Ngọc Lâm nhanh chóng hiểu được thế nào gọi là không có chỗ cho nàng nằm dưỡng thương. Thực chất, nhà của Trương Dược chính là phòng trực của Bắc trấn phủ ti.
Năm xưa để có tiền mua gỗ, Trương Dược đã bán sạch ruộng vườn nhà cửa, cũng may hắn là thủ lĩnh của Trấn phủ ti, dù không có tư gia vẫn có thể thuê lại phòng ốc ngay trong nha môn để ở. Căn nhà không quá nhỏ, vừa bước vào sân là thấy gian nhà chính hướng bắc, hai bên đông tây mỗi bên có một gian phòng phụ nhỏ bên cạnh.
“Đến nơi rồi.” Giọng nói khô khốc của Trương Dược vang lên từ đỉnh đầu.
Ngọc Lâm mơ màng mở mắt trong lòng hắn, đập vào mắt nàng là một sân đầy những cỗ quan tài xếp thành tầng tầng lớp lớp và vô số gỗ quý chưa kịp đẽo gọt. Cả khoảng sân tràn ngập mùi gỗ nồng đậm. Ngoài quan tài ra, trong sân còn treo những tấm vải liệm trắng tinh, từng dải, từng dải rủ xuống nắp quan tài như một thác nước ngưng đọng. Phía sau thác nước ấy là một cây ngọc lan bị phong ba vùi dập, hoa tàn rụng đầy đất, hương hoa rữa nát hòa quyện với mùi gỗ xộc vào cánh mũi.
Cả đời này, ngoại trừ mười năm dịch bệnh dai dẳng ở Úc Châu thuở thiếu thời, Ngọc Lâm chưa từng thấy nơi nào quan tài xếp chồng chất đến thế, cũng chưa từng thấy cảnh tượng nào thê lương lạnh lẽo hơn thế này. Nàng thực sự không thích nhìn thấy sự chết chóc, không thích quan tài, không thích vải liệm, cũng chẳng ưa gì đồ khâm liệm. Thế nhưng, nàng chưa bao giờ sợ hãi những người sống đang đứng giữa những món đồ chôn theo người chết này.
“Buông ta xuống đi.”
Trương Dược không buông tay, trái lại còn bảo: “Giày của cô rơi mất trên đường rồi.”
Một câu nói tuyệt tình tuyệt nghĩa, chẳng thèm quan tâm nàng có thấy ngượng ngùng hay không. Ngọc Lâm cúi đầu, quả nhiên thấy mình đang đi chân trần.
“Mua một đôi đi.”
“Được.”
“Cả y phục nữa.” Nàng được đà lấn tới.
Trương Dược cúi xuống liếc nàng một cái, nàng đang nhìn cây ngọc lan trắng trong sân: “Ta thích lụa mềm màu ngọc.”
Trương Dược mặc đồ chưa bao giờ cầu kỳ, tự nhiên cũng chẳng biết màu ngọc rốt cuộc là màu gì.
“Màu ngọc?”
Ngọc Lâm hếch cằm: “Giống như màu của hoa ngọc lan trên cây kia kìa.”
“Hừ.” Trương Dược cười lạnh: “Ta không có nhiều bạc mặt đến thế.”
“Nhưng lâu rồi ta chưa được mặc y phục đẹp.”
Nàng rất biết cách vòi vĩnh hắn, chỉ một câu nói đó thôi đã khiến Trương Dược vô thức quét mắt nhìn qua dãy quan tài trong sân.
“Được, đợi đến mai.”
Nói xong cũng chẳng đợi Ngọc Lâm đáp lời, hắn bế nàng băng qua sân, đi về phía gian phòng phụ ở phía đông gian chính. Cửa khép hờ, Trương Dược bận bế người không rảnh tay, liền dùng đầu gối hích một cái. Cửa mở toang, đập vào mắt Ngọc Lâm vẫn lại là quan tài. Một cỗ gỗ nam trinh, một cỗ gỗ sam, ba cỗ gỗ tùng. Ngoài ra, trong phòng chỉ còn lại một chiếc rương gỗ, Ngọc Lâm đoán trong đó chắc là mấy bộ y phục ít ỏi của hắn.
Trên rương gỗ đặt một thanh đao, chuôi đao vắt một chiếc áo lót trắng tuyết. Nếu không nhìn kỹ, còn tưởng đó là một dải vải liệm.
“Ngài mua sạch gỗ tốt ở Lương Kinh chỉ để đóng quan tài thôi sao?”
Trương Dược đang cân nhắc nên đặt Ngọc Lâm lên cỗ quan tài nào, không mấy để tâm đến câu hỏi của nàng, chỉ tùy tiện “ừ” một tiếng.
