang Huệ Vân mới ném chiếc khăn đi, nghiêng người đưa tay vuốt lại những sợi tóc rối của Ngọc Lâm, nhìn sâu vào mắt nàng: “Hy vọng con mãi mãi có thể giống như đêm nay, thản nhiên nói cười về chính cuộc đời mà con đã chọn. Tiểu Phù à…”

“Vâng.”

“Sư nương chúc phúc cho con.”

Gió tuyết thổi tan hồi ức của Ngọc Lâm, tầm mắt quay trở lại hiện tại.

Trước mắt Ngọc Lâm vẫn là bóng lưng của Giang Huệ Vân và khuôn mặt đầy lo âu của Vương Sung. Hắn rốt cuộc không thể dùng biện pháp mạnh, thử khuyên Giang Huệ Vân thêm một lần nữa, hạ thấp giọng nói: “Giang phu nhân, phu nhân hãy nghĩ cho Hình bộ đại nhân, nghĩ cho Triệu các lão. Chỉ cần phu nhân nhường đường, Vương Sung ta tuyệt đối không tính toán những gì phu nhân vừa làm…”

Ngọc Lâm đứng thẳng người, tiến đến bên cạnh Giang Huệ Vân, khẽ nhướn mày ngắt lời Vương Sung: “Nếu Vương chỉ huy sứ không tự quyết định được, cứ liên tục lôi hai vị Triệu đại nhân ra, vậy thì chi bằng mời họ đến đây luôn đi.”

Nàng vừa nói thế, Vương Sung mới nhớ ra Triệu Hán Nguyên vẫn đang đợi hồi âm của hắn. Nhưng khi tới đây, hắn đâu ngờ lại có sự biến từ phía Giang Huệ Vân. Lúc này vừa không dám mạo hiểm động thủ, vừa không dám chậm trễ, nhất thời đứng hình. Hắn đành gọi người lại gần dặn: “Đi báo lại với Triệu lão đại nhân.”

Kẻ đó nhận lệnh liền quay đầu ngựa phi nước đại về phía cuối con đường. Cùng lúc đó, Ngọc Lâm cũng dứt khoát xoay người, bước nhanh vào trong miếu, lật tìm trong đống cỏ bồng và cành lá hỗn độn như đang tìm kiếm thứ gì đó.

Trương Dược tựa lưng vào thần đài, gắng gượng mở mắt, nhìn theo Ngọc Lâm, khẽ hỏi: “Nàng tìm gì thế?”

Ngọc Lâm không ngoảnh đầu lại, đáp: “Tìm một chiếc ghế.”

“Cái miếu hoang này lấy đâu ra ghế…”

Ngọc Lâm buông tay, liếc nhìn khoảng trống trước cửa miếu, đứng thẳng lưng nói: “Triệu Hán Nguyên sắp đến, ta không muốn đứng, càng không muốn quỳ để gặp ông ta. Ta muốn ngồi.”

Trương Dược nghe xong im lặng, chợt lại cất tiếng gọi nàng: “Ngọc Lâm…”

“Vâng?”

“Cái này được không?”

Ngọc Lâm đột nhiên quay đầu, thấy hắn đã vòng tay ra sau, khó khăn mò mẫm phía sau thần đài.

Ngọc Lâm tiến lên một bước: “Chàng đừng cử động lung tung được không?”

“Cái này được không?”

Trương Dược lặp lại lần nữa. Ngọc Lâm thuận theo giọng nói của hắn nhìn xuống, thấy hắn từ sau thần đài từng chút một kéo ra một cái thùng gỗ.

Đó chính là cái thùng gỗ hắn từng dùng để dội rửa nền gạch nơi hình trường, đến nay đã bỏ không nhiều ngày, nhưng lớp sơn mới vẫn còn đó, chỉ cần lấy ngón tay quệt qua là lại hiện ra màu sắc cực tốt.

“Chàng đúng thật là.” Ngọc Lâm bật cười.

Trương Dược nhất thời kiệt sức, tay gác lên thùng gỗ. Hắn chậm rãi ngẩng đầu, sắc mặt tái nhợt, đôi môi không còn một tia huyết sắc.

“Thứ gỗ cuối cùng của ta… tặng cho nàng…”



Cuối cùng, Ngọc Lâm cũng đợi được Triệu Hán Nguyên khi trời đã sáng rõ.

Cả con phố bên ngoài miếu Bì Trường đã bị phong tỏa. Triệu Hán Nguyên bước xuống từ xe ngựa, bên cạnh không có bất kỳ thuộc cấp nào, một thân một mình đi qua các chốt chặn đến trước cửa đền. Ông ta thậm chí không thèm để ý đến Giang Huệ Vân, hỏi thẳng Vương Sung: “Đám loạn tặc ngươi nói ở đâu?”

Lời vừa dứt, bên trong đã vọng ra tiếng đáp: “Chi bằng Triệu đại nhân tự mình vào mà xem.”

Triệu Hán Nguyên ngoảnh đầu lại. Cửa miếu Bì Trường lúc này đã mở toang, Giang Huệ Vân nghiêng người nhường lối, Triệu Hán Nguyên lập tức nhìn thấu mọi tình hình bên trong.

Hàng trăm thợ thuyền chen chúc ngồi cùng nhau. Triệu Hán Nguyên ngay cái nhìn đầu tiên đã thấy những vết xăm trên mặt bọn họ. Ông ta nheo mắt nhìn kỹ, chỉ trong khoảnh khắc đã thét lớn: “Vương Sung, đưa người vào trong rồi đóng cửa miếu lại, xử tử tại chỗ đám loạn tặc Thanh Long Quán này cho ta!”

Vương Sung vội nói: “Nhưng Giang phu nhân…”

“Lôi nó đi!”

Vương Sung có được câu nói này cuối cùng cũng đủ tự tin. Đang định dẫn người xông lên, bỗng nghe thấy tiếng của Ngọc Lâm truyền ra từ giữa đám thợ thuyền: “Đại nhân nói họ là đám tặc của Thanh Long Quán thì họ là vậy sao?”

Triệu Hán Nguyên định thần nhìn lại, cuối cùng cũng thấy rõ bóng dáng Ngọc Lâm trong đám đông.

Lúc này ông ta hoàn toàn không muốn dây dưa với Ngọc Lâm, chỉ nói: “Đừng nghe nàng ta nói bất kỳ câu nào. Kẻ phá cửa thành trong đêm vốn tội không khác gì mưu nghịch. Vương Sung!”

“Thiếu đi Hình bộ che đậy mưu đồ riêng, Triệu đại nhân nay cũng phải tự mình làm cái việc giết người diệt khẩu này nhỉ?”

Ngọc Lâm nói xong liền liếc nhìn Vương Sung: “Không có Hình bộ gánh họa cho Vương chỉ huy sứ, giữa ban ngày ban mặt, giết người ngay trên phố, Triệu các lão đang coi mình là bệ hạ rồi sao? Nhưng Vương chỉ huy sứ có làm nổi người của Trấn phủ ti hay không? Có cái mạng đó không?”

Vương Sung lập tức khựng lại, ngơ ngác nhìn thanh đao trên tay mình.

Triệu Hán Nguyên ho sặc sụa mấy tiếng, mắng: “Ta bảo ngươi bịt tai nhắm mắt lại, đừng nhìn cũng đừng nghe ả ta nói. Ngươi là Chỉ huy sứ của Binh mã ti, ngươi không ở đây xử lý sạch sẽ đám loạn tặc vào thành này, sau này chỉ cần trong thành có biến, ngươi còn sống nổi không?”

