Tiết đầu thu năm nay ở Lương Kinh kỳ lạ hơn mọi năm, sau mấy trận bão lớn, mưa vừa dứt thì gió lốc lại nổi lên liên miên, thổi đến mức người trong thành chẳng ai dám bước chân ra khỏi cửa. Nhân gian chẳng kinh nổi phong ba, nhoáng cái đã lạnh đến thấu xương.
Mà lòng người, lại còn nguội lạnh nhanh hơn thế.
Hình phạt mang gông của Trương Dược kéo dài đến ngày thứ năm, đám đông xem náo nhiệt đã vơi dần vì mất hứng, chẳng còn ai mảy may để tâm đến gã đen đủi vẫn đang thụ hình kia nữa.
Đến ngày thứ bảy, người qua kẻ lại trước Thần Vũ Môn vẫn tấp nập như thường, bách tính không còn dừng chân, cấm quân thậm chí rút sạch người canh gác, chỉ để lại hai quân sĩ trông chừng, nhìn chằm chằm Trương Dược, không cho phép hắn ngồi nằm hay cử động mạnh. Đợi đến ngày thứ chín, ngay cả quân sĩ giám sát cũng bị rút đi, để lại mình Trương Dược vác chiếc gông nặng, cô độc như hóa đá dưới chân tường thành.
May thay, vào buổi hoàng hôn cuối cùng của kỳ hạn, Trương Dược đã thấy được số bạc bán quan tài của mình. Ngày hôm đó gió vẫn rít gào, Trương Mẫn bệnh nặng không thể ra khỏi cửa, Đỗ Linh Nhược đành đội gió đến báo tin cho hắn, nói rằng tỷ tỷ đã bán cỗ quan tài gỗ bách cổ thụ của hắn được bốn trăm lượng bạc.
Trương Dược hỏi Đỗ Linh Nhược: “Chỉ bán một cỗ thôi sao? Ngươi không cản tỷ ấy à?”
“Làm sao mà không cản cho được, A Mẫn tỷ tỷ không biết mấy súc gỗ của huynh đáng giá, chẳng lẽ đệ lại không biết sao.”
Trương Dược “ừ” một tiếng, không nói gì thêm. Đỗ Linh Nhược có chút áy náy bảo: “Chuyện này, trước sau thực ra đều tại ta.” Nói xong, hắn vỗ vỗ sau gáy, ảo não: “Đến giờ ta cũng chẳng hiểu rốt cuộc là thế nào, sao lại hại huynh ra nông nỗi này.”
Trương Dược khẽ nâng cánh tay, điều chỉnh lại vị trí chiếc gông trên vai: “Trương Mẫn không tin ta, còn ngươi thì tin sao?”
Đỗ Linh Nhược đáp: “A Mẫn tỷ tỷ không phải không tin huynh, tỷ ấy là đồng cảm với vị Thiếu ti khấu kia.”
Câu này là lời thật lòng. Cái chữ Mẫn trong tên Trương Mẫn là lời chúc nguyện của phu phụ Trương Dung Bi dành cho con gái, và nàng quả thực đã tiếp nhận trọn vẹn lời chúc ấy.
*Chữ Mẫn (悯) trong tên của Trương Mẫn mang nghĩa thương xót, cảm thương. Ngoài ra còn mang nghĩa ưu sầu, sầu khổ.
Đỗ Linh Nhược đứng lâu cũng mỏi, bèn tựa lưng vào tường thành cạnh Trương Dược, nhìn khách bộ hành vội vã trong gió, tiếp tục: “Vụ án mua dâm vừa kết thúc, cả thành Lương Kinh đều biết huynh đã vấy bẩn nàng ta. Giờ nàng lại thành quan tì, ai cũng có thể giẫm lên một cái. Nếu rơi vào tay phủ đệ công huân hạng tầm thường nào đó, chẳng phải sẽ bị giày vò đến chết sao? A Mẫn tỷ tỷ tâm thiện, ngày thường hay hành thiện tích đức, sao nỡ nhìn chuyện như vậy xảy ra. Tỷ ấy mắng huynh là muốn huynh thấy hổ thẹn, rồi sau đó…”
“… Rồi bán quan tài của ta.”
“Hắc hắc…” Đỗ Linh Nhược bị câu nói tr*n tr** của hắn làm cho cười gượng hai tiếng: “Ai bảo huynh hễ có chút tiền là lại liều mạng mua gỗ làm gì… Có điều, chuyện của huynh ta nhìn không thấu, nhưng huynh có chết cũng không cho ai xem thân thể mình, huynh thực sự thoát y trước mặt Ngọc Lâm… hả? Không phải chứ?