“Ngài rốt cuộc có bao nhiêu cỗ quan tài?”
“Ngoài sân có hai mươi, trong này có năm.”
Nói đoạn, Trương Dược cảm thấy cỗ quan tài gỗ nam trinh mà dạo trước hắn tự chân đá thủng là sạch bụi và thuận mắt nhất. Thế là hắn bế Ngọc Lâm đặt ngồi lên đó. Quan tài rất cao, Ngọc Lâm ngồi lên thì chân cách rất xa khỏi mặt đất. Trương Dược xoay người rút một dải vải liệm, xé ra một đoạn, rồi chộp lấy chân Ngọc Lâm. Nàng không tránh, nhưng ánh mắt lại dán vào dải vải liệm kia.
Trương Dược quấn vải vào lòng bàn tay: “Cô không thích thứ này?”
“Phải.” Ngọc Lâm không phủ nhận.
“Được.”
Hắn buông chân nàng ra, định đi tìm thứ khác thay thế, thì tiếng Ngọc Lâm vang lên phía sau: “Thực ra ta cũng không sao…”
“Cổ chân phải của cô trật khớp lâu quá rồi.”
“Nhưng ta vẫn đi được…”
“Cô đó mà gọi đó là đi sao?”
Hắn vừa nói vừa bới tung gian phòng phụ chật chội một lượt, thật sự chẳng tìm thấy gì khả dĩ. Trương Dược bực bội đứng giữa phòng, liếc mắt một cái thấy chiếc áo lót đang vắt trên chuôi đao. Hắn đã mang gông mười ngày ngoài Thần Vũ Môn chưa được tắm gội, bộ áo lót này vốn định để đêm nay sau khi tắm rửa sạch sẽ thì thay. Hắn quay đầu nhìn chân Ngọc Lâm, do dự một chút, cuối cùng vẫn vớ lấy chiếc áo lót, xoẹt một đường xé rách.
Tiếng vải rách vang lên, Ngọc Lâm khẽ nhíu mày. Trương Dược lầm lũi xé chiếc áo thành mười mấy dải vải, sau đó cầm vải quỳ bán thân trước mặt nàng: “Chân trái giẫm lên đầu gối ta, ngồi cho vững.”
Ngọc Lâm nhích người, đặt chân trái lên. Trương Dược nâng bàn chân phải của nàng lên, ngẩng đầu dặn lại: “Ta nói lần nữa, ngồi cho vững đấy.”
“Ừ.”
Trương Dược bóp lấy cổ chân nàng, nghĩ đến sức lực tay mình, hắn lại thoáng ngần ngừ: “Hay là cô muốn…”
“Trương Dược.” Ngọc Lâm không để hắn nói hết: “Ta không sợ đau đến thế đâu.” Nói đoạn, nàng chống tay lên nắp quan tài: “Vặn đi.”
Ngón tay Trương Dược đột ngột dùng lực, khớp xương bàn chân trong tay hắn vang lên răng rắc. Người trên quan tài hừ nhẹ một tiếng, ngón tay tức khắc cấu chặt lấy tấm vải trên nắp gỗ. Trương Dược dùng dải vải xé từ áo lót của mình cẩn thận quấn quanh cổ chân nàng, bấy giờ mới từ từ buông ra. Hắn đứng dậy lùi lại một bước, tựa lưng vào cỗ quan tài gỗ sam đối diện.
Mang gông mười ngày, lại bế Ngọc Lâm suốt quãng đường, hắn thực sự đã thấm mệt. Hắn định để nàng tự trấn tĩnh lại, nhưng thấy nàng đau đớn quá, nghĩ cũng nên tìm chuyện gì đó nói để phân tán sự chú ý của nàng.
“Sau này cô có dự tính gì không?”
Ngọc Lâm ngồi trên quan tài, khẽ đung đưa đôi chân, chịu đau điều hòa hơi thở. Cảnh tượng này làm Trương Dược nhớ đến lúc ở pháp trường, nàng cũng ngồi ở rìa đài hành hình như thế này, đung đưa đôi chân nhìn xuống đám đông đang chờ xem nàng chịu chết.
“Ăn gì đó, rồi ngủ một giấc.”
Nàng đáp không đúng trọng tâm câu hỏi, Trương Dược cũng chẳng buồn chấp nhất, cúi đầu nhìn nắp quan tài dưới thân nàng: “Trong nhà chỉ có bánh Phong Tiêu.”
Ngọc Lâm gật đầu: “Chỉ cần là đồ ăn, thứ gì cũng được.”