“Rõ… rõ rõ. Người đâu! Mang Giang phu nhân đi, giết sạch đám loạn tặc này cho ta!”

“Họ không phải loạn tặc!”

Từ phía chốt chặn truyền đến giọng của Ngô Thiệu. Ngay sau đó, quân lính của Đại lý tự phá vỡ chốt chặn ở đầu đường, bảo vệ Ngô Lũng Nghi, Mao Hành, Tống Ẩm Băng và Hàn Tiệm cùng những người khác tiến lại.

Triệu Hán Nguyên dồn dập hỏi: “Sao những người này lại tìm đến đây được?”

Vương Sung chỉ biết kinh hoàng lắc đầu.

Mặt Ngô Thiệu vẫn còn dính tro bụi từ đêm qua chưa kịp lau sạch, loạng choạng chạy đến trước mặt Vương Sung: “Ta là trưởng tử Ngô Thiệu của tiên Thái tử. Xin đại nhân hạ thủ lưu tình, những người này đêm qua ở trong tường cao Khánh Dương đã cứu mạng hơn một trăm người bọn ta!”

Mao Hành nói: “Triệu lão, chưa bàn đến công trạng, những người này không thể giết!”

Sắc mặt Triệu Hán Nguyên trong nháy mắt chuyển sang trắng bệch, không còn giữ được phong thái quan gia, ông ta quát Mao Hành: “Đây đúng là đảo lộn gốc ngọn! Sao có thể để mặc loạn tặc làm loạn Lương Kinh mà không màng tới? Đại lý tự khanh cũng lú lẫn rồi sao?”

Ngọc Lâm bỗng hỏi: “Triệu đại nhân có phải vốn dĩ đã quen biết những người này không?”

Triệu Hán Nguyên lập tức quay sang quát Ngọc Lâm: “Ăn nói bừa bãi!”

Ngọc Lâm cười khẽ một tiếng, tung chân đá cái thùng gỗ của Trương Dược ra khỏi đám đông. Cái thùng lăn lông lốc mười mấy vòng, vừa vặn dừng lại trước cửa miếu. Ngọc Lâm bước tới, khẽ vén vạt áo, chậm rãi ngồi xuống thân thùng.

Triệu Hán Nguyên thấy vậy, thân hình mất kiểm soát lùi lại một bước: “Thật láo xược…”

Ngọc Lâm ngẩng đầu nói: “Ta đã để các vị đại nhân thẩm vấn rất nhiều lần rồi, chỉ đổi lấy lần này được ngồi. Ta cũng không cuồng vọng, hỏi xong những gì cần hỏi, nếu Triệu đại nhân còn tâm lực muốn giết ta, Ngọc Lâm xin nghe theo sự sắp xếp, nói được làm được.”

Nàng nói đoạn, nghiêng mặt nhìn Mao Hành: “Xin đại lý tự khanh và Tổng hiến đại nhân làm chứng.”

Triệu Hán Nguyên nhìn chằm chằm vào đám người trên mặt có hình xăm sau lưng Ngọc Lâm, yết hầu không tự chủ được mà nâng lên cuộn xuống liên tục.

Làm sao ông ta có thể không biết những người này? Năm xưa ông ta tuân mệnh vương phủ, cho nổ đập Úc Châu, khiến mọi sinh linh Úc Châu rơi vào cảnh lầm than, các châu huyện hạ lưu đều bị nhấn chìm trong biển nước. Trận lụt ấy đã cuốn trôi gần như mọi vật chứng và nhân chứng của vụ phá đập, nhưng duy chỉ có hơn một trăm thợ thuyền trên thuyền vận chuyển bạc là còn sống sót. Những người này ở trên thuyền vận chuyển bạc đã tận mắt chứng kiến cảnh đập vỡ đê sập lúc đó. Vì vậy Triệu Hán Nguyên mới phải gom góp tội danh, lưu đày những người này đi xa vạn dặm, dự định một mẻ giết sạch. Tuy nhiên, vương phủ lại mượn việc này để tố cáo Thái tử và Trương Dung Bi cấu kết, chiếm đoạt tiền đắp đập. Thái tử kêu oan, nhất định phải điều tra thực hư vụ vỡ đập, bọn Ngô Lũng Nghi và Mao Hành cũng đồng lòng xin giải đám thợ thuyền này về Lương Kinh.

May mắn là sau đó có tấu báo từ dọc đường rằng đám thợ thuyền này đã chết trong trận bạo động của lưu dân ngoài thành. Nhưng Triệu Hán Nguyên hiểu rõ, kẻ mượn loạn để xử lý đám thợ thuyền này chính là Hứa Tụng Niên.

Hôm nay bỗng thấy thật nực cười. Cái kẻ làm chó bên cạnh Phụng Minh đế nửa đời người này, hóa ra vẫn luôn chờ đợi để cắn hai quân thần bọn họ một miếng. Nay người kia tuy đã chết, nhưng miếng cắn rình rập bấy lâu ấy lại mượn tay Ngọc Lâm mà cắn xuống một nhát cực hiểm.

Lúc này Ngọc Lâm ngồi trên cái thùng gỗ nực cười kia, mặc bộ tù phục đẫm máu, dưới sự ngầm cho phép của Ngô Lũng Nghi, Mao Hành và cả con trai của tiên Thái tử, lấy vòm trời làm mái che, cư nhiên lại dựng lên một công đường đối với Triệu Hán Nguyên ông ta.

Nàng muốn thẩm vấn ông ta. Nàng thật là không biết tự lượng sức mình, thật là cuồng vọng cực điểm.

Nhưng dù là vậy, Triệu Hán Nguyên cũng thâm tâm hiểu rõ mình tuyệt đối không thể nán lại đây lâu hơn. Ông ta xoay người định rời đi, lại nghe Ngọc Lâm hỏi: “Tại sao đập Úc Châu lại vỡ?”

Bước chân Triệu Hán Nguyên khựng lại, đột nhiên quay đầu: “Ngươi vốn là tử tù, xảo trá trốn tránh hình phạt đã là tội không thể tha, sao ngươi dám chất vấn quan viên?”

“Nhưng pháp ti dường như không muốn phục pháp ngay lúc này, Triệu đại nhân thấy bất lực lắm phải không?”

Triệu Hán Nguyên nhìn về phía Mao Hành và Ngô Lũng Nghi. Hai người này tuy không nói lời nào, nhưng thần sắc đã sớm lộ rõ sự mặc kệ cho hành động của Ngọc Lâm.

“Triệu Hà Minh đang đợi tội, đại nhân không còn nắm thóp được Hình bộ nữa rồi? Không thể dùng tư hình ngay trên công đường được nữa, đại nhân thấy khó chịu lắm phải không?”

Ngọc Lâm chậm rãi đứng thẳng lưng: “Đại nhân lúc này chẳng qua là sợ chuyện cũ bị khơi lại, hủy hoại cái lớp vỏ bọc thanh liêm của ngài. Nhưng Hà Lễ Nho, Lưu thị, phu thê Trương Dung Bi cùng vô số bách tính Úc Châu đều đã bỏ mạng cả rồi. Đến lúc này lớp vỏ bọc của đại nhân chẳng đáng một xu. Trời cao có mắt, cố nhân ở trên cao, xin đại nhân hãy tạm nhẫn nhịn sự cuồng vọng này của ta.”