Trương Dược không đáp, Đỗ Linh Nhược cũng chẳng trông chờ hắn trả lời, vừa nói vừa gấp gọn ngân phiếu: “Mấy ngày nay trời lạnh, A Mẫn tỷ tỷ lại lo liệu bán quan tài trong nhà, đón tiếp không ít người. Đêm trước bị ngấm gió lạnh, bệnh tình bỗng trở nặng. Chưởng ấn nhà ta đã cầu xin ân điển của bệ hạ, sáng mai Ti Lễ Giám sẽ sai người đón tỷ ấy vào cung để Chưởng ấn bắt mạch bốc thuốc.”
Nói đoạn, hắn nhét xấp ngân phiếu vào tay Trương Dược: “A Mẫn tỷ tỷ nhờ đệ đi hỏi xem Ngọc Lâm đang bị giam ở nha môn nào. Giờ đã hỏi ra rồi.”
Trương Dược khẽ nhướng mắt: “Ở đâu?”
“Người hiện tạm thời bị giữ ở Hộ bộ. Theo luật, nàng là tội nô, chỉ có thể ban cho các phủ đệ công huân quan lại ở Lương Kinh làm nô tì. Còn cụ thể là nhà nào thì vẫn chưa định.”
*Hộ bộ: Cơ quan trung ương của triều đình xưa trông coi về thuế má tiền bạc. Trong thời kỳ Minh – Thanh thì Hộ bộ quản lý các công việc trong phạm vi toàn quốc như đất đai, hộ tịch, sưu thuế, bổng lộc, quân lương, đồ cống nạp cùng các công việc khác có liên quan tới tài chính.
Trương Dược liếc nhìn ngân phiếu trong tay: “Đã là ban cho huân môn, ta muốn mang người đi, cần dùng đến nhiều bạc thế này sao?”
Đỗ Linh Nhược đáp: “Huynh không đi mua nô tì nên huynh không biết đấy thôi. Trước đây quan nô không có giá thân xác, nhưng mấy năm nay quân đội ở Sơn Đông đánh mãi không hết phản quân Thanh Long Quán, vận tải đường sông từ sau vụ vỡ đập Úc Châu thì luôn đình trệ, muối vận khó khăn vô cùng. Tài chính quốc gia eo hẹp, quan phủ cũng bắt đầu đem người ra bán rồi. Hay là huynh dẫn người của Bắc trấn phủ ti tới bắt tên Đường quan Hộ bộ đó, bắt họ giao Ngọc Lâm cho huynh đi? Bốn trăm lượng bạc này chẳng phải giữ lại được sao?”
Nói xong, nhìn bộ dạng mang gông của Trương Dược, chính Đỗ Linh Nhược cũng thấy buồn cười. “Thôi bỏ đi. Bệ hạ dạo này nhìn huynh không thuận mắt, huynh nên yên phận chút thì hơn. Sáng mai ta phải hầu hạ trước ngự tiền, ta về cung trước đây.” Nói đoạn hắn che mặt định bước vào trong gió, đi được vài bước bỗng nhớ ra chuyện gì liền quay lại: “Ồ phải rồi, nghe nói nàng ta cũng đổ bệnh rồi.”
—
Đối với Ngọc Lâm mà nói, sự giày vò trong ngục lao kéo dài nửa năm rốt cuộc cũng kết thúc vào tiết đầu thu này. Suốt nửa năm qua, vết thương trên người nàng chưa bao giờ lành, đêm đêm luôn khó ngủ. Thế nhưng nàng cũng chẳng bận tâm, bởi từ nhiều năm nay, nàng vốn đã bị nhốt trong một cơn ác mộng mà không cách nào thoát ra được. Hễ ngày nào ngủ ngon một chút, nàng lại bị kéo vào một khung cảnh đau đớn tột cùng.
Giống như mấy ngày nay. Xiềng xích đã tháo, nàng được nằm trên một tấm chiếu cỏ bằng phẳng, nàng thả mình vào giấc ngủ, nhưng cơn ác mộng ấy lại lặp đi lặp lại không ngừng.
Trong mộng có một người nữ nhân quỳ giữa một đình viện tao nhã, hai tay bị treo lên cao, trên người chỉ mặc một chiếc áo lót trong màu trắng ngà, tóc tai xõa rượi, khóc không thành tiếng, miệng gào thét những lời mà Ngọc Lâm nghe không hiểu. Đến giờ nàng chỉ còn nhớ vài từ rời rạc.
Úc Châu… vỡ đập… vận muối… tố giác… xác trôi… giết bách tính… hại vạn dân… không được chết tử tế…
Xung quanh người nữ nhân đó là một đám người. Ngọc Lâm khi ấy mới ba tuổi, nắm tay một thiếu niên, cũng đứng trong đám đông ấy. Trong đám người phần lớn là thân quyến của người nữ nhân kia: phu quân, phụ mẫu, huynh trưởng và con cháu của bà.