Trương Dược đứng dậy: “Ta đi lấy tới. Còn chuyện cô muốn ngủ…” Hắn chỉ tay xuống dưới: “Cỗ quan tài cô đang ngồi có sẵn đệm chăn, cô…”
“Ta không ngại.”
Trương Dược gật đầu đầy vẻ bất lực, xem ra nàng đúng là không sợ quan tài của hắn thật. “Được rồi, ta đi đây.”
—
Giấc ngủ này, Ngọc Lâm không gặp ác mộng. Thành quan tài cao vút che khuất phần lớn ánh sáng ban ngày, tựa như bốn bức tường bao bọc lấy nàng. Chiếc ‘giường’ của Trương Dược sạch sẽ đến lạ lùng, ngoài mùi gỗ tự nhiên còn thoang thoảng hương xà phòng thanh đạm. Ngọc Lâm cuộn tròn người lại, để cơ thể được bao bọc hoàn toàn trong lớp chăn ấm áp ấy.
Bao nhiêu năm qua, thứ nàng khao khát nhất chính là một giấc ngủ dài và yên ổn. Thật lạ, trước đây dù ngủ ở đâu nàng cũng rất dễ giật mình tỉnh giấc, đôi khi là một tiếng chim hót, lúc là tiếng mưa rơi, có khi chỉ là một cơn gió tình cờ táp vào cửa sổ. Bốn mùa chuyển dời, cảnh vật nào cũng khiến lòng nàng bất an.
Thế nhưng cỗ quan tài này thật tốt, dù phần đáy đã bị Trương Dược đá thủng nhưng lại tạo ra chỗ cho không khí lưu thông. Ngọn gió dịu nhẹ lùa qua lỗ hổng, khẽ khàng m*n tr*n mái tóc rối, dễ dàng đưa Ngọc Lâm vào vùng hỗn độn bình yên.
Nàng không biết mình đã ngủ bao lâu, khi tỉnh dậy trời đã tối mịt. Mùi gỗ xung quanh đã bị hương vị thức ăn thay thế. Ngọc Lâm trở mình ngồi dậy, vừa vặn lúc Trương Mẫn đẩy cửa bước vào. Một tay nàng ấy cầm đèn, tay kia bưng bát nước, thấy Ngọc Lâm đã tỉnh liền vội vàng đặt đồ xuống: “Ta vừa mới mắng Dược Dược ngoài kia xong, đưa muội về mà lại để muội ngủ ở cái nơi xúi quẩy này.”
“Mẫn… cô nương.” Ngọc Lâm ướm lời gọi một tiếng.
Trương Mẫn đáp lời, đi đến bên quan tài, kéo chăn choàng lên vai nàng: “Ta tên Trương Mẫn. Dược Dược bình thường toàn gọi thẳng tên ta, một tiếng tỷ tỷ cũng không chịu gọi. Tuổi tác ta thực ra không còn trẻ, trước đây tuy từng xuất giá nhưng sau này… cũng vì cớ sự mà hòa ly rồi. Muội từng làm quan trong kinh, chắc cũng biết chuyện này, ta không giấu muội. Giờ thì danh xưng phu nhân, cô nương gì đó bên ngoài gọi loạn cả lên. Hay là thế này, nếu muội bằng lòng, có thể học theo Đỗ bỉnh bút mà gọi ta là A Mẫn tỷ tỷ.”
Trương Mẫn gọi Trương Dược là “Dược Dược”. Cái danh xưng này mà gán lên khuôn mặt lầm lì của Trương Dược, kiểu gì cũng thấy thật khôi hài.
“Dược Dược?” Ngọc Lâm thử lặp lại cái tên ấy.
Trương Mẫn cũng bật cười theo: “Phải, đó là nhũ danh của Trương Dược. Ngày trước ở nhà, phụ mẫu và ta đều gọi nó như vậy. Muội thấy có chút buồn cười phải không? Nói đi cũng phải nói lại, chuyện này đều tại ta.”
Nàng vừa nói vừa đưa bát nước cho Ngọc Lâm, tiếp tục: “Ta vừa sinh ra đã mắc chứng yếu ớt, chữa mãi không khỏi. Thầy bói nói là do chữ Mẫn trong tên ta nặng quá, ép sát mệnh cách của ta. Nhưng đó là lời chúc nguyện của phụ mẫu, chính ta cũng không nỡ đổi. Sau này đệ đệ ra đời, phụ mẫu liền đặt tên nó là Trương Dược, chữ Dược này là để chữa trị cho ta, mong đệ đệ có thể bảo vệ mạng sống của ta, nên ta mới cứ gọi nó là Dược Dược. Nó ghét cái tên này lắm đấy.”