Tuyết bay lả tả trên đầu mọi người. Người ta thường nói người chết như đèn tắt, chẳng còn lại dấu vết, nhưng mỗi độ tiết Thanh minh giấy tro gửi trời, vẫn luôn là hồn vương mộng quyến vài phen giao cảm. Vậy nên chỉ cần vẫn còn thân quyến sống trên đời thì vẫn còn ánh nến soi bóng hồn. Xin những người đã khuất hãy cưỡi gió cuốn tuyết, trở lại nhân gian một lần nữa.

Ngọc Lâm nhìn Triệu Hán Nguyên bình thản qua ngàn muôn tinh thể băng giá, lại hỏi: “Sau khi đập Úc Châu vỡ, vương phủ Úc Châu từng tiến cử Triệu đại nhân làm khâm sai, chuyên trách vụ án Úc Châu. Nay lại xin được giáo huấn đại nhân: Đập Úc Châu tại sao mà vỡ?”

“Tại sao mà vỡ?” Triệu Hán Nguyên nhìn đám thợ thuyền sau lưng Ngọc Lâm, răng nghiến chặt. “Ngươi cũng từng làm quan ở Hình bộ, ngươi không xem hồ sơ sao?”

“Đã xem rồi.” Ngọc Lâm đáp: “Trương Dung Bi lúc bấy giờ là Thủy giám, tổng quan đường sông có sai sót, khiến đê đập trở thành đất mục gỗ nát, ông ấy đã tự sát để tạ tội.”

“Đã vậy, nào còn có lý do gì để nhắc lại? Ngươi…”

“Không phải thế đâu!”

Đám thợ thuyền sau lưng Ngọc Lâm bỗng nhiên đồng loạt đứng dậy. Lão thợ thuyền nói: “Ta làm thợ thuyền trên kênh đào hơn nửa đời người rồi. Những năm nước lũ còn lớn hơn năm vỡ đập nhiều, đập Úc Châu khi ấy vẫn gánh được, sao có thể là gỗ nát đất mục? Nếu không phải bị đánh nổ, Úc Châu sao lại có thảm họa năm đó?”

Mao Hành và Ngô Lũng Nghi cả hai đều ngỡ ngàng. Mao Hành tiến lên một bước: “Các người nói gì, đánh nổ đập?”

Lão thợ thuyền khẳng định: “Phải, ngày vỡ đập, bọn ta đang ở trên thuyền dưới sông, tận mắt nhìn thấy thân đập bị nổ tung một vết nứt lớn! Dòng nước lũ chính là từ vết nứt đó phá ra, trong chớp mắt đã lật nhào những con thuyền trên sông.”

Ngô Lũng Nghi hỏi: “Tại sao năm xưa không thấy ai nhắc đến việc này?”

Mao Hành nói: “Có.”

Ngô Lũng Nghi hỏi: “Ai đã nhắc?”

Mao Hành lắc đầu, ánh mắt đầy xót xa, hạ giọng: “Triệu phi nương nương, chỉ có điều… thế gian đều coi đó là lời nói điên khùng mà thôi…”

Đám thợ thuyền đồng thanh: “Bọn ta vì mất bạc mà mắc tội, khi bị thẩm vấn đã khai chi tiết những gì tai nghe mắt thấy trên sông. Hôm nay càng không dám có nửa lời dối trá.”

Ngô Lũng Nghi hỏi Mao Hành: “Khi Đại lý tự xét lại án, có thấy những lời khai này không?”

Mao Hành đáp: “Ông và ta quen biết bao lâu rồi, ông còn không biết cách ta làm việc sao? Năm xưa xét lại án, chúng ta chính vì thấy lời khai của đám thợ thuyền trên thuyền vận chuyển bạc không rõ ràng mới xin áp giải thợ thuyền về kinh thẩm vấn lại, cho nên…”

“Cho nên Triệu đại nhân.” Ngọc Lâm nhẹ nhàng tiếp lời Mao Hành: “Với tư cách là Khâm sai chủ thẩm, tại sao ngài lại xóa sạch những lời khai này của đám thợ thuyền?”

“Nói năng bừa bãi!” Triệu Hán Nguyên quát đám thợ thuyền: “Các người cấu kết với khâm phạm tử tù để vu khống Các thần, lẽ nào không sợ…”

Ngọc Lâm không cho Triệu Hán Nguyên cơ hội nói tiếp, giọng nàng hơi cao lên: “Bởi vì người năm xưa người đánh nổ đê đập chính là bản thân Triệu đại nhân ngài phải không?”

“Ngươi…”

“Nếu muốn mắng ta nói bừa thì xin đại nhân hãy nói cho rõ, tại sao phải xóa bỏ những lời khai mấu chốt? Đại nhân muốn che giấu điều gì? Nếu không phải che giấu cho chính đại nhân thì là che giấu cho ai?”

Cổ họng Triệu Hán Nguyên nghẹn đắng, ông ta gần như đứng không vững.

Ngọc Lâm nghiêng đầu: “Hôm nay đại nhân không đáp, ngày sau bị đàn hặc trên triều cũng vẫn phải đáp thôi.”

Triệu Hán Nguyên quát: “Ngoài đám các ngươi cấu kết làm càn này ra thì còn có chứng cứ phá đập nào khác nữa không? Đã là lời bịa đặt của đám loạn tặc, ta hà tất phải trả lời!”

Lão thợ thuyền nghe vậy, bỗng loạng choạng đứng dậy: “Thực ra, ngoài bọn ta ra, còn có một người nữa có thể làm chứng.”

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía lão. Lão thợ thuyền ngập ngừng một hồi, nhất thời không dám mở miệng.

Mao Hành sốt sắng hỏi: “Ai?”

Lão thợ thuyền quay lại, nhìn Trương Dược vẫn đang tựa lưng vào cột đá, mới xót xa nói: “Bọn ta đều là hạng vô danh hèn mọn, từng suýt bị diệt khẩu, lại nhờ ân nhân che chở mà sống sót đến nay. Đêm qua thập tử nhất sinh, sáng nay cũng không biết rõ lợi hại bên trong, chỉ sợ lỡ lời làm tổn thương người tốt, khiến người đó rơi vào cảnh ngộ giống như bọn ta.”

Ngô Lũng Nghi nói: “Nay có ta và Đại lý tự khanh ở đây, ông cứ nói đi không sao cả.”

Lão thợ thuyền lúc này mới nói: “Trưởng nữ Trương Mẫn của Trương gia cũng có thể làm chứng.”

Trương Dược đột nhiên ngẩng đầu.

Lão thợ thuyền hơi nghẹn ngào, nhớ lại chuyện cũ, không kìm được đưa tay quệt nước mắt.