Những người ấy mặc y phục lộng lẫy, đứng từ xa nhìn bà. Một người y phục xộc xệch dùng những lời lẽ độc địa nhất mắng nhiếc bà: “Hạng không biết liêm sỉ, gian dâm với người khác, bại hoại môn phong, sau đó còn mưu đồ giết phu quân hại con cái, đúng là tội đáng muôn chết!”
Cảnh tượng ấy cực kỳ giống lúc Ngọc Lâm cùng Lưu thị ở miếu Bì Trường. Chỉ là người nữ nhân kia điên cuồng hơn nàng, bà dường như chẳng quan tâm người ta nhục mạ mình ra sao, cứ liều mạng kéo giật sợi dây thừng nơi cổ tay, vừa khóc vừa mắng nhiếc đám đông.
Ngọc Lâm không hiểu, nhưng nàng biết người nữ nhân đó là mẫu thân mình. Bà tuyệt vọng và đau đớn đến thế, nàng nhìn nước mắt trên mặt bà, nhìn cơ thể vặn vẹo và làn da mỏng manh ấy, thực lòng muốn chạy lại ôm bà một cái. Thế nhưng, trong đám đông bỗng có người đưa cho nàng một hòn đá. Người đó cao quá, nàng không thấy rõ mặt, chỉ nghe tiếng ông ta bảo: “Tiểu Phúc, trừng phạt bà ta đi.”
Chỉ một câu nói ấy khiến người nữ nhân điên dại kia tức khắc im bặt. Ngọc Lâm nắm hòn đá nhìn bà, bà cũng nhìn nàng, trong ánh mắt u tối chứa đựng nỗi bi thương và sợ hãi sâu sắc.
“Tiểu Phúc, đừng… đừng đối xử với ta như vậy…”
“Tiểu Phúc, trừng phạt bà ta đi.”
Hai câu nói ấy cứ vọng lại trong giấc mơ của nàng, đan xen vào nhau, cuối cùng biến thành những tiếng khóc chói tai tuyệt vọng, đẩy Ngọc Lâm ra khỏi ác mộng. Nàng mở mắt, thấy mình vẫn đang ở trong kho chứa tội nô của Hộ bộ.
Một người nam nhân cao lớn đang ngồi xổm trước mặt nàng, người đó mặc đồ đen, rõ ràng chưa biết nàng đã tỉnh, đang lặng lẽ xem xét những vết bầm tím nơi cổ tay và cổ chân nàng. Dù thị lực không tốt, nhưng dựa vào hương gỗ trầm tĩnh trên người hắn, Ngọc Lâm không khó để nhận ra đó chính là Trương Dược.
Hắn lại tới rồi.
Đường quan Hộ bộ đang kiểm tra văn thư, vừa đối chiếu vừa hỏi Trương Dược: “Là nàng ta đúng không?”
Trương Dược gật đầu: “Phải.”
Đường quan đặt văn thư xuống: “Mấy ngày nay nàng ta luôn phát sốt. Chỗ bọn ta tuy có thuốc cho quan nô, nhưng thương tích trên người nàng ta nhiều quá, không biết khi nào mới khỏe lại.”
Trương Dược đã quét mắt qua một lượt những vết thương có thể thấy trên người nàng, hầu hết đều là vết thương do tra tấn. Hắn biết cách hạ hình nhưng không thạo trị thương, nghe Đường quan nói vậy, hắn nảy ra ý định nhờ Trương Mẫn đi hỏi Hứa Tụng Niên một chút.
“Bàn giao trước đi.” Hắn vừa nói vừa đứng dậy.
Đường quan liếc nhìn Ngọc Lâm, hỏi: “Ngài định đưa người đi thế nào? Là dắt nàng ta về phủ cho ngài, hay là sao đây?”
“Dắt?”
“Ồ.” Đường quan vội giải thích: “Gần đây nô tì bỏ trốn nhiều, cũng có kẻ chưa kịp đưa đi đã tự sát.”
“Không cần đâu.”
“Vậy ngài…”
“Trương Dược.” Ngọc Lâm gọi hắn một tiếng. Hắn cúi đầu nhìn nàng, nàng đang tựa vào bức tường đất, mặc bộ váy thô sơ, mặt đỏ gay vì sốt, giọng nói cũng có chút khàn đục. “Sao lại là ngài nữa?”
Đúng vậy, lại là hắn.
Đường quan bên cạnh quát mắng Ngọc Lâm: “Đây là Trương chỉ huy sứ của Bắc trấn phủ ti, sau này chính là chủ nhân của ngươi. Ăn nói kiểu gì đấy? Mau bò dậy quỳ xuống…”
“Ta mua cô rồi.” Trương Dược ngắt lời đường quan.