Nàng vừa nói vừa tự cười một mình, rồi đưa tay sờ lên trán Ngọc Lâm. Sự quan tâm đột ngột khiến Ngọc Lâm thoáng ngỡ ngàng, nàng vô thức hơi né đầu đi, nhưng trán dường như bị cái gì đó cộm vào.
Trương Mẫn vội rụt tay lại, xòe lòng bàn tay ra: “Ồ, trên tay ta có một vết sẹo, trước đây bị đá cứa vào, có phải làm muội đau không?”
“Ồ, không có đâu.”
“Vậy thì tốt.”
Trương Mẫn nhìn vào mắt Ngọc Lâm, nói tiếp: “Ta biết muội tên Ngọc Lâm, cái tên này nghe qua thì nam nữ đều dùng được, nhưng… đây có phải tên thật của muội không?”
“Không phải.” Ngọc Lâm cúi đầu: “Năm khoa cử, ta mạo danh một cống sinh đã mất, đây là tên của người đó.”
“Ồ… vậy…”
Trương Mẫn nhất thời chưa biết gọi nàng thế nào, Ngọc Lâm liền bồi thêm: “Tỷ có thể gọi ta là Tiểu Phù, chữ Phù trong trôi nổi, đó là nhũ danh của ta.”
“Được.” Trương Mẫn đáp lời, nụ cười rạng rỡ hẳn lên.
Con người ta luôn thích gặp gỡ những người dịu dàng và chân thành, dù bản thân có sắc lạnh, đầy rẫy gai nhọn, nhưng vẫn hy vọng có ai đó không sợ đau đớn mà tiến lại gần mình. Ngọc Lâm ngồi trước mặt Trương Mẫn, bỗng hiểu ra cái bản tính ẩn giấu bên dưới vẻ ngoài khô khốc của Trương Dược bắt nguồn từ đâu.
“Trên người muội toàn vết thương ngoài da, viêm nhiễm không dứt là sẽ nguy hiểm đến tính mạng đấy.”
“Ta không sao đâu.”
Trương Mẫn lắc đầu: “Đừng bướng nữa, mấy bệnh này lang trung biết xem, ta cũng biết xem. Ta đau ốm nhiều năm, đã thành nửa thầy thuốc rồi. Trong nhà có một Dược Dược chưa đủ, còn trữ sẵn cả một hòm thuốc lớn đây này. Muội đừng nằm chỗ của nó nữa, sang phòng ta đi, ta giúp muội cởi y phục ra, lau rửa vết thương rồi bôi thuốc cẩn thận một lượt.”
Ngọc Lâm khẽ kéo tấm chăn, cúi đầu nói: “Tự ta làm được mà.”
Ánh mắt Trương Mẫn hơi trầm xuống: “Muội vẫn chưa tin tưởng ta sao?” Nàng thở dài: “Hầy, nói đi cũng phải nói lại, cũng tại ta không dạy bảo tốt tên đệ đệ này.”
Ngọc Lâm rất muốn giải thích với Trương Mẫn rằng thực ra là nàng vì chuyện của mình mà kéo Trương Dược xuống nước, nhưng nàng lại không biết mở lời thế nào. Dẫu sao Trương Dược cũng thật hoang đường, ở Tam pháp ti tự chửi mình chẳng bằng chó lợn, lại bị Hoàng đế phạt mang gông thị chúng mười ngày, danh tiếng dâm đồ vang khắp kinh thành. Ngọc Lâm cảm thấy dù mình có đi lăn bàn chông một phen cũng chẳng thể rửa sạch tiếng xấu cho hắn.
“Thực ra… Trương chỉ huy sứ cũng…”
“Muội không cần sợ nó.” Trương Mẫn nghiêm nghị: “Có A Mẫn tỷ tỷ ở đây, sau này nếu nó còn dám mạo phạm muội, ta sẽ lấy roi quất nó, bắt nó quỳ hương ba ngày dưới bài vị phụ mẫu.”
Tội nghiệp cho một Trương Dược. Ngọc Lâm im bặt, trong lòng thầm than một câu như thế.
“Tiểu Phù.”
“Vâng?”
Giọng Trương Mẫn dịu lại: “Nó đã nhận lỗi với ta, nhưng thực ra… ta không hiểu nổi tại sao nó lại đối xử với muội như vậy. Trước đây, nó chưa bao giờ dám chạm vào nữ tử.”
“Chưa bao giờ dám chạm vào nữ tử?” Ngọc Lâm nghiêng đầu: “Tại sao?”