“Ngày vỡ đập đó, thuyền lớn sắp chìm, bọn ta bị kẹt lại, vốn tưởng không còn đường sống, nhờ có Trương Mẫn cô nương chèo thuyền đến cứu, bọn ta mới giữ được mạng. Sau khi được cứu, bọn ta có hỏi cô nương ấy rằng sao lại đến kịp thời như vậy, Trương cô nương nói, phụ thân cô nương đã biết trước hôm nay có kẻ phá đập nên đã điều thuyền riêng, bảo cô nương đi dọc theo sông cứu người…”

Lão thợ thuyền nói xong, một người thợ thuyền trẻ hơn sau lưng Ngọc Lâm tiếp lời: “Nói vậy thì không chỉ có một mình Trương Mẫn cô nương làm chứng. Cát thúc quên rồi sao? Sau khi chúng ta được cứu, Trương Mẫn cô nương còn cố gắng cứu một cặp mẫu tử dưới nước. Người mẫu thân đó dường như mất trí rồi, chỉ mải gào khóc trên cái đập vỡ, cuối cùng ôm lấy đứa con gái tội nghiệp của mình cùng nhảy xuống, bị dòng nước xiết đẩy thẳng vào gầm thuyền…”

Hắn nói đến đây thì thở dài: “Chao ôi… người mẫu thân đó cuối cùng không sống được, nhưng bé gái thì chúng ta đã cùng nhau giúp sức cứu lên thuyền. Ta nhớ… bé gái đó bị nước làm bị thương mắt, lên thuyền rồi chẳng nhìn thấy gì cả, nhưng trong tay cứ nắm chặt lấy một viên đá giống như hình một quả đào. Trương Mẫn cô nương phải tốn bao nhiêu sức lực mới gỡ được tay đứa bé ra…”

Viên đá…

Trương Dược nhớ đến viên đá luôn treo bên hông Ngọc Lâm. Lúc tết dây lạc tử cho nàng, hắn đã từng quan sát kỹ viên đá đó. Tuy trải qua bao năm mòn vẹt, lại qua một trận hỏa hoạn ở chùa Thiên Cơ đã hóa thành chất than, nhưng nó vẫn thoang thoảng hình dáng cũ, chính là hình trái tim như hình quả đào.

Trương Dược nhìn về phía Ngọc Lâm. Nàng chính là bé gái được Trương Mẫn cứu lên từ dưới nước năm đó sao?

Mắt nàng không tốt là do bị nước làm bị thương sao?

Nàng có biết thân phận của mình không?

Vô số câu hỏi hội tụ trong lòng Trương Dược, hắn không thể giải đáp ngay lập tức, nhưng Ngọc Lâm làm sao có thể chậm chạp như hắn.

Trương Dược chỉ thấy Ngọc Lâm vẫn lặng lẽ đứng trước đám đông, sống lưng thẳng tắp, gió tuyết thổi tung lọn tóc rối của nàng bay về một phía.

Nàng vẫn không hề thốt ra một lời nào, nhưng trong cõi u minh dường như có sự cảm ứng. Trương Dược tuy không nhìn thấy gương mặt Ngọc Lâm, nhưng hắn biết, nàng chắc chắn đang bấm chặt vào hổ khẩu, mím chặt môi, đồng thời đè nén những đợt sóng dữ đang cuộn trào trong lòng.

Nàng lúc nào cũng tàn nhẫn như vậy, đối với người hay đối với mình đều thế. Nàng tuyệt đối không để vì chuyện của riêng mình mà làm chệch hướng đại sự của cả trăm con người.

“Ngọc Lâm…”

Trương Dược khẽ gọi một tiếng, bóng lưng ấy đột nhiên run lên, bờ vai hơi nhô cao, một lúc lâu sau mới ngoảnh lại nhìn hắn. Đôi mắt nàng đỏ hoe, nàng ngẩng cao cổ mỉm cười với hắn, cuối cùng vẫn không để nước mắt rơi xuống.

Mao Hành hỏi thẳng: “Đôi mẫu tử đó là ai?”

Lão thợ thuyền đáp: “Bọn ta cũng không biết, nhưng họ đều mặc đồ hoa lệ, chắc là quyến thuộc của nhà quyền quý ở Úc Châu. Bọn ta chỉ nghe thấy người nữ nhân đó trước lúc chết gọi con gái mình là… gọi là gì ấy nhỉ?”

“Gọi là Tiểu Phúc.”

“Đúng… Tiểu Phúc.” Lão thợ thuyền ngập ngừng: “Nhưng chẳng rõ là chữ Phúc nào…”

“Hầy, còn chữ nào vào đây nữa.” Người thợ thuyền phía sau tiếp lời: “Phụ mẫu thương con, chắc chắn là đặt những chữ ý nghĩa tốt đẹp như ‘Phúc Lộc Thọ Hỷ’ rồi. Cô bé Tiểu Phúc đó đã được cứu sống, chỉ là không biết giờ đang ở đâu. Nghĩ lại khi đó cô bé còn quá nhỏ, chuyện năm xưa chẳng biết còn nhớ được bao nhiêu.”

“Tiểu Phúc… Tiểu Phù…”

Ngô Lũng Nghi lặp lại hai cái tên này, không nhịn được mà nhìn về phía Ngọc Lâm. Thấy nàng chậm rãi đứng dậy, giữa trời đông giá rét mà tóc nàng không biết từ lúc nào đã bị mồ hôi thấm ướt. Nàng hít một hơi, đối mặt với Triệu Hán Nguyên: “Có cần mời Trương Mẫn cô nương đến đây không?”

Nàng vừa nói vừa tiến lên vài bước: “Mời nàng ấy đến để chứng minh ngài đã oan sai đại án, bức chết quan Thủy giám, nguỵ tạo khẩu cung, diệt khẩu nhân chứng…”

“Ngươi câm miệng! Kẻ diệt khẩu nhân chứng không phải ta!”

“Vậy là ai?”

“…”

Triệu Hán Nguyên thốt nhiên nghẹn lời, nhìn Ngọc Lâm đầy vẻ không tin nổi: “Ngươi rốt cuộc muốn làm gì? Ngươi muốn lật trời sao?”

Ngọc Lâm đột ngột át giọng ông ta: “Ta đã nói, ta nhất định phải kéo Triệu Hà Minh xuống khỏi vị trí đứng đầu Hình bộ, vì ta biết nếu ngài không nắm chặt Hình bộ, ngài sẽ không bao giờ xóa sạch được tội lỗi của mình. Triệu đại nhân, đời này ngài không làm quan được nữa đâu, trừ phi ngài giết ta ngay tại chỗ này, giết cả Đại lý tự khanh và Tổng hiến Ô Đài, trừ phi Vương Sung kia bị mai sai quỷ khiến, tưởng rằng có thể dìu ngài đi ra khỏi vũng máu của hàng trăm dân quân này mà không dính một giọt máu!”

Vương Sung bất ngờ bị gọi tên, thanh đao trong tay suýt chút nữa rơi xuống, kinh hoàng nhìn Triệu Hán Nguyên: “Triệu đại nhân…”

Vai Triệu Hán Nguyên phập phồng lên xuống, một lúc lâu sau mới thốt ra được một chữ: “Đi.”

Nào ngờ Ngọc Lâm lại tiến sát đến trước mặt ông ta: “Đi? Đi đâu? Treo quan ấn rồi ra khỏi thành sao? Thật khéo, để vây bắt đám loạn tặc bọn ta, hôm nay bốn cửa thành đều đã khóa chặt, Triệu đại nhân định đi thế nào?”

Triệu Hán Nguyên khựng lại, chợt thấy chốt chặn bị một nhóm người dẹp qua một bên, Trần Kiến Vân rảo bước đi tới: “Bệ hạ triệu Triệu các lão vào cung—”

Tim Triệu Hán Nguyên thắt lại, nhưng lời của Ngọc Lâm lại vang lên bên tai như sấm sét.

“Triệu đại nhân, ông có biết Hà Lễ Nho chết như thế nào không?”

Triệu Hán Nguyên túm chặt lấy ống tay áo Ngọc Lâm: “Ngươi… ngươi!”