Ngọc Lâm chật vật ngồi thẳng dậy: “Mua ta?”
“Ừ.”
Ngọc Lâm khẽ thở dài bất lực: “Vậy là ngài vẫn chưa từ bỏ ý định sao?”
Trương Dược cúi người, dứt khoát bế bổng Ngọc Lâm từ dưới đất lên: “Hôm nay ta không mặc đồ liệm, cũng không phải đến tìm cái chết…”
Ngọc Lâm bị hắn bế lên bỗng chốc mất thăng bằng. Trương Dược ghì chặt vai nàng: “Bám lấy cổ ta.”
Nghe vậy, đôi tay nàng vẫn buông thõng sau lưng hắn không cử động. Trương Dược thở dài, nhắc lại: “Ta bảo bám lấy cổ ta. Ta không định để cô siết chết đâu, mà dáng vẻ này của cô hiện giờ cũng chẳng siết chết nổi ta đâu.”
Ngọc Lâm bật cười: “Trương chỉ huy sứ, ngài hà tất phải làm vậy? Cả thành Lương Kinh ai cũng biết ngài và ta hành dâm, ngài đưa ta về, ta tuy có chỗ dung thân, nhưng ngài sẽ thành trò cười đấy.”
“Cô tưởng ta muốn thế chắc?”
Trương Dược nói xong câu này, thực ra có chút mừng thầm vì Trương Mẫn đã tát hắn một cái, bán quan tài của hắn để ép hắn đi mua Ngọc Lâm. Nếu không, lúc này hắn chẳng có tư cách gì để đáp lại lời nàng.
“Đây là cách tỷ tỷ ta xử trí ta.”
“Xử trí?” Nghe từ này, Ngọc Lâm bỗng thấy có chút áy náy trong lòng.
“Thấy hổ thẹn rồi sao?” Trương Dược hỏi một câu, Ngọc Lâm không phủ nhận. Hắn tiếp lời: “Không cần hổ thẹn, là ta tự chuốc lấy, không liên quan đến cô.”
Lời này cũng là thật, Ngọc Lâm mỉm cười không nói gì. Trương Dược tiếp tục: “Tỷ ấy vốn không cho phép ta chạm vào cô, nhưng hôm nay tỷ ấy không có nhà, cô lại không đi được, ta chỉ có thể làm thế này thôi. Nếu cô thấy ta mạo phạm, đợi tỷ ấy về nhà, cô có thể mách với tỷ ấy.”
Hắn vừa nói vừa bế nàng bước ra khỏi kho chứa. Trong lúc di chuyển, hắn nhận ra tay Ngọc Lâm đang khẽ bấu lấy lớp vải áo sau lưng mình. Theo bản năng, hắn thốt lên: “Đừng chạm vào chỗ đó.”
Tay Ngọc Lâm lập tức buông ra, thân hình nhất thời loạng choạng. Trương Dược nhìn nàng: “Nếu không muốn bám cổ thì nắm lấy cánh tay ta.”
“Được.” Ngọc Lâm chuyển sang túm chặt tay áo hắn, cơ thể cũng gượng vững lại được.
Hai người cứ thế đi trên đường phố người qua kẻ lại, giữa làn gió lạnh vương vấn một mùi hương thảo mộc thanh đạm.
“Trương Dược.”
“Nói đi.”
“Ta đây là đã sống sót được rồi sao?”
Trương Dược lặng lẽ gật đầu.
Ngọc Lâm mỉm cười nhắm mắt, ngọn gió thoảng nhẹ lướt qua gương mặt nàng, một lọn tóc mây bay dính vào môi Trương Dược. Hắn bất giác phải thổi mạnh một hơi.
“Ngài đang chơi gì vậy?” Người trong lòng lên tiếng hỏi.
“Chơi?” Trương Dược bật cười: “Ta trước giờ không bao giờ chơi đùa.”
“Vậy thì chán chết đi được.”
Trương Dược chậm lại bước chân: “Cô lúc nào cũng thế này sao?”
“Gì cơ?”
Trương Dược cười nhạt: “Cái thói vô tâm vô tính ấy. Đã rơi vào kiếp quan nô, bị ban vào phủ quan gia làm việc mà chẳng thấy buồn tủi chút nào.”
“Có gì mà phải buồn tủi?” Ngọc Lâm mở mắt nhìn lên, đôi mắt cong lại cười với Trương Dược: “Được sống tiếp, thật là tốt quá rồi.”
“Cô sẽ chẳng thích sống ở nhà ta đâu.”
“Tại sao?”
Trương Dược nói thẳng thừng: “Bởi vì nhà ta chẳng có chỗ nào cho cô nằm dưỡng thương cả.”