Trương Mẫn không trả lời ngay, mà giải thích: “Ta nói vậy tuyệt không phải để bao biện cho nó. Nếu nó thực sự làm tổn thương muội, ta nhất định sẽ không để nó lảng vảng gần muội nữa. Đợi muội khỏe hơn, Trương gia sẽ xóa tên muội trong sổ gia nô, ta sẽ đi cầu xin Hứa Tụng Niên một phen, làm hộ tịch cho muội, để muội có môn hộ riêng của mình. Muội từng là Thiếu ti khấu, muội đã giúp đỡ bao nhiêu người, muội… xứng đáng được sống thật tốt.”
“Cảm ơn tỷ.” Ngọc Lâm nhìn Trương Mẫn: “Đây là lời chúc phúc tốt đẹp nhất mà ta từng được nghe từ nhỏ đến lớn.”
Trương Mẫn mỉm cười đứng dậy, đưa một bàn tay về phía Ngọc Lâm: “Nào, để ta dìu muội dậy, chúng ta đi ăn cơm.”
Ngọc Lâm bước xuống khỏi quan tài, thấy dưới đất đặt một đôi giày thêu mới, bất giác nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Trương chỉ huy sứ đâu rồi ạ?”
Trương Mẫn cũng nhìn ra ngoài: “Ta vốn bắt nó quỳ phạt ngoài kia, nhưng… phía nam có chùa Thiên Cơ xảy ra chuyện, nó đã dẫn người của Trấn phủ ti qua đó rồi.”
“Chùa Thiên Cơ?” Ngọc Lâm nhíu mày: “Chùa Thiên Cơ có chuyện gì sao?”
Trương Mẫn thực ra không nghe rõ Chưởng hình Thiên hộ Lý Hàn Chu nói gì với Trương Dược bên ngoài. Nàng chỉ nhớ Trương Dược quỳ đó hỏi một câu: “Ai phóng hỏa?” Lý Hàn Chu mếu máo lắc đầu. Sắc mặt Trương Dược lập tức trở nên rất xấu, sau đó hắn không quỳ nữa, đứng dậy mặc áo khoác đao, bước ra khỏi cửa gọi con ngựa Thấu Cốt Long, cùng đám Đề kỵ* của Bắc trấn phủ ti lên ngựa, phi nước đại về phía chùa Thiên Cơ.
*Đề kỵ: kỵ binh mặc áo đỏ, thường chỉ binh lính của Cẩm Y Vệ trong thời nhà Minh.
“Ta nghe loáng thoáng hình như là bảo… cái gì bị cháy ấy…”
Ngọc Lâm nghe xong câu đó liền sững người, ngay sau đó chẳng màng tới cổ chân vừa mới nắn lại, nàng gắng gượng xuống đất, lảo đảo lao ra ngoài cửa.
Trương Mẫn vội đuổi theo: “Tiểu Phù, muội đi đâu đấy? Sắp đến giờ giới nghiêm rồi, nếu bị người của Binh mã ti bắt được muội sẽ chịu thiệt thòi đấy…”
Ngọc Lâm không quay đầu lại, thẳng tay đẩy cổng viện. Gió thốc vào mặt, thổi tung mái tóc dài. Nàng khó khăn mở mắt, trên đỉnh đầu là bầu trời đầy sao, nhưng phía nam bầu trời lại bị thiêu đỏ rực. Trương Mẫn lảo đảo đuổi đến cổng: “Tiểu Phù, muội đợi đã, ta đi cùng muội… Tiểu Phù…”
Tiếng gọi của Trương Mẫn bị gió đêm nuốt chửng. Ngọc Lâm đứng trước cửa không hề ngoảnh lại, nàng siết chặt tấm áo đơn trên người, chịu đau đi về phía chùa Thiên Cơ.
Nàng phải đi tìm một hòn đá. Hòn đá ấy vốn luôn treo trên người nàng, nhưng khi vào ngục Hình bộ, mọi vật ngoài thân đều bị tước sạch. Vốn dĩ những thứ đó rơi vào tay ai đối với nàng không quan trọng, nhưng duy chỉ có hòn đá ấy, nàng không thể bỏ.
Trước khi vào ngục, nàng đã giao hòn đá cho con gái của Lưu thị là Lưu Ảnh Liên, nhờ nàng ấy mang đi thờ phụng. Sau này Lưu Ảnh Liên nhờ Tống Ẩm Băng nhắn lại rằng nàng đã đặt chiếc hộp gấm ấy trước tượng Phật ở chùa Thiên Cơ. Nàng vốn định đợi cơ thể khỏe hơn một chút mới đi lấy lại, nhưng lúc này đây, nàng không thể đợi thêm được nữa.