Ngọc Lâm bị lão kéo đến loạng choạng, nhưng lời nói vẫn không dừng lại: “Chuyện ở Úc Châu nếu là một mình ông làm thì thôi đi, nhưng nếu không phải thì tình hình lúc này mà để đồng mưu năm xưa của ông biết được, ông sẽ bị vứt bỏ thôi. Ngay sáng mai thôi, có lẽ ông cũng sẽ chết trên giường ở nhà, tì thiếp trong nhà bỗng dưng điên loạn một hai người, chẳng vì lý do gì mà vung đao hạ thủ g**t ch*t gia chủ là ông. Ông hãy nhớ kỹ lời ta nói, Triệu gia, Triệu đảng, đều sẽ tiêu tùng hết.”

Triệu Hán Nguyên bóp chặt cổ tay Ngọc Lâm, móng tay gần như găm vào da thịt nàng. Ông ta bị những lời này phá nát tâm phòng, nhưng không thể không thừa nhận rằng nàng nói đúng. Đối với Phụng Minh đế, cựu án Úc Châu căn bản không thể tra, muốn kết thúc triệt để thì chỉ có cách bỏ rơi Triệu gia. Ông ta hiểu, hành động này của Ngọc Lâm là cố ý ép ông ta mất kiểm soát. Dù đã hết sức kiềm chế, nhưng có Ngô Lũng Nghi và Mao Hành đứng bên cạnh, hàng trăm nhân chứng ở trước mặt, ông ta rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan, mặt mày mất sạch. Địa vị mà ông ta từng ngỡ là kiên cố như bàn thạch nay lại sụp đổ trong nháy mắt.

“Ngươi rốt cuộc tại sao lại cứ bám riết lấy bọn ta không buông! Hà Minh rốt cuộc có điểm nào đối xử không tốt với ngươi!”

“Ta hận ngài ấy không chịu cứu nữ nhân.”

“Nữ nhân là cái thá gì cơ chứ!?”

Ngọc Lâm cười lạnh một tiếng: “Nữ nhân là cái thá gì? Nữ nhân là thứ đã cứu mạng hàng trăm thợ thuyền trong dòng nước lạnh giá, là thứ vì công lý của một cống sinh mà sẵn sàng đại nghĩa diệt thân tộc, là thứ thấu hiểu nỗi oan khuất của đồng bào, chứng kiến cái chết của đồng bào mà cả đời không quên, nhất quyết phải khiến kẻ giết người phải trả giá!”

Nàng mím môi: “Thân ta thấp hèn, tên ta chẳng chút danh tiếng, ta tra không rõ vì mấy trăm vạn lượng bạc trắng đó mà các người rốt cuộc đã giết bao nhiêu mạng người, ta không thể đòi lại công đạo cho tất cả, nhưng ta không thể dung thứ cho kẻ làm ác mà vẫn ngồi vững trên đài cao, hưởng tận vinh hoa phú quý. Ta muốn các ngươi phải chết, giống như các ngươi muốn ta chết vậy. Nếu các ngươi không chết được thì các ngươi cũng nhất định phải sợ hãi, phải hoảng loạn, phải không biết làm sao, phải giống như ta, không điên không thể sống.”

Dứt lời, nàng đẩy mạnh Triệu Hán Nguyên một cái: “Đừng có lôi kéo ta nữa, vào cung đi, Triệu đại nhân. Đi đến trước mặt thiên tử mà nhận lấy tư hình của ông đi!”

Triệu Hán Nguyên ngã ngồi xuống đất, lát sau thật sự giống như phát điên mà ôm chặt lấy chân ngựa, miệng lẩm bẩm: “Ta không vào cung… Ta không vào cung… Ta cái gì cũng không biết… Con trai ta đâu rồi, ta muốn gặp nó… Tại sao ta lại ở chỗ này… Ta muốn tìm con trai ta…”

Mọi người chứng kiến cảnh đó không khỏi một phen thở dài, Vương Sung định lại gần đỡ nhưng bị hành vi điên loạn của Triệu Hán Nguyên ép cho không thể lại gần. Trần Kiến Vân cũng ngẩn ra tại chỗ không biết phải làm sao.

Lúc này Ngọc Lâm cũng rã rời cả người, chậm rãi ngồi thụp xuống. Cả đêm không ngủ, nàng cũng đã mệt lử rồi.

“Ngọc Lâm…”

Bên trong miếu, Trương Dược lại gọi nàng thêm một tiếng. Tiếng gọi ấy khiến Ngọc Lâm quay đầu lại.

Trương Dược thầm cảm thấy may mắn vì mình có một đôi mắt tốt, dù cách qua bóng tuyết và đám đông, hắn vẫn nhìn thấy nước mắt của Ngọc Lâm. Nàng khóc rồi. Nàng túm chặt lấy tay áo, vòng tay ôm lấy đầu gối, gần như cuộn tròn người lại như một quả cầu. Miệng không phát ra tiếng động, nhưng mặt mày đầy vẻ đau thương.

Trương Dược dốc hết sức chống người dậy, ấn chặt vết thương, đi từng bước loạng choạng về phía Ngọc Lâm. Đến trước mặt nàng, hắn gần như cạn kiệt sức lực, đành buông tay chống xuống đất, quỳ sụp xuống trước mặt nàng. Hắn không còn sức để chạm vào nàng nữa, sức tàn chỉ đủ để duy trì tư thế quỳ. Hắn cúi đầu nhìn tuyết dưới chân, thấy lớp tuyết dày bị nước mắt của Ngọc Lâm nhỏ xuống tạo thành những hố đen xanh xám, khẽ nói: “Đừng khóc… đừng khóc…”

“Mẫu thân ta chắc chắn rất hận ta nên mới muốn mang ta đi chết cùng.”

Cuối cùng nàng cũng bật khóc nức nở trước mặt Trương Dược. Trương Dược hận mình không phải người sắt, nếu không, hắn nhất định sẽ không quỳ như thế này, hắn nhất định phải ôm chặt lấy nàng.

“Không đâu, không đâu Ngọc Lâm à…”

Trương Dược cố lấy sức muốn đỡ lấy cánh tay đang run rẩy của nàng nhưng không thể nhấc nổi tay. Đang lúc bất lực, một bàn tay thanh mảnh từ bên cạnh vươn ra, thay Trương Dược đặt lên vai Ngọc Lâm. Cùng lúc đó, giọng nói dịu dàng quen thuộc của người kia vang lên: “Mẫu thân muội không hận muội, bà ấy luôn tìm cách cứu muội.”

Ngọc Lâm ngẩng đầu, trước mặt là gương mặt của Trương Mẫn. Chốt chặn ở cuối đường đã bị quân lính hai ti dẹp bỏ, Trương Mẫn đi suốt quãng đường, trên vai đầy gió tuyết. Nàng vén váy ngồi xuống, nhẹ nhàng lau nước mắt cho Ngọc Lâm, khẽ nói: “Bà ấy vì quá đau đớn mà mất đi thần trí, đúng là từng muốn tự vẫn, nhưng tuyệt đối không phải muốn mang muội đi chết cùng. Trong nước, thần trí bà ấy đã hồi phục, bà ấy luôn liều mạng nâng thân hình muội lên. Nếu không có bà ấy, bọn ta căn bản không thể cứu được muội.”

Ngọc Lâm khóc: “Nhưng ta đã nghe lời phụ thân ta, ta dùng đá ném vào người bà ấy…”

“Muội không có, muội thực sự không có…” Trương Mẫn ôm chặt lấy Ngọc Lâm: “Mẫu thân muội trước lúc chết đã dặn dò ta, không được giao muội lại cho phụ thân muội, nhưng cũng nhất định phải bảo ta nói với muội: phụ thân muội đã không đạt được mục đích, muội chưa từng ném hòn đá đó vào người bà ấy, muội luôn nắm chặt nó trong tay, nắm thật chặt chưa từng buông ra. Ngọc Lâm, tuy lúc đó muội còn nhỏ, căn bản không nhớ nổi chuyện gì đã xảy ra, nhưng muội không bị ai mê hoặc, không bị ai dối gạt, từ đầu đến cuối muội chưa từng phản bội mẫu thân mình. Đêm ở Úc Châu đó, trong cả gia tộc chỉ có muội, chỉ có muội là không làm tổn thương bà ấy.”

Nói đoạn, nàng mở lòng bàn tay hướng về phía Ngọc Lâm, trong tay chính là hòn đá đó.

“Đây là thứ muội đã giao cho ta trên công đường Tam ti, nay ta trả lại cho muội.”

Ngọc Lâm vội vàng đưa tay ra, Trương Mẫn lật tay, hòn đá cuối cùng cũng rơi lại vào lòng bàn tay Ngọc Lâm. Nàng nắm chặt lấy nó, mặc cho cái đầu nhọn hình quả đào kia đâm rách da thịt.

Hóa ra nàng vẫn luôn nắm hòn đá đó, hóa ra ở cuối cơn ác mộng ấy nàng không hề tin người nam nhân đứng cạnh mình, hóa ra nàng muốn bảo vệ mẫu thân mình, mà mẫu thân nàng cũng chưa từng bỏ rơi nàng.

Thật tốt quá. Nàng có thể thực sự buông tha cho chính mình rồi…

Trương Mẫn nói tiếp: “Ngọc Lâm, khi ta lần đầu nhìn rõ hòn đá muội đeo trên người, ta đã nhận ra muội rồi. Nhưng xin muội hãy tha thứ cho ta vì mang gánh nặng lời dặn của phụ mẫu, không biết phải kể về thân thế của muội như thế nào. Xin lỗi, ta cuối cùng đã phụ sự ủy thác của cố nhân, xin lỗi…”

Ngọc Lâm vội hỏi: “A Mẫn tỷ tỷ, tỷ quen biết mẫu thân ta sao?”

Trương Mẫn gật đầu: “Mẫu thân muội là Triệu Hồ Linh, là con gái duy nhất của Triệu gia. Ta và bà ấy quen biết từ thuở nhỏ, cũng từng tâm sự mọi điều, cho đến khi bà ấy gả vào vương phủ Úc Châu, từ đó khó lòng gặp mặt.”

“Vương phủ Úc Châu…” Ngọc Lâm run rẩy cả người, nàng theo bản năng bấm vào hổ khẩu, ép mình phải bình tĩnh lại.

“Phải… mẫu thân muội từng là chính phi của Thân vương, cũng là vong thê của thiên tử đương triều. Tiểu Phúc à…” Trương Mẫn nghẹn ngào, cuối cùng nói: “Muội là Công chúa mà!”

Những người có mặt đều vô cùng ngỡ ngàng, không biết làm sao, chỉ có Ngọc Lâm đột nhiên đứng dậy. Trương Dược ngẩng đầu gọi nàng: “Ngọc Lâm… đừng làm loạn…”

Ngọc Lâm cúi đầu nhìn Trương Dược: “Lòng ta đang loạn đây, ta không biết phải đón nhận thân phận của mình như thế nào… Nhưng điều đó không quan trọng, quan trọng là ta biết mình phải làm gì. Còn nhớ lời ta đã nói với chàng không, đưa họ về thành, rồi sau đó…”

“Rồi sau đó ép điên bọn họ.”

Trương Dược quỳ trên nền đất, ngẩng đầu tiếp lời nàng. Sau đó cả hai đồng thời dời mắt nhìn về phía Triệu Hán Nguyên vẫn đang ôm chân ngựa, hành xử như kẻ điên.

Ngọc Lâm khẽ nói: “Có đường thì đi…”

Trương Dược tiếp lời: “Có đao thì đâm… Ta biết nàng tàn nhẫn, nhưng nàng cũng hãy nhớ kỹ lời ta. Ta sống cùng nàng… Trương Dược sống cùng nàng…”

“Ừm. Nhớ rồi, nhất định sẽ nhớ.”

Ngọc Lâm nói xong, bước thẳng về phía Trần Kiến Vân: “Ngươi nghe thấy hết rồi chứ?”

Trần Kiến Vân há miệng, á khẩu.

Ngọc Lâm nói: “Ngươi muốn đưa Triệu đại nhân diện thánh đúng không, vậy thì hãy bẩm báo luôn cả thân phận của ta, ta xin theo Triệu đại nhân cùng vào cung.”



Trước cửa Văn Uyên Các, Ngọc Lâm gặp lại Triệu Hà Minh. Y đang đợi tội trong kinh, cũng không mặc quan phục mà chỉ mặc một bộ đồ nhạt màu giản dị, đứng giữa trời tuyết trắng xóa. Thấy Trần Kiến Vân dẫn Ngọc Lâm đến, y đích thân bước xuống bậc thềm, trước bậc thềm đầu tiên, y giữ lấy cổ tay Ngọc Lâm. Y cúi đầu ngập ngừng rất lâu mới thốt lên được một câu: “Ca ca dìu muội lên.”

Ngọc Lâm đáp: “Ta chỉ nhớ ngài là lão sư của ta, không nhớ ngài là huynh trưởng của ta.”

Triệu Hà Minh lắc đầu: “Dù là huynh trưởng hay là lão sư, Triệu Hà Minh ta đều không xứng. Ta có lỗi với cô mẫu, có lỗi với Huệ Vân, càng có lỗi với muội… Người muội muội ta từng trân quý nhất ngay bên cạnh mình, vậy mà ta lại trơ mắt nhìn muội đi vào chỗ chết, nhìn muội chịu đủ mọi hành hạ, ta…”

Nói đến đây, y lấy từ trong tay áo ra một cuộn giấy và một bức thư.

“Đây là cuộn hồ sơ gốc vụ án Lưu thị giết phu quân, cũng là cuộn hồ sơ mà muội đã thấy trong thư phòng của ta, nay giao lại cho muội.”

Ngọc Lâm đưa tay nhận lấy, chợt hỏi: “Ngày đó là ngài gọi ta đến thư phòng, cuộn hồ sơ này đè ngay dưới hòn đá Thái Hồ mà ngài yêu thích nhất, ngài là cố tình để ta nhìn thấy nó, đúng không?”

Triệu Hà Minh gật đầu.

Ngọc Lâm lắc đầu: “Triệu Hà Minh, ngài quả là một người mâu thuẫn. Ngài đã làm ác, nhưng lại đem chuyện ác kể cho một người mà trong mắt ngài căn bản không có năng lực xử lý ngài, ngài muốn người đó làm gì? Hiểu cho ngài, đồng cảm với ngài, hay là đem tính mạng mình ra để giúp ngài đánh cược một cơ hội bù đắp?”

“Ta…”

“Ta đã cược, cũng đã mất cả tính mạng, ngài cũng không hề cứu ta. Nay ta cũng không cần sự sám hối của ngài, dù sao người ngài hại cũng không phải là ta.”

Nói xong, nàng hất ống tay áo Triệu Hà Minh ra, định bước lên bậc thềm. Triệu Hà Minh vội quay người nói: “Vậy muội hãy cầm bức thư này đi.”

Ngọc Lâm quay lại, Triệu Hà Minh hai tay dâng bức thư lên: “Đây là thủ bút của bệ hạ gửi cho phụ thân ta khi còn ở Úc Châu. Phụ thân ta vì để tự bảo vệ mình nên luôn giữ bức thư này. Cô mẫu năm xưa chính vì xem được bức thư này mới biết được phụ thân ta và bệ hạ hợp mưu phá đập, bệ hạ mượn việc này cấu kết hãm hại tiên Thái tử và Trương Dung Bi, phụ thân ta phá đập chìm thuyền, chiếm đoạt thuế muối. Bà ấy một mình rời phủ, đem chuyện này kể cho Trương Mẫn và phu thê Trương Dung Bi, vì thế…”

“Vì thế bà ấy bị các người trói trong viện sỉ nhục, bị các người ép điên.”

Ngọc Lâm đẩy tay Triệu Hà Minh ra: “Ngài đưa nó cho ta cũng vô dụng. Thiên tử có thể thối rữa như một miếng thịt mục trong lòng thiên hạ, nhưng tội trạng của thiên tử vĩnh viễn không bao giờ rơi trên một tờ giấy đâu. Ngài cứ giữ lấy nó đi, truyền lại cho hậu nhân, biết đâu chừng, sau khi thay trời đổi đất, sẽ có người dùng nó để viết cho mình một lý do danh chính ngôn thuận để dấy binh.”

Dứt lời, nàng bước lên bậc thềm. Triệu Hà Minh quỳ xuống, gọi với theo: “Điện hạ…”

Ngọc Lâm khựng lại: “Ta biết cách làm một quan tư pháp, nhưng căn bản không biết cách làm một điện hạ.”

Nàng ngoảnh lại nhìn Triệu Hà Minh: “Lúc đó ta còn quá nhỏ, nhỏ đến mức ngay cả điện hạ là gì cũng không biết. Giờ ngài gọi ta như vậy càng làm lòng ta loạn thêm, ta cũng chẳng muốn nghe. Ta biết ngài muốn tìm kiếm một sự giải thoát trên người ta, nhưng ta thực sự không cho ngài nổi. Ta không nhớ nổi dung mạo mẫu thân mình, cũng không quen biết người huynh trưởng năm xưa. Tên của ta là Ngọc Lâm, ta cũng không biết đấng sinh thành nào đã tặng lời chúc này cho con cái, nhưng ta rất thích nó. Sau này, ngài cứ gọi ta như thế đi.”

Nói xong câu này, nàng không bao giờ ngoảnh lại nữa. Trên bậc thềm đầy gió tuyết, chỉ còn lại một vệt dấu chân dài thẳng tắp và cô độc.



Cửa điện Văn Uyên Các mở ra, Ngọc Lâm vừa ngẩng đầu lên, mùi thuốc nồng nặc đã ập vào khoang mũi. Phụng Minh đế tựa vào ghế bành, ánh mắt rã rời, lồng ngực phập phồng, mỗi hơi thở ra đều kèm theo tiếng rít như tiếng ong kêu. Thấy Ngọc Lâm, ngài định ngồi thẳng dậy, tay vừa chống lên bàn đã đột nhiên mất sức, người đổ về phía trước, suýt nữa thì ập cả người xuống bàn.

“Con… sao giờ con mới đến… Con… con lại gần đây, trẫm muốn nhìn con…”

Ngọc Lâm bước vào điện, nhưng chỉ ngồi xuống ngay bậu cửa. Gió tuyết không ngừng thổi vào bộ tù phục của nàng, mùi máu tanh xộc qua mùi thuốc đầy điện, lọt vào mũi Phụng Minh đế.

“Người đâu… lấy cái áo choàng lông cáo của trẫm… đưa cho nó… cho nó!”

Dương Chiếu Nguyệt vội lấy áo choàng cáo đến, Ngọc Lâm không từ chối, nhận lấy rồi khoác lên vai.

“Tại sao không lại đây…”

“Sợ bệ hạ giết ta.”

“Nếu con là con gái của trẫm, trẫm làm sao giết con được…”

“Chẳng phải cả thiên hạ đều là con dân của bệ hạ sao, tại sao bệ hạ lại muốn giết họ?”

Phụng Minh đế ho sặc sụa: “Đừng có học theo cái giọng nói của ả tiện nhân đó!”

“Tiện nhân nào? Mẫu thân ta sao? Ta căn bản không nhớ nổi dung mạo mẫu thân mình, nếu nói ta học theo bà ấy, chi bằng nói ta thừa hưởng huyết mạch của bà ấy, sinh ra đã là ả tiện nhân trong miệng bệ hạ rồi.”

“Con…” Phụng Minh đế cảm thấy cổ họng tanh nồng, suýt chút nữa thì nôn ra.

Ngọc Lâm đặt tay lên gối, ngẩng đầu nhìn vị thiên tử già đang ở độ tuổi xế chiều này: “Bệ hạ cũng thấy thú vị lắm phải không. Đứa con gái duy nhất của ngài lại là người ngài muốn giết nhất.”

“Trẫm đã nói trẫm không giết con! Trẫm…” Phụng Minh đế ho đến nỗi vai run bần bật, nằm bò trên bàn không dậy nổi. “Ngươi… ngươi sao có thể là con gái của ta, Ngô Chiếu ta sao có thể có đứa con gái như ngươi!”

Ngọc Lâm cười trong nước mắt: “Ngài nên có một đứa con gái như ta, hạng thiên tử như ngài nên có một đứa con gái như thế này. Nếu không, tội nghiệt cả đời ngài không ai gánh vác, ngài sẽ rơi vào địa ngục vô gián, vĩnh viễn không được siêu sinh.”

“Xằng bậy! Trẫm là thiên tử! Trẫm muốn vạn tuế, trẫm muốn vạn vạn tuế!”

“Cả triều văn võ đều biết ngài chỉ thị Trấn phủ ti giết hại di tộc của tiên Thái tử. Bệ hạ nếu còn có thể bước lên Kim Môn thì hãy nghe xem tiếng ‘vạn tuế’ đó được hô vang như thế nào. Phải, dù bệ hạ thất đức cũng không ai xử lý nổi ngài, nhưng một vị bệ hạ lộ rõ vẻ xấu xa thì chung quy cũng chẳng khác gì người nữ nhân bị lột đồ trên công đường kia cả!”

“Láo xược! Láo xược!”

Ngọc Lâm tựa vào khung cửa, siết chặt chiếc áo choàng lông cáo, nói tiếp: “Nữ nhân cần trinh tiết cả đời, thiên tử cần thánh danh cả đời. Khi các người dùng sự sỉ nhục để ép điên nữ nhân, có bao giờ nghĩ đến việc thánh danh như lớp áo mỏng, một ngày nào đó các người cũng sẽ đứng trước mặt thế gian một cách tr*n tr** hay không.”

Phụng Minh đế run rẩy giơ ngón tay chỉ vào trán Ngọc Lâm: “Ngươi… ngươi tuyệt đối không thể là con gái ta… Người đâu… Người đâu lôi nó ra… Lôi ra ngoài, lôi ra ngoài…”

Ngài rốt cuộc vẫn không nói ra nổi chữ “giết”.

Ngọc Lâm đứng dậy: “Có lẽ ta thực sự không phải con gái ngài, nhưng ta muốn thay thê tử của ngài trả lại cho ngài một thứ.”

Nói xong, nàng chậm rãi giơ tay lên, chiếc áo choàng lông cáo trên người rơi tuột xuống đất. Phụng Minh đế ngẩng đầu nhìn vào tay Ngọc Lâm, thứ ngài thấy lại là một hòn đá.

Ngọc Lâm cười trong nước mắt: “Ta nói cho ngài biết, ta tuyệt đối sẽ không trừng phạt mẫu thân mình, ta cũng tuyệt đối không bao giờ ném hòn đá đó vào bà ấy. Nhưng ta ghét ngài lừa dối ta, ép buộc ta. Ta ghét hòn đá mà ngài nhét vào tay ta này. Hôm nay, ta trả lại nó cho ngài!”

Dứt lời, nàng dùng sức ném mạnh nó về phía Phụng Minh Đế đang ở sau án. Trong tiếng kêu kinh hãi của Dương Chiếu Nguyệt và những người khác, hòn đá rơi trúng ngay giữa trán Phụng Minh đế, đầu nhọn hình quả đào cứa rách da thịt. Phụng Minh đế hừ nhẹ một tiếng, đổ gục xuống bàn.

Trong phút chốc, sự hổ thẹn và phẫn nộ như sóng dữ tràn lên đại não. Ngài ho sặc sụa, không thốt ra nổi một lời nào. Ngài mò mẫm nhặt hòn đá đó lên, chậm rãi di chuyển nó về phía cái chặn giấy kia. Vết khuyết hoàn toàn khớp nhau, quả thực là báo ứng của cố nhân…

Ngọc Lâm quay người bước xuống bậc thềm. Mới đi được ba bậc, nàng đã nghe thấy đằng sau truyền đến một tiếng khóc thét chói tai. Nàng không dừng lại, bước chân xuống thềm rất nhanh, vừa đi vừa đón lấy gió tuyết đầy trời mà mạnh tay quệt đi dòng nước mắt.



Cuối tháng tư, có tin đồn thiên tử ở Văn Uyên Các tình cờ lâm trọng bệnh, từ đó không còn thượng triều được nữa. Mao Hành chủ trì xét xử vụ án phóng hỏa ở tường cao Khánh Dương, dựa trên bằng chứng mới để xét xử lại vụ vỡ đập Úc Châu và vụ Lưu thị giết phu quân.

Triệu Hán Nguyên điên loạn không thể hầu tra, nhưng Triệu Hà Minh đã khai ra toàn bộ những gì mình biết. Trương Dược cùng với Lý Hàn Chu đem tất cả các vụ án giết người oan uổng trong ngục Trấn phủ ti trình lên Đại lý tự, vì vậy cả hai cùng bị tống giam. Trương Mẫn vì không có thuốc thang điều trị nên sức khỏe ngày một yếu đi, Ngọc Lâm ngày ngày ở nhà chăm sóc Trương Mẫn, thoắt cái đã mấy tháng không gặp Trương Dược.

Mùa thu năm đó, tất cả các vụ án oan sai cuối cùng cũng được minh oan ở Đại lý tự. Ngô Lũng Nghi tổng lĩnh Nội các, xử lý triều chính. Trương Dược và những người khác lần lượt bị luận tội định hình.

Ngày Trương Dược bị kết tội, Ngọc Lâm đã đến trước cửa Đại lý tự nhìn một cái, nhưng nàng không vào trong. Đó là một ngày trời thu mát mẻ, Trương Dược đeo gông nặng bước ra từ nha môn. Vết thương trên người hắn đã lành, tuy đang mang xiềng xích nhưng sắc mặt rất tốt.

Ngọc Lâm nhìn tờ niêm phong trên gông, mím môi hỏi: “Tới Úc Châu sao?”

Trương Dược gật đầu: “Ừm. Phạt một trăm trượng, lưu đày vào quân ngũ Úc Châu. Nàng… có phải đã giúp ta biện hộ không?”

Ngọc Lâm lắc đầu: “Là huynh đệ Ngô Thiệu, Ngô Đạo, cùng đám thợ thuyền Úc Châu đã xin giảm tội cho chàng. Bị ép giết người là tội, liều mình cứu người là công, tuy khó lòng bù trừ nhưng ngoài pháp lý vẫn còn nhân tình. Huống hồ chàng đã nói chàng muốn sống cùng ta.”

Trương Dược gật đầu: “Ánh nhìn ở miếu Bì Trường đó, ta thực sự không nhìn lầm nàng.”

“Gì cơ?”

“Ta từng muốn tìm một người đưa ta đi vào chỗ chết.”

Ngọc Lâm cúi đầu cười: “Vậy thì ta không làm được rồi.”

“Nàng làm được rồi.” Trương Dược nhìn vành tai hơi đỏ lên của Ngọc Lâm: “Mạng của ta là của nàng rồi.”

Ngọc Lâm ngẩn ra, Lý Hàn Chu đứng bên cạnh Trương Dược không nhịn được cười thành tiếng: “Dược ca à, sắp đi nhận hình phạt rồi, không cần thiết phải nói mấy lời sến súa thế đâu.”

“Đó không phải lời sến súa.” Trương Dược vẫn nhìn vào mắt Ngọc Lâm: “Là trước lúc chia xa, ta muốn dỗ dành cho nàng ấy vui.”

Ngọc Lâm cúi đầu cười rạng rỡ, không hề trách cứ sự vụng về của Trương Dược. Nàng quen rồi. Nàng thích hắn.

“Xin lỗi, ta tới quân ngũ Úc Châu sẽ chăm chỉ đọc sách, luyện chữ để viết thư cho nàng.”

“Ừm.”

Nàng nói xong quay người đi, vừa đi vừa giơ một bàn tay lên vẫy vẫy với Trương Dược: “Hãy làm việc cho tốt. Đợi đến khi triều đình có tân đế kế vị, ta nhất định sẽ xin nội đình điều chế thuốc mới cho A Mẫn tỷ tỷ. Tỷ ấy khỏe hơn, ta sẽ đến thăm chàng.”

Trương Dược hỏi vọng theo bóng lưng ấy: “Tại sao điện hạ không làm tân đế?”

Ngọc Lâm quay đầu lại: “Nếu bách quan không phục, chàng có định cầm đao giết người thay ta một lần nữa không?”

Trương Dược ngẩn người.

Ngọc Lâm cười với đôi mắt sáng ngời: “Ta thắng được một lần, ta mệt rồi, sau này cũng không thắng nổi nữa. Hy vọng con cháu của ta có thể thắng thêm một lần, thắng thêm nhiều lần nữa…”

“Con cháu?”

Ngọc Lâm gật đầu: “Ừm, ta cũng muốn sinh con đẻ cái, xây dựng từ đường. Cho nên Trương Dược, chàng hãy đợi ta nhé, chăm sóc cơ thể cho tốt, ta nhất định sẽ đến tìm chàng.”

Nói xong, nàng dứt khoát quay đi, lưng hướng về phía Trương Dược nhưng đôi tay vẫn vẫy vẫy, bước chân nhẹ tênh rời đi.

Gió thu xào xạc, trong mắt Trương Dược, tà váy của Ngọc Lâm bay bổng như một áng mây mềm đang trôi xa.

“Ta sẽ chăm sóc cơ thể thật tốt! Ta đợi nàng!”

Giọng nói từ đằng xa mơ hồ vọng lại: “Vậy thì ước định nhé, hễ thấy Lương Kinh có tuyết rơi, ta nhất định sẽ cưỡi ngựa nhanh xuống Úc Châu, báo cho chàng một tiếng, Trương Dược à…”

Đêm thu lá ngô đồng rụng đầy cả thành, chẳng biết mùa tuyết khi nào mới tới. Nhưng Trương Dược không vội, hắn chỉ cụp mắt khẽ nói: “Chúc rằng rồi sẽ có ngày nàng dám đối diện với cảnh trời đông tuyết lạnh.”

Hoàn toàn văn.